Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 129: Cùng đi kinh thành

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:07:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 129: Cùng kinh thành 

 

Kỷ Thành Khang Lục Lâm, chút nghi hoặc hỏi:

 

“Ngươi để mấy đứa nhỏ đó cùng lên kinh thành ?”

 

Lục Lâm , đáp:

 

“Cũng là tiểu hài tử.”

 

Kỷ Thành Khang: “……”

 

Đối với Kỷ Thành Khang mà , mấy đứa choai choai vẫn cứ là tiểu hài tử.

 

Lục Lâm Kỷ Thành Khang, :

 

“Lộ phí của bọn họ, đồ dùng đường, đều chuẩn sẵn . Làm phiền tướng quân, giúp trông nom bọn họ một chút.”

 

Kỷ Thành Khang Lục Lâm, :

 

“Lục đại nhân, ngươi thật sự quyết định như ? Đường núi cao sông dài, cũng dám cam đoan sẽ xảy chuyện gì.”

 

Lục Lâm do dự một chút gật đầu:

 

“Ta chỉ mong bọn họ thể đến kinh thành mở mang tầm mắt.”

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

 

“Nếu Lục đại nhân quyết tâm, sẽ cố gắng bảo đảm an cho bọn họ.”

 

Lục Lâm gật đầu:

 

“Vậy thì quá.”

 

---

 

Lục Lâm trở về phòng, thấy Trần Tiểu Mễ lo lắng tới lui.

 

“Tiểu Mễ, chuyện gì ?”

 

Trần Tiểu Mễ do dự một chút, :

 

“Tiểu Mạch Tiểu Thái thể theo lên kinh thành , nó cũng .”

 

Lục Lâm thở dài, trong chốc lát cũng nên gì.

 

“Chắc là tâm tính trẻ con thôi.”

 

Trần Tiểu Mễ xoa trán:

 

thấy nó kiên quyết.”

 

Lục Lâm tìm Trần Tiểu Mạch.

 

Trần Tiểu Mạch đang thu dọn hành lý, trong bọc mấy bộ quần áo cùng vài cái bánh nướng.

 

Nguyên Bảo uể oải Trần Tiểu Mạch.

 

“Tiểu thúc, ngươi cũng kinh thành chơi ? Vậy làm đây?”

 

“Ta sẽ mang đồ ăn ngon từ kinh thành về cho ngươi. Nghe kinh thành nhiều món ngon.”

Trần Tiểu Mạch đảm bảo.

 

Lục Lâm: “……”

 

Đồ ăn từ kinh thành mang về thì sớm hỏng mất .

 

Lục Lâm mấy cái bánh nướng béo ngậy đặt chung với quần áo, đau đầu xoa trán.

 

Đồ ăn nhét chung với quần áo, đúng là phong cách của Tiểu Mạch.

 

Bao nhiêu năm , thói quen giấu đồ ăn vẫn sửa .

 

Nguyên Bảo giường, bĩu môi Trần Tiểu Mạch.

 

“Cha.”

 

Nguyên Bảo thấy Lục Lâm liền nhảy xuống giường.

 

Lục Lâm gật đầu, bảo Nguyên Bảo ngoài chơi.

 

“Tiểu Mạch, vì ngươi đột nhiên kinh thành ?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Nhị ca kinh thành , cũng .”

Trần Tiểu Mạch .

 

“Nhị ca ngươi là để làm ăn, ngươi theo sẽ phiền.”

Lục Lâm nghiêm mặt.

 

Trần Tiểu Mạch do dự:

 

“Sẽ phiền lắm ? mà… là Kỷ đại ca bảo cùng mà.”

 

Lục Lâm sững .

 

Hắn còn tưởng Tiểu Mạch ham chơi, ngờ Kỷ Vân An cũng nhúng tay .

 

“Kỷ Vân An thế nào?”

Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch chớp mắt:

 

“Kỷ ca kinh thành nhiều chỗ chơi , thể dẫn chơi, còn nhiều món ngon, cũng dẫn ăn…”

 

Lục Lâm: “……”

 

Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt đúng là đ.á.n.h trúng t.ử huyệt.

 

Tiểu Mạch với ăn uống vui chơi thì chẳng chút định lực nào.

 

“Hắn chuyện khi nào?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Trước mấy ngày. Ta với nhị ca lên kinh thành phát tài, liền bảo cùng.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Thì là thuận nước đẩy thuyền.

 

Tuổi còn nhỏ mà đầy bụng tâm cơ.

 

“Bản ngươi thật sự ?”

Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch đỏ mặt, gật đầu.

 

Lục Lâm thở dài:

 

“Nếu ngươi , thì .”

