Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 15: Bánh trứng

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:38:30
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 15: Bánh trứng

 

Trần Tiểu Mễ chuyện xong với , Lục Lâm liền nấu cơm.

 

 Trần Tiểu Thái chạy tới, hỏi:

“Đại ca, tên gì với ngươi ?”

 

Trần Tiểu Mễ mới nhận tang vật từ , trong lòng mơ hồ chút yên. Không y tin nhóc, mà là cảm thấy chuyện kiểu cần thiết cho nhóc , tránh làm nhóc bất an trong lòng.

 

“Chỉ là bàn chuyện ngày mai trấn thôi.”

 

Trần Tiểu Thái Trần Tiểu Mễ với vẻ chút buồn bực, cảm thấy đại ca hình như đổi, một kẻ ở rể như Lục Lâm thì còn với như nữa. mà tay nghề nấu ăn của quả thật , cũng khiến chẳng ghét nổi.

 

“Chỉ thôi ?” Trần Tiểu Thái hỏi .

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu.

“Ừ.”

 

Trần Tiểu Mễ cũng đầu thành bán đồ vật, làm chuyện quen đường quen nẻo.

 

Lục Lâm Y, do dự một chút :

“Hay là để giúp ngươi cõng ít thịt?”

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, nhíu mày:

“Không cần, ngươi chỉ cần đừng nửa đường kêu nổi là .”

 

Lục Lâm: “……”

Phu cương phấn chấn ! Trần Tiểu Mễ tên cư nhiên coi thường phu quân như . mà… nếu bộ thì hơn một canh giờ, đường từ thôn trấn xa xôi, bình thường dân trong thôn cũng hiếm khi , cũng là xe bò.

 

Lục Lâm cảm thấy cần cải thiện ấn tượng trong lòng Trần Tiểu Mễ một chút. Chỉ là… thật sự nổi ?

 

trấn, sáng sớm Lục Lâm dậy nấu cơm.

 

Hắn lấy một ít bột mì tiểu mạch từ quầy bán quà vặt .

 

Cho thêm nước bát, đập một quả trứng gà, thêm hành cắt nhỏ, bột mì và một chút muối khuấy thành hỗn hợp sền sệt. Đổ ít dầu chảo, trút hỗn hợp , nhanh bánh định hình, lật mặt chiên tiếp.

 

Chẳng mấy chốc, một chiếc bánh trứng thơm mềm lò.

 

Lục Lâm liên tiếp chiên bảy cái mới dừng tay, mỗi cái dùng một quả trứng, tổng cộng bảy quả trứng gà.

 

Nếu để thôn dân thấy cảnh , chỉ sợ tức c.h.ế.t. Dân trong thôn đều thắt lưng buộc bụng mà sống, ăn trứng kiểu thật sự quá xa xỉ.

 

Lục Lâm giấu ba cái bánh lên quầy bán quà vặt, để dọc đường nếu đói còn thể lấy ăn.

 

Trần Tiểu Mễ từng thấy loại bánh , lập tức ăn sạch.

 

“Bánh ngon thật, làm bằng gì ?” Y nghi hoặc hỏi.

 

“Trứng gà.” Hắn đáp.

 

Trần Tiểu Mễ l.i.ế.m liếm ngón tay vẫn thèm.

“Lại dùng trứng gà nữa !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-15-banh-trung.html.]

 

Y liếc một cái, trong lòng chút nghi hoặc. Nhà Lục gia ruộng đất nhiều, trong thôn cũng xem như giàu, nhưng ăn uống xa xỉ đến mức ?

 

Hắn .

“Trong rừng nhặt trứng gà rừng, ăn nhặt tiếp là .”

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi, giọng cổ quái:

“Vận khí ngươi thật, nhưng nhặt kiểu , sớm muộn gì cũng hết trứng gà rừng.”

 

Lục Lâm thầm nghĩ: Dạo ăn trứng đúng là mạnh tay, ăn tiếp thế chắc bao lâu hai sọt trứng cũng hết sạch. nghĩ thì vẫn còn lâu, đến lúc đó tính .

 

Ngoài bánh trứng, còn nấu thêm ít cháo. Hai mỗi ăn một cái bánh, thêm một bát cháo lên đường.

 

Đường núi gập ghềnh, khó .

 

Đi một đoạn, lòng bàn chân bắt đầu đau nhức.

 

Trần Tiểu Mễ thì quen, cõng sọt lớn vẫn bước như bay.

 

Lục Lâm bỗng nhớ tới chiếc xe con kiếp của . Khi đó một chiếc Alto cũ, mua ba vạn tệ, tuy cũ nát nhưng tiện.

 

Đi hơn nửa canh giờ, chịu nổi.

 

Trần Tiểu Mễ , hỏi:

“Có dừng nghỉ một lát ?”

 

Khóe miệng Lục Lâm giật nhẹ. Y mặt đỏ, thở gấp, rõ ràng câu là vì .

 

Hắn miễn cưỡng .

“Vẫn nên tiếp thì hơn.”

 

Trần Tiểu Mễ vài đầy ẩn ý.

“Được thôi.”

 

Y phía , theo . Hắn mơ hồ cảm giác bước chân của y chậm một chút, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, như thể y đang thông cảm cho . Một luồng ấm áp thoáng qua trong tim — Trần Tiểu Mễ tuy ngày thường hung dữ, nhưng kỳ thực tính tình tệ.

 

Hắn bỗng :

“Ta mang theo hai cái bánh trứng, ngươi ăn ?”

 

Trần Tiểu Mễ đầu, khó chịu :

“Ăn ăn ăn, sắp đông .”

 

Nói nhưng Y vẫn giật lấy một cái bánh trứng ăn.

 

Hắn Y, chớp chớp mắt. Hắn sớm nhận song nhi ăn khỏe, ngày thường tuy ăn nhiều nhưng vẫn khá tiết chế.

 

“Sao còn nóng ?”

 

Hắn cần nghĩ ngợi đáp:

“Ta để sát .”

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, cũng là tin .

 

 

---

 

 

Loading...