Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 137: Vương gia rời đi

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:12:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 137: Vương gia rời

 

Sau khi Kỷ Thành Khang tìm Vương gia, kiên nhẫn chờ thêm mấy ngày nữa, nhưng Vương gia dường như quên mất chuyện về kinh.

 

Bên phía Vương phi, khi gửi một phong thư, liên tiếp gửi thêm thư thúc giục.

 

Vương phi ngoài việc thư cho Vương gia, còn thư cho cả Kỷ Thành Khang, trong thư hỏi vì Vương gia vẫn khởi hành trở về, nhiệm vụ ủy lạo quân đội chẳng kết thúc ? Ngoài thư của Vương phi, Kỷ Thành Khang còn nhận thư từ quân thượng gửi tới.

 

Thư của Hoàng thượng cũng là thúc giục Vương gia hồi kinh, chỉ là Hoàng đế đối với nguyên nhân vì Vương gia trở về thì trong lòng hiểu rõ.

 

Có lẽ Hoàng thượng cũng cảm thấy áy náy vì tứ hôn cho lão Vương gia hai vị “cọp cái”, khiến một lớn tuổi như còn lang bạt bên ngoài, cho nên lời lẽ trong thư tương đối uyển chuyển, chỉ căn dặn lão Vương gia, nếu công việc xong thì nên sớm ngày hồi kinh đoàn tụ.

 

“Vương gia ý định .” Kỷ Thành Khang liếc Lục Lâm một cái, .

 

Lục Lâm bĩu môi, Vương gia chịu thì Kỷ tướng quân trừng làm gì, giữ Vương gia cho .

 

Tuy rằng lão Vương gia lấy cớ lưu luyến mỹ thực, nhưng đó chỉ là bề ngoài mà thôi!

 

Nguyên nhân thật sự chẳng là sợ vợ ?

 

“Vương phi gửi thư thúc giục ?” Lục Lâm hỏi.

 

Kỷ Thành Khang gật đầu: “Ừ, phong thứ ba .”

 

Lục Lâm: “……”

 

Đây đúng là bản cổ đại của “liên đoạt mạng call”.

 

Hai vị Vương phi trong nhà Vương gia đúng là lợi hại thật.

 

“Vương gia vẻ hứng thú với mỹ thực con phố Sa huyện.”

Kỷ Thành Khang Lục Lâm, ánh mắt mang theo vài phần cầu xin.

 

Lục Lâm: “……”

 

Mỹ thực chính là bí phương độc quyền của !

 

Nếu mang kinh thành, hẳn là thể kiếm ít tiền, đáng tiếc là hiện tại thời gian kinh thành.

 

Lục Lâm Kỷ Thành Khang, hỏi:

“Kỷ tướng quân đưa Vương gia về ?”

 

Kỷ Thành Khang khổ:

“Nhiệm vụ của Vương gia kết thúc, cũng nên hồi kinh .”

 

Vương gia ở huyện nha thì sống thoải mái, nhưng đám vệ của Vương gia ở quân doanh thì như .

 

Những vệ bên cạnh Vương gia, phần lớn là con cháu chi thứ của các đại gia tộc ở kinh thành. Một đám như cứ ở mãi trong quân doanh của , tuy còn thể trấn áp , nhưng lâu dài thì cũng cách.

 

Cuối cùng, Lục Lâm đưa luôn công thức nước lẩu cho Vương gia, Thành vương gia vô cùng hài lòng mà nhận lấy.

 

Kỷ Thành Khang chờ thêm mấy ngày, cuối cùng cũng tiễn Thành vương gia rời .

 

Trước khi , Thành vương gia còn đóng gói mang theo ít đồ nướng, phong cách chẳng khác gì Trần Tiểu Mạch năm đó, khiến Lục Lâm cực kỳ cạn lời.

 

Thành vương gia , Lục Lâm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng Vương gia để mắt tới là vinh hạnh của , nhưng một nhân vật lớn như ở đây, Lục Lâm lúc nào cũng cảm thấy tay chân duỗi .

 

“Cuối cùng cũng .”

 

Trần Tiểu Mễ bẹp giường, cảm giác như trút gánh nặng, sảng khoái vô cùng.

 

“Mệt lắm ?” Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Có chút.”

 

Vương gia ở đây, trông chừng hai đứa nhỏ, cho Nguyên Bảo và Trùng Trùng gây chuyện, còn quản cả Tiểu Mạch, để tên linh tinh, thật sự bận.

