Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 118: Thân phận bại lộ

Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:59:38
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 118: Thân phận bại lộ

 

Mùa đông càng lúc càng đến gần, thời tiết cũng theo đó mà lạnh hơn hẳn.

 

Bạc cấp chuyển xuống, ngoài phần bạc của chính Lục Lâm , còn cả tiền lương của nha dịch.

 

Huyện lệnh mỗi tháng ba lượng bạc, đến các dịp lễ tết còn trợ cấp nhất định. Lần cấp đưa tới thêm gần ba lượng bạc để mua than sưởi mùa đông.

 

Sau khi làm huyện lệnh, bạc của Lục Lâm vẫn luôn chảy ngoài ào ào, khó khăn lắm mới thấy tiền đầu trở . Tuy nhiều, nhưng cũng đủ khiến Lục Lâm cảm thấy vui vẻ.

 

Nha dịch mỗi tháng một lượng ba trăm tiền. Sau khi Lục Lâm tới nhậm chức, liền biên Tần gia phụ t.ử và Vạn Thiết thành nha dịch, như tiền công của Tần gia phụ t.ử và Vạn Thiết cũng cần bỏ nữa.

 

Thân là huyện lệnh, quả thật ít chỗ . Ví dụ như trong phạm vi quyền hạn, thể thuê mười hai nha dịch.

 

Tiền của nha dịch đều do cấp chi trả, nếu bịa thêm vài danh sách, thì khoản bạc thể chảy túi riêng của .

 

Tiền công của tám nha dịch cũng là con nhỏ.

 

Chỉ là vì của tuần phòng doanh đè ở phía , nên tạm thời Lục Lâm mới chỉ biên mấy nam đinh trong nhà thành nha dịch mà thôi.

 

Lục Lâm suy nghĩ, vẫn nên nhanh chóng tổ chức đội ngũ nha dịch cho chỉnh. Dù tiền công nha dịch cũng cần chi, khi lập đội ngũ xong, còn thể sai đám nha dịch làm chút việc vặt. Chỉ cần quá đáng, hẳn là cũng thành vấn đề.

 

…………

 

Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt mấy ngày trôi qua.

 

Lục Lâm Kỷ Vân An trong sân, nhíu mày :

“Vậy mà vẫn tới đón thằng nhóc .”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu, chút buồn bực :

, còn nghĩ nếu tới thì sẽ đòi một khoản tiền chuộc, ai ngờ từ đầu tới cuối chẳng ai tới cả.”

 

Lục Lâm chút cạn lời :

“Thằng nhóc ngày nào cũng ở trong nhà, chẳng khác nào mời thêm một tiểu sai vặt về.”

 

Lúc bắt Kỷ Vân An, Lục Lâm còn tưởng nhà của thằng nhóc sẽ nhanh chóng tới đón .

 

Kết quả chớp mắt mười ngày trôi qua, mà vẫn thấy ai.

 

“Sao chẳng ai phận của thằng nhóc nhỉ, chẳng lẽ là từ trong tảng đá chui ?” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm nheo mắt , :

, Tần Nghị từng , cổ thằng nhóc còn đeo một miếng ngọc bội.”

 

Một miếng ngọc bội cũng đáng giá ít bạc, kẻ thể đeo ngọc bội, dù thế nào cũng giống trẻ mồ côi.

 

Đứa nhỏ mất tích mười ngày , gia nhân mà chẳng hề sốt ruột.

 

“Nếu thằng nhóc giống con nhà nghèo, còn tưởng là nhà nào đó nuôi nổi trẻ con, cố tình nhét sang chỗ chúng .” Trần Tiểu Mễ rầu rĩ .

 

“Thằng nhóc ăn khỏe.”

 

Ngay từ đầu, Kỷ Vân An là tới ăn trộm, ấn tượng ban đầu quan trọng, nên ấn tượng của Trần Tiểu Mễ đối với thực sự chẳng .

 

Ấn tượng ban đầu của Tiểu Mạch với Kỷ Vân An cũng , chỉ cho một bát cháo. nhanh đó, thằng nhóc quen với Tiểu Mạch.

 

Tiểu Mạch vốn là vô tư, chẳng mấy chốc quên mất lai lịch của Kỷ Vân An. Có lúc Lục Lâm lén cho Tiểu Mạch ăn ngon, Tiểu Mạch còn nhớ giữ một phần cho thằng nhóc , khiến Trần Tiểu Mễ lo đến sốt ruột.

 

“Thằng nhóc giống như từng luyện qua.” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm vuốt cằm:

“Ý ngươi là, từng học võ?”

 

Chẳng lẽ là con cháu nhà tướng lĩnh nào đó?

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đang chuyện thì Thẩm Trì vội vàng chạy tới.

 

“A Trì, tới? Có chuyện gì ?” Lục Lâm liếc vẻ hoảng hốt của Thẩm Trì, hỏi.

 

Thẩm Trì chút kích động :

“Người của tuần phòng doanh tới.”

 

Lục Lâm tinh thần lập tức căng lên. Tuần phòng doanh tới? Chẳng lẽ tới gây chuyện? Hay thằng nhóc thật sự là trong doanh trại?

 

“Họ tới làm gì?”

 

“Tới mua đậu hũ.” Thẩm Trì với vẻ mặt cổ quái.

 

Lục Lâm gật đầu:

“Tới mua đậu hũ , thì .”

 

Chỉ cần tới tìm rắc rối là .

 

Đậu hũ bên của , danh tiếng lan truyền cũng nhanh thật.

 

Đến cả tuần phòng doanh cũng thấy tin tức.

