Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 122: Phía trên khen thưởng
Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:02:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 122: Phía khen thưởng
Mùa đông trôi qua phần nhàm chán, bởi vì Trần Tiểu Mễ mang thai, Lục Lâm cũng dám để Trần Tiểu Mễ làm việc nặng.
Trần Tiểu Mễ ôm cái vại đựng tiền, đếm bạc bên trong.
Trong tiết trời mùa đông yên tĩnh, u lãnh giá rét , niềm vui lớn nhất của Trần Tiểu Mễ chính là đếm bạc.
“Bạc … ít quá.” Trần Tiểu Mễ .
Lục Lâm gật đầu:
“Ăn uống, mặc, ở, , cái gì cũng cần tiền, chúng từng bạc căn bản đủ tiêu.”
Hiện tại nuôi ít , còn giống lúc dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng nữa.
Lục Lâm ngẩng đầu, thầm nghĩ: gánh nặng vai bây giờ, quả thật nặng.
Trần Tiểu Mễ lắc đầu:
“Không ngờ làm quan tốn tiền như .”
“ thế, gần đây thuê thợ thủ công tốn ít bạc, chờ bán khúc viên lê, là thể thấy tiền về.”
Lục Lâm vuốt cằm suy nghĩ. Trong thời gian , vẫn luôn tiêu tiền, tuy mỗi nhiều, nhưng cộng dồn cũng tiêu hơn một trăm lượng bạc.
Trần Tiểu Mễ cau mày:
“Khúc viên lê ở Sa huyện e là bao nhiêu mua nổi.”
Hơn nữa đây là nông cụ, mua phần lớn là nông dân, bán quá đắt cũng thích hợp.
Lục Lâm để ý :
“Sa huyện ai mua nổi thì bán sang nơi khác. Đồ như , còn sợ bán ? Hơn nữa Kỷ Thành Khang , thứ báo lên , hẳn là sẽ thưởng bạc. Không thưởng bao nhiêu, nếu hoàng đế hào phóng một chút, cho mấy vạn lượng bạc, từ nay về chúng chỉ việc ăn no chờ c.h.ế.t là .”
Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ:
“Ngươi nghĩ thật đấy.”
Lục Lâm: “……”
Ai bảo chứ.
Hoàng đế khá keo kiệt, là một vị “ hoàng đế nghèo”.
Cho nên ý nghĩ của cũng chỉ là nghĩ cho vui mà thôi.
Trần Tiểu Mễ ôm vại tiền:
“Nếu hoàng đế phong thưởng, hẳn là cũng ít .”
Dù cũng là hoàng đế, tay mà ít thì mất mặt lắm.
Lục Lâm gật đầu:
“Bạc ngại nhiều, càng nhiều càng .”
Hoàng đế nghèo cũng vẫn là hoàng đế.
Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa.
……
Do đường xá xa xôi, khúc viên lê đưa tới kinh đô tốn ít thời gian.
Quân thượng đích xem “xe đẩy tay” cày ruộng, vô cùng vui mừng, cho rằng đây là điềm báo quốc gia hưng thịnh. Đối với Kỷ gia dâng lên “xe đẩy tay”, càng thêm tán thưởng, hạ lệnh cho Công Bộ lực chế tạo loại “xe đẩy tay” , cố gắng đưa sử dụng vụ cày bừa mùa xuân.
Một đám quan viên thấy , sôi nổi khen Thánh Thượng tài đức sáng suốt, cơ trí hơn , mới thể xuất hiện thần vật như thế.
Lục Lâm nhận thánh chỉ khen thưởng từ phía , cùng với hai ngàn lượng bạc trắng ban thưởng, mừng rỡ vô cùng.
Vốn dĩ Lục Lâm cảm thấy làm quan dường như “tiền đồ”, nhưng chỉ cần phía thưởng cho một chút, lập tức cảm thấy tiền cảnh làm quan vẫn vô cùng rộng mở.
Kỷ Thành Khang chút ngượng ngùng :
“Hoàng Thượng vốn phong thưởng chỉ hai ngàn lượng, nhưng dọc đường đưa xuống , thì còn nhiều như .”
Đối với việc ngầm chiếm bạc, Kỷ Thành Khang cũng cách nào. Quân lương phát từ xuống, bóc lột từng tầng, thường thường chỉ còn một nửa.
Lục Lâm gật đầu, tỏ vẻ hiểu:
“Hai ngàn lượng ít .”
