Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 128: Kỷ Vân An rời đi
Cập nhật lúc: 2026-02-04 02:52:59
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 128: Kỷ Vân An rời
Trứng tằm đặt trong phòng tằm để chăm sóc. Có một hôm, Lục Lâm đang ngủ thì phát hiện trong chăn mấy con tằm, lập tức dọa cho hoảng hồn, kêu la ầm ĩ một hồi lâu.
Ban đầu, trong nha môn còn tưởng xảy chuyện lớn gì, náo loạn nửa ngày, cuối cùng mới phát hiện chỉ là trong ổ chăn của Lục Lâm thêm mấy con tằm.
Đối với phản ứng kích động của Lục Lâm, đều cảm thấy khó hiểu.
Tuy cảm thấy khó hiểu, nhưng Lục Lâm là tri huyện đại nhân, vẫn nể mặt, ai dám thẳng:
“Huyện lệnh đại nhân, chỉ mấy con tằm thôi mà, ngài kêu t.h.ả.m như làm gì?”
“Huyện lệnh đại nhân, lớn như còn sợ tằm ?”
Dù , nhưng Lục Lâm vẫn ánh mắt của họ.
Thực , Lục Lâm cũng ghét tằm, nhưng điều đó nghĩa là đang mơ mơ màng màng ngủ, mấy con tằm bò lên thì cảm giác gì.
Dù tằm ăn lá dâu, nhả là bạc trắng, nhưng cho cùng cũng vẫn là sâu.
Nguyên Bảo đem tằm bỏ trong chăn của , chẳng là hồ nháo ?
Lục Lâm trong phòng, sắc mặt chút tái nhợt.
“Thằng nhóc Nguyên Bảo quá hỗn xược, tự lén chạy phòng tằm lấy tằm chơi thì thôi , còn ném lên giường .”
Ném lên giường thì cũng thôi, còn một tiếng.
Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ , :
“Trẻ con khó tránh nghịch ngợm một chút, huống chi Nguyên Bảo cũng là ý , giống như ngươi đó, cái gì mà một vui bằng cùng vui.”
Lục Lâm: “……”
Chuyện thì vui vẻ chỗ nào chứ!
Hơn nữa còn một con tằm đè c.h.ế.t.
“Hai đứa nhóc , thật sự là thể quản.”
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, :
“Không chỉ hai con tằm thôi , xem ngươi dọa kìa, truyền ngoài cũng .”
Lục Lâm: “……”
Nguyên Bảo đem tằm bỏ chăn , kết quả trong nhà còn cảm thấy là đại kinh tiểu quái.
Mấy tên khốn nhất định lưng sẽ bàn tán nhát gan, đúng là một đám vương bát đản.
Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu Lục Lâm, hỏi:
“Ngươi làm ?”
Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, chút giận dỗi :
“Ngươi cũng cảm thấy nhát gan, vô dụng ?”
Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ :
“Sao thể nhát gan , ai nghĩ ngươi nhát gan chứ.”
Lục Lâm nàng, nghi ngờ:
“Thật ?”
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
“Thật, còn thật hơn vàng.”
Lục Lâm lắc đầu.
“Hai đứa nhóc , thể cứ mặc kệ như .”
…………
Trong sân.
Trần Tiểu Mạch và Nguyên Bảo mỗi cầm một cái giỏ tre nhỏ, trong giỏ hai con tằm non.
Hai mỗi cầm lá dâu, đút cho tằm ăn.
“Tiểu thúc, ngươi , cha kỳ quái.” Nguyên Bảo rầu rĩ .
Trần Tiểu Mạch chớp mắt, hỏi bâng quơ:
“Kỳ quái thế nào?”
Nguyên Bảo chớp chớp mắt:
“Ta thả mấy con tằm chăn của cha, cha liền la hét om sòm, thật là kỳ quái.”
Trần Tiểu Mạch để tâm :
“Có gì mà kỳ quái, ngươi đừng cha ngươi như , thật lá gan nhỏ. Ta từng bắt rắn cho xem, dọa mặt mày tái mét.”
