Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 124: Kiến tạo xưởng rượu

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:03:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 124: Kiến tạo xưởng ủ rượu 

 

Lục gia lão thái thái chuyện Hoàng đế hạ lệnh khen thưởng, ở nhà tức đến dậm chân.

 

“Hoàng đế đúng là quá đáng! Lục Lâm lập công, thuận miệng khen vài câu là xong, ngay cả chút bạc cũng ban!” Lão thái thái tức tối .

 

Lục An thở dài, :

“Nương , chuyện thể bậy , để khác thấy là mất đầu đấy.”

 

Lục An đối với Hoàng đế vẫn luôn lòng kính sợ, dám phê bình Hoàng đế, truyền ngoài thì thật sự xong.

 

Lão thái thái hổ :

“Ta cũng chỉ trong nhà thôi, chứ ngoài gào lên, nhưng mà Hoàng đế cũng keo kiệt thật.”

 

“Nương, nương thôi! Bạc thì đấy, mấy ngàn lượng lận, chỉ là đưa về chỗ chúng mà đưa hết sang Sa huyện .”

 

Mấy ngàn lượng a! So với hai lượng bạc tiền tiêu vặt mỗi tháng của thì chẳng là gì, huống chi bây giờ còn xuống ruộng kiếm ăn.

 

Lão thái thái nhịn đỏ hoe cả mắt.

 

“Thật quá bất công! Cái thằng tiểu vương bát đản đó, nhiều bạc như , Hoàng đế còn đưa bạc cho nữa.”

 

Trong lòng lão thái thái thầm nghĩ: nếu bạc đó đưa về chỗ bà thì mấy.

 

tin bạc túi , Lục Lâm còn thể ép bà nôn .

 

Đối với Lục lão thái thái mà , rõ ràng bạc, nhưng thấy , sờ , còn đau khổ hơn.

 

Chuyện Lục Lâm Hoàng đế ban thưởng, khiến lão thái thái mấy ngày liền ăn ngủ yên.

 

Lục An phản ứng của lão thái thái, trong lòng cũng chút bất lực.

 

Trong lòng Lục An tràn đầy hối hận, từ đến nay từng nghĩ Lục Lâm thể đến bước .

 

Sớm , nên ôm chặt đùi Lục Lâm, nếu là như thế, chính là trưởng bối của huyện lệnh, phận cũng đủ để diễu võ dương oai .

 

Cái danh tú tài của Trình Ngọc , ngoài việc miễn chút thuế ruộng , dường như cũng chẳng tác dụng gì lớn.

 

So với bạc tiêu tốn để cho Lục Trình Ngọc sách, thì thuế miễn cũng chẳng đáng là bao. Lục Lâm mới thật sự là phát đạt!

 

Lão thái thái mặt mày đen sì, :

“Ta , cái nhà g.i.ế.c heo đang tính nương nhờ Lục Lâm.”

 

Lục An cau mày. Khi Lục Lâm rời , Trương Thụy vì trong nhà con nhỏ nên theo.

 

Nghe Lục Lâm để cho Trương Thụy một khoản bạc, mà gần đây, Trương Thụy đang định theo thương đội Sa huyện, đến nương nhờ Lục Lâm.

 

Thực , trong lòng Lục An cũng ý định nương nhờ Lục Lâm, nhưng cũng hiểu rõ, dù tìm đến thì Lục Lâm cũng sẽ chẳng cho sắc mặt .

 

Từ đây đến Sa huyện đường xá xa xôi, một chuyến nếu chiếm lợi gì, thì đúng là công cốc.

 

Lão thái thái bực bội :

“Cái đồ hỗn trướng, chỉ vớt lợi cho , Lục Lâm cái thằng tiểu t.ử c.h.ế.t tiệt đó, chỉ tiện nghi cho ngoài.”

 

Lão thái thái vỗ ngực, mỗi tin tức về Lục Lâm, bà đều cảm thấy trong lòng khó chịu.

 

Lão thái thái vẫn luôn cảm thấy Lục Lâm quá đáng, nhưng mấy ngày gần đây, ngoài sự tức giận, bà còn nhiều thêm một cảm giác hối hận.

 

đột nhiên cảm thấy, lẽ năm đó nên dốc sức bồi dưỡng đại tôn tử.

 

Nếu năm xưa cho Lục Lâm sách, lẽ cục diện hôm nay khác.

 

…………

 

Trần Cảnh bận rộn ngoài ruộng.

