Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 127: Lẩu cay thịnh hành

Cập nhật lúc: 2026-02-04 02:52:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 127: Lẩu cay thịnh hành 

 

Mấy thổ binh vai kề vai trở về doanh trại.

 

Trên mặt ai nấy đều treo nụ thỏa mãn.

 

“Lôi Chính!”

 

Liễu Vân hung hăng quát một tiếng.

 

Lôi Chính thấy Liễu Vân mặt mày dữ tợn liền luống cuống ngay.

 

Hắn vội đổi sắc mặt, nặn một nụ nịnh nọt, cúi tiến gần Liễu Vân, :

“Liễu , ngài ở đây?”

 

“Đừng giở trò lươn lẹo. Hôm nay đến lượt ngươi trực ban, ngươi chạy ?” Liễu Vân mặt đen hỏi.

 

Lôi Chính gãi đầu, chút ngượng ngùng:

“Ta… đổi ca với khác .”

 

“Đổi với ai?”

 

“Trương Lâm.”

 

Liễu Vân hừ lạnh:

“Trùng hợp thật, mấy các ngươi đều đổi ca với , một trực cho từng chắc? Ngươi là lão binh mà còn trộm rượu của tân binh uống, còn ức h.i.ế.p , hổ ?”

 

Lôi Chính càng gãi đầu mạnh hơn, hổ :

“Liễu , rượu đó… sẽ trả cho .”

 

Trương Lâm giấu rượu kỹ, nhưng thể qua mắt Lôi Chính.

 

Lôi Chính là “lão bánh quẩy” trong doanh, trong phòng thiếu thứ gì liếc mắt là ngay.

 

Nhất thời nhịn , liền lén uống hết rượu của Trương Lâm.

 

Thực cũng thấy áy náy, vốn định chờ lĩnh quân lương sẽ mua rượu trả , ai ngờ quân lương còn phát thì chuyện bại lộ, Lôi Chính cũng hổ vô cùng.

 

“Các ngươi chạy thế?” Liễu Vân hỏi.

 

Lôi Chính nịnh nọt :

“Liễu , hôm nay tiệm lẩu cay của em vợ huyện lệnh đại nhân khai trương, mùi vị tuyệt lắm. Ngài mà đến bây giờ, khi vẫn còn ăn đấy.”

 

Liễu Vân xụ mặt:

“Đi ! Suốt ngày lo làm chính sự, chỉ ăn! Lần còn như , quân côn hầu hạ!”

 

Lôi Chính hì hì:

“Liễu bớt giận mà! Ta tuần tra ngay đây.”

 

Đi một đoạn, đầu, nghiêm túc :

“Liễu , lẩu cay đó thật sự ngon! Chỉ mấy văn tiền là một bát to, ngài nếm thử thì tiếc lắm.”

 

“Cút!” Liễu Vân tức giận mắng.

 

Lôi Chính khan:

“Vâng , cút, cút ngay.”

 

Liễu Vân theo bóng lưng , bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Kỷ Thành Khang , :

“Xem tiệm lẩu cay mới mở của Lục Lâm làm ăn tệ nhỉ?”

 

Liễu Vân cau mày:

“Một hai đều câu mất hồn.”

 

Từ khi mấy phương pháp của Lục Lâm, khẩu phần trong quân doanh cải thiện ít.

 

xem vẫn đủ.

 

Đồ ăn trong doanh trại còn nghĩ cách nâng cao thêm, nếu mấy tên khốn cứ chạy hết sang bên Lục Lâm, sớm muộn cũng loạn lớn.

 

---

 

Trong phòng.

 

Trần Tiểu Mạch đổ cả túi tiền đồng bàn.

 

Nguyên Bảo cùng Trần Tiểu Mạch cúi đầu đếm từng đồng một.

 

Hôm nay tiệm lẩu cay khai trương, Trần Tiểu Mạch phụ việc, Trần Tiểu Thái thấy làm vất vả liền cho hai trăm văn tiền tiền công.

 

Vì đầu óc Trần Tiểu Mạch chút vấn đề, Lục Lâm sợ lừa, ngày thường cho giữ nhiều tiền. Nay đột nhiên hai trăm văn, Trần Tiểu Mạch vui đến mức hồn vía bay lên trời.

 

Nguyên Bảo Trần Tiểu Mạch, :

“Tiểu thúc, thúc giỏi kiếm tiền thật đấy!”

 

Trần Tiểu Mạch đắc ý:

“Đương nhiên !”

 

Thực nếu Trần Tiểu Mạch cần tiền, Trần Tiểu Mễ cũng sẽ cho, nhưng tiền tự tay kiếm và tiền cho vẫn giống .

