Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 119: Làm quan không kiếm được tiền
Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:00:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 119: Làm quan kiếm tiền
Bên trong huyện nha.
Kỷ Vân An cạnh bàn, uống canh cá đậu hũ, trong mắt lộ vài phần kinh ngạc.
Canh cá đậu hũ hương vị vô cùng tươi ngon, cá và đậu hũ nấu chung, mùi vị hòa quyện .
Kỷ Vân An Lục Lâm, trong lòng thầm nghĩ: vị huyện lệnh đại nhân đúng là hưởng thụ! Người ăn uống tinh tế như , cho dù làm quan, mở tiệm cơm cũng sợ c.h.ế.t đói.
Kỷ Vân An ở đây mấy ngày, nhưng ăn đủ loại món.
Hắn xuất kinh thành, gia thế cũng tệ, tuy cha chẳng thứ lành gì, nhưng chuyện ăn uống thì từng bạc đãi .
Kỷ Vân An ngờ rằng, những nguyên liệu bình thường như cũng thể làm nhiều món đa dạng đến thế.
Nguyên Bảo đang gặm một cái móng heo, ăn đến đầy miệng dầu mỡ, Trần Tiểu Mạch cũng khá hơn.
Kỷ Vân An hai bọn họ, sắc mặt phần cổ quái.
Theo lẽ thường, nhà giàu quy củ, nam nhân ăn cơm, nữ t.ử và song nhi đều lên bàn. Thế nhưng huyện nha chẳng quy củ , song nhi những ăn, mà Trần Tiểu Mạch còn ăn uống vô cùng thô lỗ, Nguyên Bảo thì suýt nữa chui cả mặt bát.
Nhìn huyện lệnh đại nhân tủm tỉm, Kỷ Vân An cảm thấy Lục Lâm những để ý, mà còn hài lòng với cảnh tượng .
“Tiểu Mạch, móng heo ngon ?” Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Mạch gật đầu: “Ngon.”
Lục Lâm cũng gật đầu: “Ngon thì ăn nhiều chút, móng heo thể làm da, kéo dài tuổi xuân đó.”
Trần Tiểu Mạch vô cùng tin tưởng Lục Lâm, liền gật đầu thật mạnh.
Kỷ Vân An liếc Lục Lâm một cái, thầm nghĩ: vị huyện lệnh đại nhân hình như thích nhảm. Móng heo trong mắt quan to quyền quý đều là thứ bẩn thỉu, bọn họ chỉ ăn phần thịt ngon nhất con heo, móng heo thì tuyệt đối động tới.
Vậy mà đến chỗ Lục Lâm, móng heo thành đồ bổ, còn thể kéo dài tuổi thọ, ai mà tin cho nổi?
Lục Lâm thấy sắc mặt Kỷ Vân An liền tiểu quỷ tin .
Trong lòng Lục Lâm thầm: Trẻ con thì cái gì!
Không móng heo giàu collagen, chỗ nhiều lắm ?
……
Lục Lâm ở trong huyện nha, tâm tình khá .
Sa huyện tuy nghèo hơn , kiếm tiền cũng bằng khi xưa, nhưng hiện tại dù cũng là quan, làm việc cần bó tay bó chân như .
Trần Tiểu Thái đối diện Lục Lâm, bấm bàn tính :
“Lâm ca, bên quân doanh chúng định kỳ cung cấp đậu hũ, còn ký hợp đồng dài hạn.”
Lục Lâm gật đầu: “Đây là chuyện .”
Trần Tiểu Thái do dự một lát :
“Như thì nhân lực đủ.”
Trước bọn họ làm đậu hũ chủ yếu để nhà ăn, và cung cấp cho mấy thợ mộc, thợ rèn làm thuê trong nhà.
Lục Lâm để tâm:
“Không đủ thì thuê thêm , hơn nữa cái cối đá cần đẩy, để con la kéo là .”
Trần Tiểu Thái kinh ngạc:
“Dùng con la?”
Lục Lâm gật đầu.
Ngay từ khi làm cối đá , tính để con la kéo .
Chỉ là Trần Tiểu Mạch và đám trẻ con hứng thú với việc đẩy cối, coi đó như trò chơi, Lục Lâm cũng nỡ để con la tranh đồ chơi với mấy đứa nhỏ.
Sau đó Trần Tiểu Mạch kéo Kỷ Vân An tới làm cu li, Lục Lâm cũng coi như cho tiểu quỷ lai lịch rõ một chút “rèn luyện”, nên ngăn cản.
Trong nhà mấy con la, nuôi chúng dễ, kéo làm việc cũng .
……
Trong sân.
Trần Tiểu Mạch con la bịt mắt, hai tay chống cằm, đầy tò mò.
“Lâm ca, che mắt con la là nó cứ xoay vòng mãi luôn!”
Lục Lâm gật đầu: “ .”
Trần Tiểu Mạch đầy sùng bái:
“Lâm ca giỏi thật, con la cũng lời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-119-lam-quan-khong-kiem-duoc-tien.html.]
Lục Lâm :
“Chỉ là chút mẹo nhỏ thôi.”
Kỷ Vân An liếc Lục Lâm, trong lòng mắng thầm: tên đúng là thứ . Có cách như mà dùng sớm, hại đó ngày nào cũng tiểu song nhi bắt xoay cối!
Lục Lâm xoa đầu Trần Tiểu Mạch:
“Cửa hàng đậu hũ nhà sắp mở rộng, Tiểu Mạch giúp nhị ca đó.”
Trần Tiểu Mạch buồn rầu:
“Nhị ca đậu hũ kiếm bao nhiêu tiền.”
