Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 131: Trà lâu bán thư

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:09:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 131: Trà lâu bán thư 

 

Trước mặt Kỷ Vân An và Trần Tiểu Thái bày hai trăm quyển “Tây Du Ký”, là sách mới giao tới.

 

Sau khi Trần Tiểu Thái đến kinh thành, liền thu mua một thư cục sắp đóng cửa, dùng để in ấn Tây Du Ký. Để bảo đảm bí mật, Kỷ Vân An bộ trong thư cục bằng của .

 

“Được , sách in xong, ngày mai mang tới Vân Hiên lâu bán.”

Kỷ Vân An .

 

Mấy ngày nay, Tây Du Ký kể liên tục, tích lũy ít trung thành.

Rất nhiều nóng lòng nội dung phía , lúc mang sách bán, khả năng bán hết là lớn.

 

Trần Tiểu Thái chút mong đợi:

“Hy vọng thể bán sạch.”

 

Kỷ Vân An đầy tự tin:

“Nhất định bán .”

 

---

 

Hai mang sách tới lâu tìm Triệu Hách.

Vừa đến nơi, thấy Triệu Hách đang tranh cãi với một nam t.ử trung niên, sắc mặt kiên nhẫn, sai kéo thẳng ngoài.

 

Bên ngoài lâu ít vây xem.

Nam t.ử đuổi , lập tức chế giễu một trận, hổ đến mức xám xịt bỏ .

 

Triệu Hách thấy Kỷ Vân An và Trần Tiểu Thái, lập tức lộ nụ nhiệt tình.

 

“Hai vị đến .”

 

Gần đây Triệu Hách đang xuân phong đắc ý.

Câu chuyện Tôn Ngộ Không chỉ dân thường yêu thích, mà còn lọt mắt xanh của ít quý nhân.

 

Vân Hiên lâu vốn chỉ là lâu trung – hạ đẳng, khách quen thường ngày chỉ là tiểu quan, phú thương.

mấy ngày nay thì khác hẳn — vì chỉ nơi kể Tây Du Ký, nên nhiều quý nhân cũng đích tới .

 

Những gian phòng vốn bỏ , giờ ngày nào cũng kín chỗ.

 

Triệu Hách thậm chí còn phát hiện mấy tên hoạn quan trong đám .

Những hoạn quan chắc đến vì bản họ thích , mà là xong về kể cho quý nhân trong cung.

 

Triệu Hách sớm dò hỏi rõ:

Kỷ Vân An ban đầu hề tìm tới Vân Hiên lâu, mà là mấy lâu cao cấp nhất kinh thành.

 

Chỉ là những lâu đó tin tưởng, nên từ chối.

Giờ nghĩ , mấy lão bản chắc hối hận đến xanh ruột.

 

Biết chuyện , Triệu Hách càng thêm đắc ý, cảm thấy quả thật mắt .

 

---

 

“Triệu lão bản, nãy là ai ?”

Trần Tiểu Thái hỏi.

 

Triệu Hách hừ lạnh, sắc mặt trầm xuống:

“Một tên bạch nhãn lang. Là thuyết thư cũ của .”

 

Người đó vốn do Triệu Hách một tay bồi dưỡng, đãi ngộ cũng tệ.

Kết quả nổi danh liền chạy sang lâu đối thủ, còn năng đầy nghĩa khí rằng:

 

“Ta ở đây mấy năm là vì tình nghĩa, với bản lĩnh của , ở chỗ ngươi là nhân tài trọng dụng.”

 

Triệu Hách tức đến thất khiếu bốc khói.

Không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà là quét sạch mặt mũi.

 

Trước đó, vì chuyện còn ít nhạo, dùng , ngay cả thuộc hạ cũng quản xong.

 

Gần đây Vân Hiên lâu buổi nào cũng chật kín, còn lâu đối thủ thì vắng như chùa bà đanh.

Lão bản bên tức quá, trút giận lên kẻ phản chủ, tốn tiền lớn đào về, giờ vứt là vứt.

 

Các lâu khác chuyện, ai dám dùng , thế là mặt dày cầu xin Triệu Hách.

 

“Loại đó, thể dùng ?”

Triệu Hách hừ lạnh.

 

---

 

Biết hôm nay hai mang sách tới, Triệu Hách chờ sẵn.

 

“Triệu lão bản, ngày mai chúng bắt đầu bán sách, mong thuyết thư của ngài hỗ trợ vài câu.”

 

Triệu Hách lật sách xem qua, phát hiện đa nội dung kể, nhưng mấy đoạn phía vẫn giảng tới.

 

“Chuyện nhỏ.”