Kỷ Vân An liếc Trần Tiểu Mạch, thầm nghĩ:
Tiểu song nhi thật đủ hung hãn, còn dám bắt rắn.
Nguyên Bảo chớp mắt:
“Rắn thì đáng sợ thật mà! Nghe rắn độc c.ắ.n thể c.h.ế.t , nhưng tằm c.ắ.n , lão cha sợ đến ?”
Trần Tiểu Mạch chống cằm, nghi hoặc :
“ , vì nhỉ?”
Kỷ Vân An hai chuyện, cúi đầu chuyện xưa.
Hắn cảm thấy hình như chuyện nên .
Hóa huyện lệnh đại nhân kiến thức uyên bác, là nhát gan như .
Kỷ Vân An bỗng nhiên cảm thấy, so với chuyện đó, cái “hắc lịch sử trèo tường” của cũng chẳng tính là gì, là thì ai chẳng khuyết điểm.
Trần Tiểu Mễ liếc Kỷ Vân An, :
“Ta , sách đều khá nhát gan.”
Kỷ Vân An: “……”
Câu đúng là đ.â.m tim.
“Ta nhát gan.” Kỷ Vân An .
Trần Tiểu Mạch tỏ vẻ tin:
“Thật ?”
Kỷ Vân An kích động:
“Ta từng lên chiến trường.”
Tuy rằng khi đó còn nhỏ, chỉ phía , nhưng Liễu thúc thúc từng khen gan lớn, nhiều đầu thấy cảnh g.i.ế.c chóc chiến trường đều nôn ói.
Trần Tiểu Mạch kinh ngạc cảm thán:
“Ngươi từng lên chiến trường ! Ngươi mà từng lên chiến trường.”
Kỷ Vân An gật đầu:
“ .”
Trần Tiểu Mạch Kỷ Vân An, ánh mắt khác hẳn, rõ ràng bằng con mắt khác.
---
Trần Tiểu Thái thu mua các cửa hàng, lượt đưa vận hành. Tuy kiếm nhiều tiền, nhưng dần dần khí thế phồn thịnh.
Người qua đường rõ ràng đông hơn .
Người đông thì khách.
Có khách thì sinh ý.
Rất nhanh bước mùa hè, bụng Trần Tiểu Mễ ngày càng lớn.
Trong Sa huyện ít nhà trồng dưa hấu.
Trần Tiểu Mạch thích nhất là ăn dưa hấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-128-ky-van-an-roi-di.html.]
Trần Tiểu Mễ cũng thích ăn, nhưng dưa hấu tính hàn, Lục Lâm dám cho hai ăn nhiều, khiến Trần Tiểu Mễ luôn thấy thèm.
“Đại ca, bụng ngươi lớn thật .” Trần Tiểu Mạch .
Trần Tiểu Mễ :
“Ừ.”
Trong lòng thầm nghĩ, mang cái bụng to thế , cái gì cũng Lục Lâm quản, ăn cái , ăn cái .
Đợi sinh xong, nhất định ăn cho thỏa thích. Tính ngày thì cũng sắp .
---
Lục Lâm bước phòng, thấy Trần Tiểu Mạch đang chằm chằm bụng Trần Tiểu Mễ, hai mắt sáng rực.
Ánh mắt đó…
Không giống một đứa trẻ sắp sinh, mà giống như đang một quả dưa hấu lớn sắp chín, nước miếng sắp chảy tới nơi.
Lục Lâm lắc đầu, vứt ý nghĩ quái dị trong đầu .
Sa huyện gần đây phát triển tệ, lẽ do phúc lợi , còn thu hút ít ngoài tới định cư.
Một từng rời , giờ cũng .
Thôn làng còn hoang vắng như .
Lục Lâm bỏ một khoản tiền lớn để sửa đường.
Theo cách đời của : giàu thì làm đường .
Không ở đây hiệu quả , nhưng dù cũng tiền, thử xem cũng .
Tiền công mỗi ngày là ba mươi văn, mức ở nơi khác khó tìm .