 

Trần Tiểu Mạch ôm lấy Lục Lâm:

 

“Cảm ơn Lâm ca.”

 

Lục Lâm lo lắng :

 

“Đi kinh thành , nhưng đến lúc về, nhất định theo nhị ca trở .”

 

“Vâng!”

Trần Tiểu Mạch vui vẻ gật đầu.

“kinh thành dù , nhưng vẫn luyến tiếc đại ca, luyến tiếc Lâm ca. Chơi xong sẽ về.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Chỉ sợ đến lúc đó chơi quên cả trời đất.

 

---

Tần gia.

 

“Đệ , kinh thành là nơi tụ tập của những kẻ quyền quý, đến đó , ngàn vạn đừng gây chuyện, đừng để hai vị thiếu gia phiền lòng.” Tần Lãng dặn dò.

 

Tần Minh trịnh trọng gật đầu: “Đại ca yên tâm, .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-129-cung-di-kinh-thanh.html.]

 

Hiện tại Tần Minh cũng là một thiếu niên lớn.

 

Ban đầu, chuyện hộ tống Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch, Lục Lâm định để Tần Lãng . gần đây Tần Lãng đang bàn chuyện hôn sự, cũng đến tuổi lập gia đình, Lục Lâm tiện làm chậm trễ .

 

Thật đối với chuyến kinh thành , Tần Minh vô cùng mong chờ.

 

Mấy năm nay, những nơi Tần Minh từng qua ít, nhưng đa phần đều là chỗ nghèo khó. Trần Tiểu Thái với , bọn họ kinh thành là để làm đại sinh ý.

 

Nghĩ đến đại sinh ý, trong lòng Tần Minh liền sôi sục, phảng phất như đang phò tá Trần Tiểu Thái lập công, công danh hiển hách ngay mắt.

 

Mấy năm nay, Tần Lãng theo Lục Lâm, nhiều việc đều do Lục Lâm trực tiếp giao cho Tần Lãng xử lý.

 

Tần Minh vẫn luôn theo Tần Lãng làm việc, tuy rằng làm việc tay đại ca thì chuyện dễ dàng hơn, nhưng Tần Minh cũng thể tự đảm đương một phía.

 

kinh thành là nơi thiên t.ử cư ngụ, Tần Minh cảm thấy, dù cho chuyến kinh thành thu hoạch gì, khi về cũng đủ vốn để khoác lác.

 

---

 

Lục Lâm chuẩn yên ngựa, lương khô, đặt may quần áo, giày dép cho Trần Tiểu Thái.

 

Trong quần áo, quần và giày của Trần Tiểu Thái, Lục Lâm đều giấu sẵn ngân phiếu.

 

Lục Lâm dặn Trần Tiểu Thái, nếu lúc túng thiếu thì cứ lấy dùng, cần khách khí.

 

Đối với Trần Tiểu Thái, Lục Lâm chuẩn chủ yếu là tiền; còn đối với Trần Tiểu Mạch, chuẩn chủ yếu là đồ ăn.

 

Lục Lâm đặc biệt làm một cái bao lớn, nhét đủ các loại đồ ăn thể mang theo cho Trần Tiểu Mạch.

 

Đến ngày xuất phát, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ cùng tiễn bọn họ.

 

Để làm chậm trễ đội ngũ, Lục Lâm chuẩn riêng cho mấy đứa nhỏ hai chiếc xe ngựa.

 

Ngựa so với la hiếm hơn nhiều, một con ngựa tốn của Lục Lâm mười lăm lượng bạc.

 

Trước khi , ở nhà Trần Tiểu Mạch vẫn luôn với Lục Lâm rằng Kỷ Vân An kể kinh thành phồn hoa thế nào, đồ ăn ngon .

 

đến lúc thật sự , khuôn mặt nhỏ của Tiểu Mạch nhăn nhó, lộ rõ vẻ luyến tiếc.

 

Kỷ Vân An Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ :

“Lục đại nhân, Tiểu Mễ ca, hai yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc cho Tiểu Mạch.”

 

Lục Lâm luôn cảm thấy lời bảo đảm của Kỷ Vân An gì đó , miễn cưỡng :

“Vậy , Tiểu Mạch giao cho ngươi.”

 

Kỷ Vân An như khích lệ, nghiêm túc gật đầu:

“Ta sẽ.”

 

“Đi .”

 

Thấy trời còn sớm, Lục Lâm đẩy Trần Tiểu Mạch một cái, làm chậm thời gian.

 

Trần Tiểu Mạch vẫy tay với , chui trong xe ngựa.

 

Nhìn Trần Tiểu Mạch lên xe, Lục Lâm bỗng cảm giác như đang tiễn con gái lấy chồng xa, trong lòng chua xót vô cùng.