 

Triệu Hách lấy bốn trăm lượng bạc, chia làm hai phần, đưa cho Kỷ Vân An và Trần Tiểu Thái.

 

“Triệu lão bản, ngài làm ?”

Kỷ Vân An giật .

 

“Kỷ thiếu, ngàn vạn đừng từ chối. Đây là tiền chia hoa hồng.”

“Không câu chuyện , lâu của thể khởi t.ử hồi sinh?”

“Hơn nữa gần đây ít quý nhân lui tới, đây chính là tài sản vô hình.”

 

Thậm chí phụ cũng khen bản lĩnh.

 

Kỷ Vân An quả thật đang thiếu tiền, cũng khách sáo.

Hơn nữa trong thỏa thuận chia hoa hồng.

 

Hai bên thương lượng xong:

 Tây Du Ký thượng sách – giá một lượng bạc một quyển.

Chỉ trong một canh giờ, bộ sách mua sạch.

Không ít mua liền mười mấy, hai mươi quyển.

Trần Tiểu Thái vốn lo in nhiều, thấy cảnh liền quyết định in nhiều bản Tây Du Ký hơn.

 

---

…………

 

Trần Tiểu Mạch ăn điểm tâm, đôi mắt sáng rực lên.

 

Trước mặt Trần Tiểu Mạch là mấy loại điểm tâm, đều do Kỷ Vân An mua đường về.

 

“Nhị ca, đồ ăn ở kinh thành thật sự nhiều món ngon.” Trần Tiểu Mạch .

 

Trần Tiểu Thái gật đầu: “Đồ ăn ngon thì nhiều, tiền cũng càng nhiều.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-131-tra-lau-ban-thu.html.]

“Tiểu Mạch, mấy món điểm tâm hết bao nhiêu tiền?” Trần Tiểu Thái thuận miệng hỏi.

 

“Một hộp một lượng bạc, em gia nhân trong nhà .” Trần Tiểu Mạch đáp.

 

Trần Tiểu Thái giật , : “ là giựt tiền!”

 

Trần Tiểu Mạch rầu rĩ : “Đắt thì đắt, nhưng Kỷ đại ca giá cả ở kinh thành vốn là .”

 

Trần Tiểu Thái thở dài, tuy kiếm ít tiền, nhưng trong thời gian ngắn vẫn đổi quan niệm tiêu tiền, cũng khó trách mấy công t.ử nhà giàu ở kinh thành đều thấy quê mùa, thiếu nội tình.

 

thì kinh thành đúng là dễ làm ăn, khó trách Lục Lâm bảo lên kinh thành phát tài. Một quyển sách bán một lượng bạc mà còn bán sạch trong nháy mắt.

 

“Vẫn là đồ ở Sa huyện rẻ hơn.” Trần Tiểu Thái .

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu: “Thật mấy món điểm tâm cũng ngon bằng đồ làm.”

 

Vừa , Trần Tiểu Mạch ăn sạch điểm tâm.

 

Trần Tiểu Thái hai má Trần Tiểu Mạch phồng lên, thầm nghĩ: Cứ tiêu , miễn là kiếm nhiều hơn tiêu là .

 

Trần Tiểu Thái bấm ngón tay tính toán, ước chừng xem chuyến thể kiếm bao nhiêu tiền, càng tính càng thấy tiền đồ sáng lạn.

 

Hắn ước lượng sơ qua, cảm thấy chuyến ít nhất cũng thể mang về mấy trăm lượng bạc, đến lúc đó Thẩm Trì chắc chắn sẽ dọa cho giật .

 

Trần Tiểu Thái chợt nhớ tới câu Lục Lâm treo bên miệng: đừng để nghèo khó hạn chế trí tưởng tượng.

 

Có lúc Trần Tiểu Thái cảm thấy Lục Lâm thần thần kinh kinh, suốt ngày mấy câu hiểu.

 

lúc mơ hồ hiểu vài phần, bỗng nhiên cảm thấy Lục Lâm quả thật lợi hại.

 

“Nhị ca, ngoài làm ăn dễ ? Có kiếm tiền ?” Trần Tiểu Mạch hỏi.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu: “Ừ, kiếm tiền, kiếm nhiều tiền.”

 

Ở Sa huyện, nhiều nông dân còn ăn đủ no, một đồng tiền cũng bẻ làm hai mà tiêu.

 

kinh thành thì khác, nhiều sinh áo gấm cơm ngon, vì cùng hoa khôi phong lưu một đêm, tiêu bao nhiêu tiền cũng tiếc.

 

Nghĩ đến cảnh hôm nay sách truyện tranh giành mua sạch, còn đến muộn mua , tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, Trần Tiểu Thái khỏi cảm thấy tâm trạng phức tạp.