Lục Lâm thở dài:
“Không kiếm nhiều, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt.”
Trần Tiểu Mạch thở dài:
“ Ta làm quan lắm, làm quan kiếm nhiều tiền. Sao Lâm ca làm quan mà ít tiền hơn?”
Lục Lâm: “……”
Ai bảo đày tới cái huyện nghèo chứ, dầu mỡ để vớt!
“Tiểu Mạch , quan nào cũng kiếm tiền. Ở nơi như thế thì tiền .”
Trần Tiểu Mạch lắc đầu thở dài:
“Xem làm quan cũng chẳng gì, làm quan nữa.”
---
Trong sân, nhà họ Tần đang theo mấy thợ mộc, thợ rèn học tay nghề.
Trước Lục Lâm từng mở cửa hàng Hoa Hạ, bán ghế lắc và ngựa lắc. Khi đó cha con nhà họ Tần học qua chút nghề mộc, việc nhanh.
Từ khi việc kéo cối xay lừa đoạt mất, Trần Tiểu Mạch cũng còn ép Kỷ Vân An kéo cối nữa.
Trong suy nghĩ của Trần Tiểu Mạch, con la còn giỏi hơn Kỷ Vân An nhiều, chịu khó lời, so với la thì Kỷ Vân An còn kém xa.
Mấy năm nay Kỷ Vân An theo Kỷ Thành Khang, gọi một tiếng “tiểu tướng quân”, giờ một tiểu song nhi coi thường như , trong lòng chút chịu nổi.
cũng chẳng thể so đo với một tiểu song nhi, đầu óc thằng nhóc vốn bình thường lắm.
Sau khi phận lộ, Kỷ Vân An cũng che giấu gì nữa, trực tiếp hòa nhóm thợ thủ công trong huyện nha.
“Tiểu công tử, huyện lệnh đại nhân đang mày mò làm cái gì ?”
Kỷ Vân An lắc đầu: “Không . Điền thúc, thúc là thợ mộc, thúc ?”
Điền Chính cũng lắc đầu: “Không , từng thấy.”
Bọn họ chỉ phụ trách làm vài bộ phận rời, khâu lắp ráp cuối cùng đều do cha con nhà họ Tần thành.
Mấy thợ mộc, thợ rèn đều Lục Lâm cố ý chia nhỏ công việc giao cho từng , để họ rốt cuộc đang làm cái gì.
Trong âm thầm, mấy cũng từng tụ bàn tán xem Lục Lâm rốt cuộc định làm gì, nhưng chẳng manh mối nào.
Kỷ Vân An xoa cằm :
“Ta vị huyện lệnh đại nhân chuyên bán mấy thứ kỳ kỳ quái quái, như ghế lắc chẳng hạn. Thứ đó cũng chẳng tác dụng gì, mà bán đắt c.h.ế.t .”
Danh tiếng cửa hàng Hoa Hạ thật lớn, ít nơi còn xuất hiện hàng nhái.
Kỷ Vân An ở bên Kỷ Thành Khang cũng từng về ghế lắc, chỉ cần lên là ghế sẽ lắc qua lắc , chẳng tác dụng gì, nhưng ngủ thoải mái.
Nghe vị huyện lệnh chuyên mày mò mấy thứ khiến sa đọa, Kỷ Vân An chút nghi ngờ, đang làm mấy món lung tung đó .
Điền Chính ngượng ngùng :
“Ngài làm gì thì kệ ngài , chỉ cần quỵt tiền công là .”
Trước Điền Chính đối với vị huyện lệnh mới ấn tượng cũng bình thường.
La Viễn ấn tượng khá , huyện lệnh cần thợ mộc, liền tiến cử Điền Chính.
Ban đầu Điền Chính nhận việc , nhưng ba văn tiền làm khó hùng hảo hán, triều đình cấp trợ phí hạn, cũng thể cứ trông chờ đồng đội cũ trong quân tiếp tế.
Sau khi đến huyện nha, phát hiện vị huyện quan mới cũng tệ, làm bộ làm tịch, trả tiền sòng phẳng, mỗi ngày còn ăn uống đàng hoàng. Tuy nhiều thịt cá, nhưng món ăn phong phú, ăn no.
Thực tế, mấy đến làm việc ở huyện nha đều đồ ăn ở đây mê hoặc. Thức ăn trong huyện nha thậm chí còn trở thành đề tài bàn tán trong thôn.
Mấy vợ về thôn liền bảo vợ làm theo mấy món đó, tuy ngon bằng tay nghề của Vân Nương, nhưng hương vị cũng tệ.
Hai kẻ độc thì t.h.ả.m hơn, về nhà chỉ thể gặm bánh bao khô. Ăn quen đồ ngon , ăn bánh bao liền thấy nhạt nhẽo vô vị.
Điền Chính vốn kén ăn, nhưng một thời gian làm việc ở huyện nha, mỗi ngày đều mong tới giờ ăn trưa.
Kỷ Vân An gật đầu :
“Cũng , vị huyện quan đúng là tận dụng và vật.”
Lục Lâm dường như chiêu mộ thêm vài nha dịch mới. Ngoài việc tuần tra, những còn thường Lục Lâm sai làm việc vặt, phần công tư lẫn lộn.
Trong lòng Kỷ Vân An cảm thấy như thỏa đáng lắm, nhưng ăn cơm huyện nha, cũng chẳng tiện nhiều.
Hơn nữa, Lục Lâm chỉ thỉnh thoảng bảo họ giao hàng, cũng thường xuyên, nên xét cũng quá đáng.