 

Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch , trong nhà lập tức trở nên quạnh quẽ hẳn.

 

---

 

Sau khi Tiểu Thái rời , Lục Lâm cảm thấy Thẩm Trì càng bận rộn hơn, liền sắp xếp thêm hai trợ thủ cho y.

 

“Đại nhân, đại nhân.” Vân Nương vội vàng chạy tới.

 

Lục Lâm liếc nàng một cái:

“Gì mà hớt hải thế?”

 

Vân Nương vui mừng :

“Đại nhân, Thẩm thiếu gia tin vui .”

 

Lục Lâm: “……”

 

Lúc tin vui, sớm cho Trần Tiểu Thái kinh thành .

 

“Đã mời đại phu xem ?” Lục Lâm hỏi.

 

Vân Nương gật đầu:

“Xem , đại phu .”

 

Nói xong, nàng bổ sung:

“Mời đại phu xong, Thẩm công t.ử cửa hàng.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Tiểu Thái cưới một đúng là cuồng công việc.

 

Người thích ngủ nướng như chịu nổi?

 

Tuy Thẩm Trì nhiều đảm bảo thể , nhưng Lục Lâm vẫn yên tâm, liền chia bớt công việc của y cho khác.

 

---

 

lúc , Trương Thụy tới tìm Lục Lâm, khiến vui.

 

“A Thụy, ngươi tới đây, trong nhà ý kiến gì ?” Lục Lâm hỏi.

 

Trương Thụy gãi đầu :

“Nương chê ở nhà ăn , còn nếu còn ở nhà nữa thì khỏi ăn cơm.”

 

Tuy là đùa, nhưng khi Trương Thụy làm việc cho Lục Lâm, mỗi tháng hai lượng bạc, còn đủ loại phúc lợi.

 

Sau khi rời Lục Lâm, việc làm của Trương Thụy nhiều, thu nhập giảm mạnh.

 

Tuy nhà họ Trương làm nghề mổ heo, nhưng cũng lúc nào cũng thịt ăn. Đi theo Lục Lâm thì khác, thỉnh thoảng còn ăn thịt, dù chỉ là chút vụn.

 

Cưới vợ xong, trong nhà thêm , Trần Xuân Nhi nghĩ tới nghĩ lui, liền đuổi Trương Thụy làm cho Lục Lâm.

 

“Vợ ngươi ở nhà chứ?” Lục Lâm hỏi.

 

“Không , làm ở đây một thời gian, chờ định sẽ đón họ lên.” Trương Thụy đáp.

 

Lục Lâm gật đầu: “Vậy cũng .”

 

Trương Thụy Lục Lâm, :

“Lâm ca, ngươi thật lợi hại. Ta ngươi Hoàng thượng khen ngợi, còn ban thưởng nữa.”

 

Trong thôn nếu giỏi giang, cả thôn đều thơm lây.

 

Lục Lâm ngạc nhiên hỏi:

“Tin tức truyền tới tận Đại Thạch Thôn ?”

 

Trương Thụy gật đầu:

! Nghe Hoàng thượng còn thưởng bạc cho ngươi. Lục lão thái thái xong thì kích động lắm, còn tới tìm ngươi.”

 

Lục Lâm nheo mắt:

“Bà tới ?”

 

Hắn thầm nghĩ, nếu lão thái thái quyết tâm tới, đúng là phiền phức nhỏ.

 

“Nghe Lục gia từng nhờ thương đội đưa lão thái thái tới đây, nhưng thương đội thấy bà tuổi cao, sợ xảy chuyện nên dám nhận.”

 

Lục Lâm thở phào nhẹ nhõm.

 

Trương Thụy tiếp:

“Còn một lý do nữa là thương đội đòi tám lượng bạc tiền hộ tống, lão thái thái mắng họ cướp tiền, còn …”

 

“Nói gì?” Lục Lâm hỏi.

 

“Nói bà là đại quan phu nhân, họ đưa bà là vinh hạnh cho họ, dám đắc tội thì bà sẽ khiến họ yên .”

 

Lục Lâm: “……”

 

Đi xa thế mà lão thái bà còn kéo thêm thù hận cho .

 

“Sau đó thương đội chịu đưa bà .”

 

“Chuyện giữa ngươi và Lục gia ai cũng , thương đội chỉ cần hỏi thăm là rõ.” Trương Thụy .

 

Lục Lâm hiện giờ cũng là danh trong huyện.

 

Ân oán giữa và Lục gia ai cũng rõ, thương đội nên càng dám dính .

 

Lục Lâm gật đầu:

“Như thì .”

 

---

 

Loading...