---
Lục Lâm về phòng, thấy Trần Tiểu Mễ nửa giường, đang chơi cờ phi hành với Trần Tiểu Mạch.
Thấy Lục Lâm , Trần Tiểu Mạch liền ngoài.
Lục Lâm nghĩ thầm:
Tiểu quỷ càng ngày càng hiểu chuyện , còn chừa gian riêng cho .
Trần Tiểu Mễ :
“Tiểu Mạch tâm trạng lắm.”
Lục Lâm mở to mắt:
“Nó mà cũng lúc tâm trạng ?”
Trần Tiểu Mễ thở dài:
“Kỷ Vân An mấy ngày nữa .”
Lục Lâm nhíu mày.
“Vì Kỷ Vân An nên nó buồn ?”
Thân phận của Kỷ Vân An vốn bình thường.
Qua vài ngày nữa, Kỷ Thành Khang về kinh báo cáo công tác, xong việc sẽ , nhưng Kỷ Vân An thì ở kinh thành.
Hắn là Kỷ gia, tương lai tất nhiên con đường làm quan, thể mãi ở ngoài.
Theo Lục Lâm , Kỷ Thành Khang cho Kỷ Vân An học viện kinh thành, chuẩn thi tiến sĩ.
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Chắc là .”
---
Lục Lâm xoay tròng mắt, trong lòng dâng lên vài ý nghĩ khó thành lời.
Theo tuổi ở thế giới , Tiểu Mạch cũng coi như lớn .
phận Kỷ Vân An khác biệt quá lớn.
Kỷ gia là đại gia tộc.
Tiền của , đem lên kinh thành, e rằng chẳng nổi một gợn sóng.
Huống chi Tiểu Mạch còn là một hài t.ử đặc thù như .
“Ta binh lính , thực ở Kỷ gia, Kỷ Vân An sống cũng dễ dàng.”
Trong Kỷ gia nhiều cùng thế hệ, thiếu kẻ mắt.
Cha ruột của Kỷ Vân An thuộc phe đối địch với Kỷ gia, khiến địa vị của càng thêm khó xử.
Hơn nữa cũng huyết mạch thuần chính của Kỷ gia, tự nhiên trở thành đối thủ tranh tài nguyên.
Lục Lâm đ.á.n.h giá, việc Kỷ Thành Khang đưa Kỷ Vân An biên cương, cũng là để tránh kẻ tay khi ông mặt.
dù địa vị Kỷ Thành Khang , ở Kỷ gia vẫn là kém xa.
---
Lục Lâm suy nghĩ hồi lâu, gọi Trần Tiểu Thái .
“Đại ca gọi ?” Trần Tiểu Thái hỏi.
“Gần đây sinh ý trong tiệm thế nào?” Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Thái chút khó xử:
“Sinh ý cũng , nhưng lời lãi chỉ tạm, dù tiền đồ vẫn .”
“Ta .” Lục Lâm gật đầu.
“Thực ngươi kinh thành kiếm một khoản.”
“Đi kinh thành?” Trần Tiểu Thái ngạc nhiên, “Xa lắm đó.”
“Ta . Kỷ tướng quân sắp về kinh, nếu ngươi cùng, an cần lo.”
Trần Tiểu Thái thấy cũng lý.
“Lâm ca, lên kinh thành làm sinh ý gì?” hỏi.
Lục Lâm đưa cho một cuốn sách:
“Ngươi tới đó, bán thứ .”
Trần Tiểu Thái lật xem, nghi hoặc:
“Thứ … bán ?”
“Bán .” Lục Lâm gật đầu, “Ta chuyện với Kỷ Thành Khang , ngươi cứ làm như …”
Mắt Trần Tiểu Thái sáng lên.
“Lâm ca, thể kiếm nhiều tiền ?”
“Hẳn là .”
Trong mắt Trần Tiểu Thái lóe lên ánh sáng khác thường.
Hắn cả một con phố ở Sa huyện, nhưng vì tạo phúc cho dân, ít cửa hàng còn lỗ vốn.
Nếu thể lên kinh thành làm một vụ lớn…
Vậy thì quá .
---