 

Lúc mới xuống ruộng, Trần Cảnh còn tình nguyện.

 

mấy năm nay ép dần dần, cũng quen với cuộc sống của một nông dân.

 

Thói quen hình thành qua nhiều năm dễ đổi, Trần Cảnh vẫn còn kén việc nhẹ, sợ việc nặng.

 

Một ngày xuống ruộng, tối giường, cả đêm đều đau lưng mỏi gối.

 

Trần Cảnh thấy vài nhắc đến Lục Lâm, cũng gần .

 

Dân làng đến Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ, hơn phân nửa đều là khen hai tiền đồ, cuộc sống trôi qua thế nào.

 

Nhiều năm như , Trần Cảnh chút tê liệt, dù tê liệt, nhưng mỗi đến, trong lòng vẫn khó chịu.

 

Trần Cảnh về đến nhà, liền thấy lão thái thái đang c.h.ử.i bới om sòm.

 

“Nương, nãi nãi làm loạn chuyện gì nữa ?” Trần Cảnh hỏi.

 

Từ khi Trần Cảnh sách nữa, thái độ của lão thái thái đối với ngày càng tệ.

 

Sau khi chuyện Trần Tiểu Mễ là ông chủ cửa hàng Hoa Hạ bại lộ, lão thái thái đối với Trần Cảnh càng thất vọng hơn.

 

Đến bây giờ, lão thái thái và lão gia t.ử ngược càng thích Trần Hà và Trần Cừ, Trần Cảnh cảm thấy địa vị của trong nhà ngày càng thấp.

 

Trương thị buồn bã :

“Nãi nãi ngươi tìm tiểu cô phụ ngươi đòi tiền, đòi .”

 

Trần Cảnh thở dài, :

“Đồ tể dễ chọc.”

 

Trương thị rầu rĩ :

“Biểu ngươi theo Trần Tiểu Mễ kiếm ít bạc, đáng lẽ trong đó phần của nhà họ Trần chúng .”

 

…………

 

Ở Sa huyện, Lục Lâm hề chuyện Hoàng đế ban thưởng cho truyền về trong thôn, khiến trở thành một phen “phong quang”, thậm chí còn xem là vinh quang của cả thôn.

 

Sau khi sang xuân, Lục Lâm liền bắt đầu trù xây dựng một xưởng ủ rượu.

 

Sinh ý cửa hàng đậu hũ tệ, mỗi ngày kẻ ngớt. Những thợ rèn, thợ mộc làm việc cho Lục Lâm thường tiện tay giúp bà con trong thôn mang hàng hóa.

 

sinh ý đậu hũ lợi nhuận quá mỏng, cho dù bán nhiều thế nào thì cũng kiếm bao nhiêu tiền.

 

Trần Tiểu Thái Lục Lâm, :

“Lâm ca, định xây xưởng ủ rượu ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Ừ, bán đậu hũ lợi nhuận quá thấp, vẫn là ủ rượu kiếm lời hơn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-124-kien-tao-xuong-ruou.html.]

Trần Tiểu Thái vội vàng gật đầu lia lịa:

!”

 

Trần Tiểu Thái tìm hai thiếu niên trong thôn đến phụ việc trong tiệm, chuyện cửa hàng đậu hũ cơ bản cần quản nữa.

 

Ở Lâm Trấn mua cửa hàng khó, nhưng bên Sa huyện thì đơn giản hơn nhiều.

 

Đất trống nhiều, xây một xưởng ủ rượu dễ rẻ.

 

Vào mùa đông, ít từng mượn la và nông cụ của Lục Lâm. Nay Lục Lâm xây tửu phường, liền gọi những đến làm công.

 

Mấy binh sĩ trong quân doanh Lục Lâm xây tửu phường, cũng tranh thủ lúc rảnh đến giúp.

 

Lục Lâm thấy nhiều quan binh đến hỗ trợ như , còn lấy tiền, khỏi chút chấn động.

 

Hắn ngờ địa vị của trong mắt binh sĩ tuần phòng doanh cao đến mức .

 

Những cư nhiên lấy tiền mà đến làm việc cho . Rõ ràng binh lính tuần phòng doanh nay chẳng ấn tượng gì với huyện lệnh.

 

Lục Lâm bỗng nhiên cảm thấy, lẽ đúng là kiểu quan , binh sĩ phát hiện đạo đức nên mới đến nương nhờ.

Đương nhiên, tất cả chỉ là tự tưởng tượng.