 

“Thằng nhóc đó là cháu ngoại của vị tướng trong tuần phòng doanh.” Thẩm Trì .

 

Lục Lâm nhíu mày:

“Ta mà, hóa của tuần phòng doanh. Bọn họ tới là đón về ?”

 

Thẩm Trì lắc đầu:

“Người bên tuần phòng doanh , Kỷ Vân An cứ để huyện nha chúng họ quản giáo một thời gian, cần khách sáo.”

 

Lục Lâm cau mày:

“Cái ý gì chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-118-than-phan-bai-lo.html.]

 

Tuần phòng doanh còn quản nổi thằng nhóc , ném sang cho huyện nha quản giáo.

 

“Người của tuần phòng doanh ?” Lục Lâm hỏi.

 

Thẩm Trì chớp mắt:

“Mua xong đậu hũ thì , là còn công vụ trong , tiện ở lâu.”

 

Người của tuần phòng doanh mua nhiều đậu hũ, mà hàng tồn bên Thẩm Trì hạn, đành đưa bộ đậu hũ cho đối phương. Thẩm Trì nghĩ bụng, chuẩn nhiều hàng hơn.

 

Lục Lâm: “……”

 

Cái là chuyện quái quỷ gì thế !

 

Tuần phòng doanh trung tướng là võ quan tứ phẩm, cao hơn – một huyện lệnh thất phẩm – bao nhiêu. Một võ quan như , đem cháu trai gửi ở chỗ , chẳng là đặt một vị “Bồ Tát sống” trong nhà ?

 

Vị trung tướng , chẳng lẽ đặt ở đây để giám thị ? chỉ là một thằng nhóc con, giám thị cái gì chứ!

 

--

 

Trong doanh trại tuần phòng.

 

Kỷ Thành Khang thấy Liễu Vân về liền hỏi:

“Đã gặp ?”

 

Liễu Vân gật đầu:

“Gặp , nhưng tiểu thiếu gia đang sai vặt bắt làm việc, nên thấy .”

 

“Hắn vẫn chứ?” Kỷ Thành Khang chút yên tâm.

 

“Nhìn khá , hình như… còn béo lên.”

 

Trong thợ mộc và thợ rèn làm việc cho nhà Lục Lâm vài vốn xuất từ quân doanh. Nếu mấy đó để mắt giúp, Kỷ Thành Khang cũng thể yên tâm để mặc tiểu t.ử ở huyện nha lâu như .

 

“Nghe trong phủ huyện lệnh ít thiếu niên, ăn uống đều , tiểu thiếu gia theo đó cũng ăn ít đồ ngon.”

 

Liễu Vân nhớ lời báo tin nhắc tới nào là cơm nắm, bánh kẹp thịt, bánh hẹ, chả giò chiên…

 

Tuy rõ cụ thể là món gì, nhưng chỉ thôi cũng đủ khiến thèm thuồng.

 

Kỷ Thành Khang khổ:

“Xem , cuộc sống ‘ giam lỏng’ của nó cũng chẳng tệ.”

 

Liễu Vân do dự một lát :

“Tướng quân, để tiểu thiếu gia ở nha môn huyện lệnh như … thật sự ?”

 

“Không ngươi nó sống , còn béo lên ?” Kỷ Thành Khang hỏi ngược .

 

Liễu Vân: “……”

 

, nhưng…

 

Kỷ Thành Khang thở dài:

“Trong quân doanh là đám lão già cục mịch. Hơn nữa, tuy hiện tại đình chiến, nhưng ai Liêu Quốc khi nào sẽ phát binh. Để nó ở huyện nha cũng .”

 

Liễu Vân đổi chủ đề:

“Tướng quân, đậu hũ mua về .”

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

“Nghe thứ hương vị tệ, bảo đầu bếp làm cho ăn thử.”

 

Quân phí hạn, Kỷ Thành Khang vẫn luôn cố gắng để binh lính ăn uống khá hơn một chút, nhưng quân doanh đông , ăn ngon thật sự dễ.

 

Liễu Vân đáp:

“Huyện lệnh đại nhân cũng là phúc hậu, còn đưa cho mấy tờ phương pt, đều là cách làm đậu hũ.”

 

Kỷ Thành Khang bất ngờ:

“Thật ? Phương pháp ?”

 

“Ở đây.”

 

Kỷ Thành Khang qua phương pháp, nhướng mày:

“Những thứ là do huyện lệnh ?”

 

“Vâng.”

 

Sắc mặt Kỷ Thành Khang trở nên cổ quái:

“Không ngờ vị huyện lệnh chữ.”

 

Chỉ là chữ quá .

 

Lục Lâm vốn định con đường khoa cử, quen dùng bút lông. Dù chữ, nhưng chữ xiêu vẹo, khó coi.

 

Liễu Vân gật đầu:

“Chữ , nhưng đúng là chữ.”

 

Kỷ Thành Khang khẽ hừ:

“Biết chữ là , một chút cũng .”

 

Triều đình mở chế độ mua quan vốn luôn chỉ trích. Tuy việc giúp làm đầy quốc khố phần nào, nhưng phần lớn quan mua chức đều là kẻ chỉ tiền, bụng rỗng tuếch, thậm chí chữ cũng chẳng hiếm.

 

Đầu bếp trong doanh trại đầu làm đậu hũ Ma Bà, liền các tướng lĩnh trong doanh vô cùng hoan nghênh.

 

Hiện giờ đông, ăn đồ cay khiến cả ấm lên.

 

Thức ăn trong doanh trại quanh quẩn chỉ vài món, đậu hũ Ma Bà quả thật cải thiện khẩu vị nhiều.

 

---

 

 

 

Loading...