 

Cửa son rượu thịt thừa, ngoài đường xác c.h.ế.t đói.

 

Trần Tiểu Mạch hưng phấn : “Tuyệt quá, nhị ca, kiếm tiền thì mua cho nhiều đồ ăn ngon nữa nhé!”

 

Trần Tiểu Thái : “Được.”

 

………………

 

Kỷ Thành Khang sắc mặt cổ quái Kỷ Vân An, :

“Câu chuyện Tôn Ngộ Không đó là do ngươi nghĩ ?”

 

Sau khi trở về, Kỷ Thành Khang vẫn luôn bận rộn, lo giúp Kỷ Vân An liên hệ thư viện, ngờ chỉ chớp mắt, Kỷ Vân An nổi danh.

 

Hắn chuyện của Kỷ Vân An từ miệng bằng hữu, rằng gần đây Kỷ Vân An bán thoại bản, chắc hẳn kiếm ít tiền.

 

Thậm chí còn nhờ cửa , mua quyển trung và quyển hạ.

 

Ban đầu Kỷ Thành Khang còn cảm thấy bằng hữu quá, chỉ là mấy quyển thoại bản mà thôi, khiến nhớ thương như .

 

liên tiếp tìm đến nhờ vả, khiến Kỷ Thành Khang khỏi kinh ngạc.

 

Hắn ngờ sức hấp dẫn của một câu chuyện lớn đến , thậm chí khiến những ngày thường tự trọng kín đáo cũng cúi đầu cầu xin .

 

Kỷ Vân An gật đầu: “ .”

 

Kỷ Vân An lấy ba trăm lượng bạc đưa cho Kỷ Thành Khang xem.

 

Khóe miệng Kỷ Thành Khang giật giật.

 

“Nhiều như ?”

 

Hắn thầm nghĩ, Kỷ Vân An mới về mấy ngày, kiếm mấy trăm lượng bạc.

 

Một cửa hàng lớn danh nghĩa Kỷ gia, một năm lời lãi cũng chỉ hơn hai trăm lượng bạc mà thôi.

 

Kỷ Vân An gật đầu: “Đây chỉ là đợt bạc đầu tiên, mấy ngày nữa còn bán thêm một đợt nữa.”

 

Kỷ Thành Khang nghi hoặc Kỷ Vân An.

 

“Câu chuyện là ai kể cho ngươi? Ta là ngươi ?”

 

Kỷ Vân An lắc đầu: “Là Lục đại nhân kể, chỉ phụ trách ghi chép . Lục đại nhân câu chuyện cũng do nghĩ , từ một lão nhân trong núi.”

 

“Lão nhân đó ?”

 

“Mấy năm qua đời.”

 

Kỷ Thành Khang thở dài: “Đáng tiếc. Vậy ngươi và Trần Tiểu Thái chia lợi nhuận thế nào?”

 

“Mỗi một nửa.”

 

Kỷ Thành Khang khó xử: “Chúng lấy nhiều quá .”

 

Hắn quen chiếm tiện nghi của khác, câu chuyện do Lục Lâm , bọn họ nên lấy phần lớn.

 

Kỷ Vân An gật đầu: “Ta cũng nghĩ , nhưng việc chia bàn khi rời . Lục đại nhân nếu nhận, thì coi như lấy bạc làm quân phí, xem như quyên tặng, bọn họ chỉ cần lấy một nửa là .”

 

Kỷ Thành Khang sững : “Làm quân phí ? Vị Lục đại nhân đúng là một vị quan hiếm .”

 

Sắc mặt Kỷ Vân An phần cổ quái. Lục Lâm quan thanh liêm, nhưng cũng tuyệt đối tham quan.

 

Hắn bỗng nhớ đến lời Trần Tiểu Mạch từng : một quan thể dẫn dắt dân chúng cùng phát tài, nuôi béo , nuôi béo dân.

 

Trước Kỷ Vân An cho rằng đó chỉ là lời suông, nhưng bây giờ cảm thấy dường như cũng chút đạo lý.

 

Nhìn bạc mặt, Kỷ Vân An chợt cảm thấy con Lục Lâm trở nên sâu lường .

 

Tiền vạn năng, nhưng tiền thì vạn vạn thể.

 

Kỷ Vân An , thời gian Kỷ Thành Khang sắp xếp cho một thư viện , nhưng ăn ít “canh cửa đóng”, kết quả cũng liên quan đến tiền bạc.

 

Trước còn thấy lời Lục Lâm quá thực dụng, bây giờ cảm thấy đạo lý.

 

Dù thế nào nữa, tiền vẫn là .

 

---

 

 

Loading...