 

Nguyên Bảo sang Kỷ Vân An:

“Tiểu ca ca trèo tường, tự kiếm tiền ?”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Kiếm tiền? Với xuất của , chỉ cần Tứ Thư Ngũ Kinh, kế thừa gia nghiệp là , chuyện kiếm tiền vốn chẳng cần lo.

 

Nguyên Bảo nghiêm túc :

“Cha , trẻ ngoan học tự lực cánh sinh, làm ích cho đất nước.”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Trong mắt tiểu quỷ , chẳng lẽ là loại chỉ ăn làm?

 

Trần Tiểu Mạch Kỷ Vân An, :

“Ngươi kiếm tiền cũng đừng nản, nhị ca đang thiếu một bồi bàn, bận xuể, ngươi cùng ?”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Trong mắt tiểu quỷ , vô dụng đến mức chỉ làm bồi bàn thôi ?

 

Ở kinh thành, cũng là danh tiếng đấy.

 

“Ngươi ?” Trần Tiểu Mạch hỏi.

 

“…Đi.”

Kỷ Vân An do dự một lát, c.ắ.n răng đáp.

 

Trần Tiểu Mạch vỗ tay:

“Tốt lắm! Tốt lắm! Ngươi cuối cùng cũng chí tiến thủ. Yên tâm, theo , che chở cho ngươi.”

 

Kỷ Vân An gãi đầu, cảm thấy ở huyện nha đúng là gặp đủ chuyện kỳ quái.

 

Nếu thúc thúc làm bồi bàn cho Trần Tiểu Mạch, sẽ nghĩ thế nào.

 

 

Tuần phòng doanh.

 

Liễu Vân bước trướng của Kỷ Thành Khang, một lúc, thôi.

 

Kỷ Thành Khang liếc :

“Ngươi tới đây làm gì, xem quán lẩu cay ?”

 

Lẩu cay dạo gần đây cực kỳ nổi trong quân doanh. Nếu doanh trại kiểm soát nghiêm, e rằng cả đám ùa hết sang đó ăn .

 

, cứ đến ngày nghỉ tắm gội là binh lính rủ thành ăn lẩu cay.

 

Nghe Trần Tiểu Thái vì lượng khách quá đông, còn đổi thêm một cửa hàng bên cạnh thành quán lẩu cay.

 

Liễu Vân vẻ mặt cổ quái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-127-lau-cay-thinh-hanh.html.]

“Tướng quân, tiểu tướng quân đang làm tiểu nhị trong quán lẩu cay.”

 

Kỷ Thành Khang ngẩng đầu:

“Có chuyện đó ? Thiếu tiền tiêu ?”

 

Liễu Vân lắc đầu:

“Không . Tiểu tướng quân tự lực cánh sinh, thể thua một song nhi.”

 

Kỷ Thành Khang :

“Lớn . Cứ để nó .”

 

Theo ông thấy, Lục Lâm cũng để Kỷ Vân An làm tiểu nhị lâu. Chờ sinh ý định sẽ tìm khác . Cháu trai tâm cao, rèn luyện chút cũng .

 

Liễu Vân do dự :

“Tướng quân, lẩu cay hương vị thật sự tệ, đắt. Ngài rảnh cũng thể nếm thử, quán đông khách, trong thôn nhiều còn dẫn theo trẻ con.”

 

Kỷ Thành Khang liếc một cái, thầm nghĩ: đó còn binh lính sa đà ăn uống, giờ chính ăn một về là đổi hẳn thái độ, đúng là như mê hồn dược.

 

“Thật sự ngon đến ?” Kỷ Thành Khang hỏi.

 

Liễu Vân gật đầu:

, nước cốt làm thế nào mà ngon chịu .”

 

Kỷ Thành Khang khổ.

Trước đó Kỷ Vân An từng Lục Lâm ngày nào cũng ở bếp nghiên cứu đồ ăn. Chuyện mà truyền ngoài thì uy nghiêm mất sạch.

 

“Chắc là bí phương của huyện lệnh đại nhân.”

 

Liễu Vân vuốt cằm:

“Huyện lệnh đại nhân trong đầu nhiều thứ như .”

 

---

 

Lục Lâm tin Trần Tiểu Mạch kéo Kỷ Vân An làm việc thì giật .

 

Kỷ gia là thế gia võ tướng, Kỷ Vân An xem như nhị thế tổ. Loại chỉ cần ăn no chờ c.h.ế.t, gây họa là lắm .

 

Trần Tiểu Mạch kéo làm tiểu nhị, đúng là đại tài tiểu dụng.

 

Lục Lâm lập tức tìm Kỷ Vân An, phận của hợp làm việc bưng bê.

 

Kỷ Vân An , ăn khổ trong khổ mới là , thể tiếp tục ăn .