 

Tiểu Mạch hình như còn nhận nhiều đồ.

 

Tay nghề Tiểu Mạch , thường xuyên lén nấu đồ ngon cho hai đứa nhỏ.

 

Vương gia lúc thấy thích, liền tiện tay tặng luôn ngọc bội vật nhỏ bên cho Tiểu Mạch.

 

Đồ dùng của Thành vương gia dĩ nhiên đều là hàng cực phẩm.

 

Tuy chỉ là đồ chơi nhỏ, nhưng phẩm chất đều , mang kinh thành đổi chắc cũng mấy trăm lượng bạc.

 

“Tiểu Mạch đúng là yêu thích.” Trần Tiểu Mễ .

 

Ban đầu y còn lo Tiểu Mạch nặng nhẹ mà đắc tội khác, nhưng Vương gia mỗi thấy Tiểu Mạch đều tủm tỉm, mấy Tiểu Mạch chuyện kiêng dè, Vương gia cũng chẳng hề tức giận.

 

, Tiểu Mạch nhà chúng ai gặp cũng thích.” Lục Lâm gật đầu.

 

Năm đó lúc mới lập nghiệp, bọn họ từng bán bao tay da thú, cũng nhờ treo bảng hiệu chữ “Tiểu Mạch” mà bán hết thuận lợi.

 

Không lâu khi Thành vương gia rời , Lục Lâm thăng quan, từ tri huyện thất phẩm lên lục phẩm, phạm vi Sa huyện cũng mở rộng hơn.

 

Cùng là tri huyện, nhưng vẫn phân cấp bậc, cao nhất thể lên tới ngũ phẩm. Lục Lâm từ thất phẩm lên lục phẩm, hiển nhiên là nhờ Thành vương gia giúp đỡ.

 

Dĩ nhiên, việc thăng quan cũng liên quan đến khúc viên lê do Lục Lâm chế tạo .

 

Năm đó Hoàng đế vì Lục Lâm tư lịch đủ nên cho thăng chức, ba năm trôi qua, Thành vương gia chỉ cần vài câu , chức vị liền lên ngay.

 

Nói cho cùng, xuất mua quan vẫn hạn chế con đường phát triển của Lục Lâm, nếu Vương gia bảo đảm, dù lên thẳng tri phủ tứ phẩm, thì đổi sang nơi hơn làm tri huyện ngũ phẩm cũng dư sức.

 

, Lục Lâm vẫn vô cùng hưng phấn.

 

Hắn chí hướng làm đại quan nhất phẩm, nhưng quan càng lớn thì vẫn càng vui.

 

“Vương gia đúng là tệ.”

 

“Ừ.” Trần Tiểu Mễ gật đầu.

 

Lục Lâm thăng quan chỉ mấy ngày khi Vương gia rời , chứng tỏ Vương gia sớm lo liệu cho từ .

 

“Không giờ Vương gia tới .”

 

“Chắc là nhanh .” Trần Tiểu Mễ .

 

Vốn dĩ về, thì chậm cũng là chuyện bình thường.

 

“Vương gia cũng dễ dàng gì.” Lục Lâm thở dài.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu.

 

---

 

Trên đường hồi kinh

 

“Vương gia, đến Phong Trấn.” Một binh sĩ bẩm báo.

 

“Phong Trấn , hình như phồn hoa hơn Sa huyện nhiều, chúng mấy ngày, tiện nếm thử đặc sản nơi .” Thành vương gia ung dung .

 

Ở Sa huyện, Vương gia ăn nhiều mỹ thực từng nếm qua, đối với đồ ăn dân gian cũng nhiều thêm vài phần mong đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-137-vuong-gia-roi-di.html.]

 

đường , Vương gia thất vọng.

 

Ngoại trừ Sa huyện, các trấn khác món ăn đều na ná , giống hệt quán ăn ở kinh thành, chẳng gì đặc sắc.

 

Có mấy nửa đường, Vương gia thậm chí còn nảy ý định Sa huyện, nhưng lóe lên thuộc hạ khuyên can.

 

May mà khuyên , nếu Vương gia đầu giữa đường, chắc chắn sẽ gây sóng gió lớn.

 

“Đồ ăn ở đây thật bình thường.”

 

Vương gia gắp vài đũa còn hứng thú.

 

Ăn lẩu, BBQ ở Sa huyện lâu ngày, khẩu vị nuôi cho khó chiều.

 

“Vương gia, quán ăn ở nơi nhỏ thế so với kinh thành.” Lư hộ vệ trưởng bất lực .