“Vốn dĩ Bệ hạ định thăng quan cho ngươi, nhưng ngươi làm quan lâu, quan viên trong kinh thành bác bỏ, là để ngươi học hỏi thêm kinh nghiệm, đợi thời cơ chín muồi hãy thăng quan.” Kỷ Thành Khang .
Lục Lâm ở Sa huyện nhờ “xe đẩy tay” mà nổi bật, nhưng Hoàng đế trăm công nghìn việc, nhớ còn là năm nào tháng nào.
Lục Lâm gật đầu:
“Ta từng bản lĩnh, làm huyện lệnh miễn cưỡng, thăng quan cũng .”
Lục Lâm suy nghĩ, việc bác bỏ thăng quan cho , e là chỉ vì thời gian làm quan đủ.
Hắn xuất thương nhân, quan chức là mua mà . Trong triều quan lớn đa là xuất hàn lâm học sĩ, làm coi trọng loại cửa như .
Trong mắt nhiều quan viên, kiểu mua quan như chính là sâu mọt.
Chế độ mua quan cũng là do quốc gia thiếu tiền mà bất đắc dĩ lựa chọn. Đợi đến khi quốc khố sung túc, loại như đều sẽ thanh trừng khỏi quan trường.
Kỷ Thành Khang thấy thái độ bình thản của Lục Lâm, càng coi trọng hơn vài phần.
Sa huyện mấy đời huyện quan đều trụ nổi, lúc Lục Lâm tới, dân Sa huyện vốn tưởng cũng làm lâu.
Thấy Lục Lâm vững gót chân, còn hòa thành một mảnh với của tuần phòng doanh, khỏi lau mắt mà .
“Quân doanh của chúng đặt mười chiếc khúc viên lê.” Kỷ Thành Khang .
Lục Lâm giật :
“Nhiều ?”
Những làm khúc viên lê đều ký khế ước với Lục Lâm. Tuy Kỷ Thành Khang bản vẽ, nhưng Lục Lâm mới là sáng tạo khúc viên lê, Kỷ Thành Khang cũng làm Lục Lâm mất mặt, nên tự chế tạo ở đây.
“Quan binh cũng ăn cơm.”
Quân phí phía hạn, quân lương chút eo hẹp, bất đắc dĩ quan binh chỉ thể tự cung tự cấp.
Tuần phòng doanh quanh doanh địa ít đất trồng rau.
Không ít binh lính lúc rảnh rỗi đuổi trồng rau, nhờ giải quyết hơn phân nửa vấn đề ăn uống.
Kỷ Thành Khang nghĩ, khúc viên lê thì cày ruộng sẽ tiện hơn, cùng một nhưng thể xử lý nhiều ruộng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-122-phia-tren-khen-thuong.html.]
Kỷ Thành Khang bản vẽ, cũng làm thế nào, nhưng chuyện coi như mang ân tình của Lục Lâm, tự nhiên tiện nhờ khác.
Lục Lâm gật đầu:
“Những cái trong kho còn, tướng quân cứ mang , bạc thì cần.”
“Sao thể như ?” Kỷ Thành Khang ngượng.
Lục Lâm khoát tay:
“Bạc thưởng phía xuống, đủ cho tiêu , tướng quân cần khách khí.”
Kỷ Thành Khang bạc, thấy Lục Lâm để mắt, liền :
“Nếu xin nhận, dám từ chối.”
Lục Lâm :
“ là nên như .”
……
Mùa đông dần trôi qua, Lục Lâm thường xuyên cho kéo khúc viên lê, quanh mấy mảnh đất hoang.
Lần đầu còn mời mấy giúp đỡ.
Về thì cần nữa, mỗi đẩy khúc viên lê ngoài, đều thôn dân hiếu kỳ chủ động tới giúp, nhân cơ hội quan sát công năng của nông cụ.
Không ít thôn dân còn hỏi thăm Tần Lãng xem nông cụ bán , nếu bán thì bao nhiêu bạc.
Tần Lãng chỉ thể giải thích rằng sản lượng nhiều, phủ nha định bán, nếu sản lượng theo kịp thì lẽ sẽ bán một phần.
Biết tạm thời bán, ít thôn dân chút thất vọng.
ngay đó nghĩ, thứ chắc chắn rẻ, cho dù bán cũng chắc mua nổi, nên bình thường trở .
……
“Huyện lệnh đại nhân.”
Điền Chính tìm tới Lục Lâm, nịnh nọt.