 

“Lâm ca, bên tuần phòng doanh tuy lấy tiền, nhưng bọn họ ăn đồ ngon. Bọn họ ăn lẩu, bánh trứng, nem rán, bánh hấp đường đỏ…”

Trần Tiểu Thái .

 

Lục Lâm thở dài:

“Hóa là vì đồ ăn.”

 

Hiện tại đang lúc giáp hạt, nhiều thứ đều tăng giá, ăn mấy món thì tốn ít bạc.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu, sắc mặt chút cổ quái:

“Giờ bên ngoài nhiều đều , làm việc cho huyện nha thì ăn uống lắm, đầu bếp nữ ở huyện nha tay nghề chuẩn khỏi bàn.” 

 

Lục Lâm: “……”

 

Lục Lâm lắc đầu, nghĩ thầm lẽ là vì Kỷ Vân An từng ăn đồ ngon ở chỗ , về quân doanh liền kể , binh sĩ xong liền để tâm.

 

Hắn lắc đầu :

“Đồ ăn thì tận lực điều chỉnh một chút.”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Ta , nhưng giờ dầu cũng căng.”

 

Lục Lâm thở dài:

“Vậy …”

 

Sớm thế nên tích trữ thêm dầu, đời một chai dầu chẳng bao nhiêu.

 

“Có mấy quan binh hỏi , xưởng ủ rượu chúng xây là thật .”

Trần Tiểu Thái .

 

Lục Lâm gật đầu:

“Đương nhiên là thật.”

 

Trần Tiểu Thái :

“Họ bảo đợi rượu ủ xong thì mời họ uống.”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Cũng thể cân nhắc.”

 

Sau nếu ủ nhiều rượu, bán rẻ một ít cho quân doanh cũng , thể tăng cường giao lưu giữa hai bên.

 

Rượu đúng là thứ .

 

Uống rượu dễ kéo gần quan hệ.

 

Xưởng ủ rượu xây xong nhanh, dân công lượt đến lượt khác.

 

Ban đầu trong sổ sách của Trần Tiểu Thái còn ghi nhiều khoản nợ, nhưng nợ tiền lượt trả hết.

 

“Ăn cơm!”

 

Đến trưa, Trần Tiểu Mễ nhẹ giọng gọi một câu, đám dân công lập tức dừng tay, về phía nhà ăn của tửu phường.

 

ăn khá đông, Trần Tiểu Mễ dứt khoát kê một cái bàn tròn lớn.

 

“Tiểu Mễ ca, hôm nay ăn gì ?”

Điền Chính ghé sát Trần Tiểu Mễ, mặt đầy nịnh nọt hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ nhàn nhạt đáp:

“Có khoai tây hầm gà.”

 

Gà khá đắt, nên Lục Lâm cho nhiều khoai tây , mùi vị hẳn cũng tệ.

 

Điền Chính “ồ” một tiếng gật đầu.

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, :

“Hôm qua ngươi cũng tới, ngươi bỏ bê công việc ?”

 

Điền Chính :

“Sao thể chứ? Ta là tranh thủ ngày nghỉ thợ mộc mà.”

 

Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Mấy hôm tên hình như cũng y như .

 

Không lẽ chỉ vì một miếng ăn mà tới làm việc?

 

Mấy công nhân nhà ăn liền xuống ăn, ai nấy đều sợ ăn chậm thiệt, ăn ngấu nghiến, chẳng ai chuyện.

 

Mấy món bàn nhanh quét sạch.

 

Người đông sức mạnh lớn, xưởng rượu chẳng mấy chốc xây xong.

 

Sau khi xưởng xây xong, Lục Lâm định mua chum rượu, kết quả quân doanh đưa tới nhiều chum rỗng.

 

Tuần phòng doanh cũng hầm rượu, nhiều binh sĩ như thỉnh thoảng cũng uống rượu.

 

Uống xong thì chum rỗng chất đống ở một bãi đất trống.

 

Cũng vài thôn dân lén lấy vài cái về dùng làm chum muối rau, nhưng vẫn còn dư ít.

 

Biết Lục Lâm ủ rượu, quân doanh liền đem bộ những chum rỗng vô dụng đưa cho , giúp tiết kiệm một khoản chi phí.

 

Chum rượu cũng tốn tiền, tuy Lục Lâm thiếu bạc, nhưng tiết kiệm bao nhiêu thì bấy nhiêu.

 

---

 

 

Loading...