 

Vương gia nhíu mày:

“Có lẽ mấy nơi ngon mới là bình thường, Sa huyện mới là bình thường.”

 

“Ở kinh thành cũng chắc gì ngon.” Vương gia lắc đầu.

 

Mấy hộ vệ , chỉ thở dài.

 

---

 

Sau khi Vương gia . Lục Lâm ở huyện nha nhận thư từ nơi khác gửi tới.

 

“Ai gửi thư ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Đầu bếp của Vương gia.” Lục Lâm bất đắc dĩ .

“Họ làm lẩu nhưng hương vị đúng, nên gấp rút hỏi cách gì .”

 

“Ngươi nghĩ là do ?”

 

“Không tay nghề, lẽ là vấn đề tâm lý.”

Lục Lâm lắc đầu. “Lẩu mấy thứ thường ăn đầu là ngon nhất, ăn nhiều cũng sẽ ngán.”

 

“Vương gia còn định , làm mấy binh sĩ sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

“Không đến mức vì ăn mà chứ?” Trần Tiểu Mễ rùng .

 

“Không, khuyên .”

 

“May quá.”

 

“Nếu hai vị Vương phi Vương gia cứ vì ăn mà lề mề ở chỗ , chắc sẽ ghi thù chúng mất.” Lục Lâm lắc đầu.

 

.” Trần Tiểu Mễ gật đầu.

 

Sau khi Thành vương gia rời , Trần Tiểu Thái cũng thở phào.

 

Trước đó Vương gia thường xuyên ghé cửa hàng , sợ đám tiểu nhị đắc tội khách quý nên dặn dò ít.

 

Lại còn giúp che giấu phận thật của Vương gia để giữ hình tượng “đồng cam cộng khổ”, thật sự mệt.

 

May mà Vương gia tính tình , tiểu nhị cũng lời, cuối cùng cũng yên .

 

“Tiểu Thái và Thẩm Trì về quê.” Lục Lâm .

 

“Ừ.”

 

Việc tảo mộ ở đây xem trọng, nhiều già con sợ c.h.ế.t ai đốt tiền cho.

 

Thẩm bà bà mất mấy năm, Thẩm Trì theo Trần Tiểu Thái rời quê cũng lâu, giờ cũng nên về thăm.

 

“Tiểu Mễ, ngươi về ?” Lục Lâm hỏi.

 

“Không cần, Tiểu Thái thắp hương là . Còn ngươi?”

 

“Ta cũng .”

 

Nguyên chủ c.h.ế.t từ lúc xuyên tới, Lục gia cũng dùng đổi lấy mười lượng bạc sính lễ, nợ gì họ.

 

“Vậy bảo Tiểu Thái thắp giúp nén hương.” Trần Tiểu Mễ .

 

“Cũng .”

 

---

 

Ngày hôm .

 

Trần Tiểu Mễ chuẩn hai cỗ xe ngựa cho Trần Tiểu Thái, thuê mấy cựu binh làm tùy tùng, chuẩn về Đại Thạch Thôn.

 

Thẩm Trì bế Thẩm Niệm, lưu luyến :

“Đại ca, bọn đây.”

 

“Đi đường cẩn thận.”

 

“Vâng.”

 

“Đi sớm về sớm, đừng dây dưa với trong thôn.”

“Ta .”

 

Thẩm Trì phất tay, chui xe.

 

“Đi sớm .” Trần Tiểu Mễ dặn.

 

“Được.”

 

Xe ngựa xuất phát.

 

“Tiểu Thái giờ về là đại viên ngoại .” Lục Lâm .

 

“Ừ.” Trần Tiểu Mễ nghĩ thầm, nếu cha nương còn sống chắc cũng vui lắm.

 

Thẩm Niệm ngủ say, mũi sủi bọt nước, vô cùng đáng yêu.

 

Thẩm Trì con, lòng tràn đầy dịu dàng.

 

“Nếu nãi nãi còn sống, chắc sẽ thương Niệm Nhi lắm.”

 

Trần Tiểu Thái phong cảnh ngoài xe, trong lòng dâng lên hào khí.

 

“Lâu lắm về.”

 

“Không Lâm Trấn giờ .”

 

“Ngươi về thế , Trần gia thể gây phiền phức.” Thẩm Trì .

 

“Không .”

 

Giờ khác xưa. Quan hệ với Trần gia cắt đứt từ lâu, đoạn thư cũng mang theo bên .

 

---

 

 

Loading...