 

Lục Lâm xong vui mừng, liền bản lĩnh như mà làm tiểu nhị thì phí quá, chi bằng chép sách, kiếm tiền ôn cố tri tân.

 

Kỷ Vân An thấy hợp lý, so với làm tiểu nhị thì chép sách tiền đồ hơn, liền tâm ý chép sách.

 

Chữ của .

 

---

 

Mấy ngày lẩu cay bùng nổ xong, sinh ý dần hạ nhiệt.

 

Trần Tiểu Thái tìm thêm mấy làm, cần Trần Tiểu Mạch nữa, liền đuổi về.

 

Trần Tiểu Mạch bàn, Kỷ Vân An đối diện, hỏi:

“Kỷ đại ca, ngươi kể chuyện xưa ?”

 

Kỷ Vân An khó hiểu:

“Kể chuyện xưa?”

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu:

, Lâm ca nhiều thoại bản.”

 

Kỷ Vân An đỏ mặt.

Ở kinh đô, ngoài sách thi cử, thịnh hành nhất là mấy loại thoại bản đắn.

 

“Thúc cho xem mấy thứ đó.”

 

Trần Tiểu Mạch khó hiểu:

“Vì ? Lâm ca xem nhiều, còn kể cho .”

 

Kỷ Vân An cau mày, nghĩ thầm huyện lệnh đại nhân làm việc theo khuôn mẫu, nhưng mấy thứ với trẻ con như Tiểu Mạch .

 

“Ta kể chuyện cho ngươi .” Trần Tiểu Mạch .

 

Kỷ Vân An miễn cưỡng gật đầu:

“Được.”

 

Trần Tiểu Mạch vui vẻ kể cho Kỷ Vân An chuyện Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung.

 

Tuy lộn xộn, nhưng câu chuyện hấp dẫn, Kỷ Vân An từng qua.

 

“Ngươi đúng là kiến thức hạn hẹp.” Trần Tiểu Mạch khinh thường .

 

Kỷ Vân An: “……”

 

“Không thể so với Lâm ca.”

 

“Huyện lệnh đại nhân học phú ngũ xa, đương nhiên bằng .”

 

Kỷ Vân An liền hỏi Lục Lâm về mấy câu chuyện.

 

Hắn Tây Du Ký Lục Lâm kể cho làm cho kinh ngạc thôi, vô cùng bội phục.

 

Lục Lâm vẻ mặt kinh thán của thằng nhóc, thầm nghĩ: đồ nhà quê, Tây Du Ký cũng bao giờ.

 

Từ đó Kỷ Vân An mê mẩn chuyện xưa, hễ thấy Lục Lâm rảnh là quấn lấy đòi kể.

 

Lục Lâm nhớ đại khái nội dung, chỗ nào mơ hồ thì thêm mấy chuyện yêu ma quỷ quái .

 

Kỷ Vân An xong liền chép bộ.

 

Văn bút của , ghi chép câu chuyện cũng đầy đủ.

 

Ba tháng , Lục Lâm mua trứng tằm về ấp, từng con tằm béo mập bò .

 

Sự chú ý của Trần Tiểu Mạch lập tức chuyển từ chuyện xưa sang tằm.

 

Lục Lâm sợ cảnh mật độ cao, phòng nuôi tằm một nữa.

 

Trần Tiểu Mễ thì hứng thú, thường xuyên xem.

 

Tần gia phụ t.ử và mấy hạ nhân trong nhà cũng tò mò về tằm.

 

“Tằm lớn nhanh thật.” Lục Lâm .

 

“Cũng tạm, thôn dân hỏi thể nuôi chung , nghĩ tạm thời cứ chờ xem.” Trần Tiểu Mễ đáp.

 

“Dâu còn lớn, tạm thời cũng nuôi nhiều, sang năm hãy tính.”

 

“Tần Lãng để ý một song nhi ở Sa huyện, đó thích tằm. Tần Lãng lén tặng vài con cho nuôi, mấy ngày đưa lá dâu.” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm: “……”

 

Hóa Tần Lãng cũng dỗ .

 

“Cũng đến lúc Tần Lãng thành gia .”

 

Trước ở Lâm Trấn nhiều cầu hôn, nhưng Tần Lãng để mắt. Không ngờ tới Sa huyện động tâm.

 

“Song nhi đó thế nào?” Lục Lâm hỏi.

 

“Không , lọt mắt Tần Lãng thì chắc cũng là giỏi.”

 

“Trước trong ký túc xá một thằng, tặng bạn gái một con thỏ, đó nó ngoại tình, cô liền đem con thỏ hầm.” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ:

“Ngươi tự nhiên cái làm gì……”

 

“Ta cũng , tự dưng nhớ tới thôi.”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

Loading...