Lục Lâm liếc một cái:
“Có chuyện gì ?”
Lục Lâm mặt ngoài lạnh nhạt, trong lòng chút đắc ý. Mấy thợ rèn, thợ mộc chiêu về, lẽ từng làm binh, đều là lính dày dạn, tôn kính Kỷ Thành Khang, nhưng đối với tiểu bạch kiểm như thì thái độ mấy .
Hắn cũng hiểu, những vì tiền mới làm việc cho .
“Cái … ngài làm xe đẩy tay, chắc cũng ít, định bán ?” Điền Chính hỏi.
Lục Lâm liếc :
“Nông cụ thủ công phức tạp, bán thì một lượng bạc.”
Điền Chính nhíu mày, ngượng ngùng:
“Đắt ?”
Lục Lâm gật đầu:
“, đắt như . Thứ mua về cũng chỉ dùng lúc cày ruộng, e là nhiều nông dân mua nổi. Ta bán, nhưng thể cho thuê.”
“Thuê? Thuê thế nào?” Điền Chính tò mò.
“Mượn nông cụ hai ngày, thì làm cho một ngày công. Con la cũng thể thuê, thuê một ngày thì làm một ngày việc, cả ngày nuôi trong nhà chỉ ăn cỏ, béo lên nhiều thịt quá .” Lục Lâm lắc đầu.
Mắt Điền Chính sáng lên:
“Đại nhân, là thợ mộc, nếu là nông dân mượn thì ?”
“Làm việc nhà nông, hoặc việc khác đều .” Lục Lâm đáp chút do dự.
“Đại nhân, ngài cần nhiều nhân công để làm gì?” Điền Chính tò mò.
Lục Lâm gật đầu:
“Có việc chứ. Đợi sang xuân là thể khai khẩn đất hoang, còn định trồng thêm ít cây.”
Trong lòng Lục Lâm nhiều ý tưởng, chỉ là còn quyết định rốt cuộc làm thế nào.
Điền Chính , thầm mắng Lục Lâm lừa thôn dân tới làm việc cho , nhưng điều kiện Lục Lâm đưa cũng coi như hậu hĩnh.
“Đại nhân, ngài đúng là mưu tính sâu xa.” Điền Chính .
Lục Lâm :
“Không dám, dám.”
Hỏi xong, Điền Chính liền mượn về một con la trong nhà, cùng một chiếc khúc viên lê, Trần Tiểu Thái ghi nợ đầy đủ cho .
Điền Chính dắt la, kéo khúc viên lê, đắc ý.
Để khoe con la và khúc viên lê mượn , thẳng ruộng, mà còn vòng quanh trong thôn một vòng.
Thôn dân vốn tò mò về khúc viên lê, đó Lục Lâm yêu cầu mang ngoài ruộng, nhiều cũng dám kỹ, nay Điền Chính kéo về thôn thì khác hẳn.
Mấy quen với Điền Chính xúm , vây quanh khúc viên lê, hận thể tháo xem.
“Chính ca, đây là thứ các ngươi nghiên cứu ?”
Điền Chính đắc ý:
“ , là bọn làm .”
Bề ngoài đắc ý, trong lòng chút chột . Thứ đúng là do bọn họ làm, nhưng khâu lắp ráp thì liên quan tới họ.
Trước khi thành phẩm đời, họ cũng Lục Lâm đang làm gì, nhưng dù thứ cũng công của họ.
“Vị huyện lệnh mới tới , mà làm nông cụ.” Một nông dân kinh ngạc .
Điền Chính cũng bất ngờ, thầm nghĩ: huyện lệnh mới như tiểu bạch kiểm, giống từng dãi nắng dầm mưa ngoài ruộng.
Thực nguyên vốn là con nhà nông, chỉ là Lục Lâm xuyên tới lâu phát tài.
Mấy năm nay sống sung sướng, da dẻ ngày càng trắng, những vết chai cũng mất hết, đúng là giống tiểu bạch kiểm.
Sau khi Điền Chính mượn khúc viên lê, lục tục tới mượn, chỉ là ban đầu thôn dân vẫn thật sự tin tưởng vị huyện lệnh .
Những đầu tiên mượn đồ đều là thợ mộc, thợ rèn trong cửa tiệm của Lục Lâm.
Mấy thợ mộc đều với Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì, mượn đồ chỉ cần một tiếng với hai là . Dần dần, thôn dân thấy huyện quan loại ỷ thế h.i.ế.p , liền sôi nổi tới mượn.
---