Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 110: Xảy ra chuyện

Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:46:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 110: Xảy chuyện

 

---

 

Lục gia

 

Lão thái thái giường, thở hồng hộc c.h.ử.i rủa:

“Trần Tiểu Mễ cái đồ hỗn đản , tuyệt đối sẽ bỏ qua cho nó!”

 

Thang thị lão thái thái, hỏi:

“Nương, ngài còn biện pháp gì nữa ?”

 

Lão thái thái đỏ hoe mắt, nghiến răng :

“Ta mỗi ngày đều gây chuyện một , tin Trần Tiểu Mễ ngày nào cũng thể cho áp giải trở về!”

 

Thang thị nghĩ thầm: Trần Tiểu Mễ hôm qua tốn hẳn một lượng bạc mới đuổi lão thái thái về.

Nếu lão thái thái ngày nào cũng gây chuyện, Trần Tiểu Mễ nhất định sẽ chịu nổi.

 

Tuy mỗi ngày gây chuyện phiền, nhưng cũng coi như là một biện pháp.

 

Ngày hôm , Thang thị trong thôn thuê xe bò, kết quả từ chối.

 

Thang thị bực bội :

“Không cho mượn là ý gì?”

 

“Trâu thể ngày nào cũng chạy đường xa, quá giày vò.” Trương thẩm .

 

Thang thị Trương thẩm, vui :

“Chẳng chỉ một chuyến thôi ? Có vấn đề gì chứ?”

 

Trương thẩm :

“Nhà con trâu tối qua về là uể oải .”

 

Thang thị cãi qua cãi với Trương thẩm một lúc, thấy bà nhất quyết chịu nhả , đành bực bội rời .

 

“Trương thẩm, Lục gia tới mượn trâu, bà cho mượn thật ?” hỏi.

 

Trương thẩm đáp:

“Trâu ngày nào cũng chạy đường xa thì mệt lắm.”

 

Huống hồ Thang thị chỉ mở miệng mượn trâu, cũng hề đến chuyện tiền công, trong miệng thì ba câu rời Lục Trình Ngọc tiền đồ.

 

Lục Trình Ngọc tiền đồ thì liên quan gì tới nhà bà ? Nhà bà cũng hưởng chút ánh sáng nào.

 

Cho Lục gia mượn trâu, lợi gì, còn vô duyên vô cớ đắc tội Trần Tiểu Mễ. Không cho mượn, chừng đến cuối năm còn thể một lượng bạc.

 

Trương thẩm một trong thôn từ trấn về rằng Trần Tiểu Mễ nhờ lý chính nhắn lời:

Chỉ cần cho Lục gia mượn trâu, đến cuối năm sẽ một lượng bạc.

 

Chỉ cần làm gì kiếm một lượng bạc, qua thật quá dễ dàng.

lý chính từ trấn về gì với bọn họ, khiến Trương thẩm chắc lời rốt cuộc là thật giả.

 

Trong lòng bà nghi ngờ thôn trưởng cố ý thiên vị Lục gia, nên mới rõ chuyện .

 

---

Lục Gia

 

Vương thị trong nhà chờ nửa ngày, cuối cùng mới đợi Thang thị về.

 

“Trâu ?” Vương thị hỏi.

 

Thang thị liếc bà một cái:

“Họ cho mượn.”

 

Vương thị kích động :

“Không cho mượn là ý gì?”

 

Sau khi Lục Trình Ngọc thi đỗ tú tài, Vương thị ở trong thôn gần như thể ngang.

 

Theo bà nghĩ, thôn dân tranh làm với Lục gia.

Nhà bọn họ mượn đồ của ai, đó là cho mặt mũi, làm gì chuyện mượn .

 

Thang thị uể oải :

“Ta mấy nhà gia súc , ai cũng cho mượn.”

 

Vương thị tuổi cao, nếu chỉ bộ thành thì tuyệt đối .

 

Vương thị bực tức:

“Sao thể mượn chứ?”

 

Ruộng đồng lúc cũng xong việc, gia súc hẳn là rảnh rỗi.

 

“Chắc chắn là Trần Tiểu Mễ bảo thôn dân cho nhà mượn đồ!”

 

“Thằng khốn đúng là coi ai gì!”

 

Vương thị tức đến run cả .

 

vốn tưởng Lục Trình Ngọc đỗ tú tài, nhà sẽ xoay , ai ngờ thôn dân lời Trần Tiểu Mễ, chẳng thèm cho Lục gia chút mặt mũi nào.

 

Thang thị nhỏ giọng :

“Hình như họ nhận chỗ của Trần Tiểu Mễ .”

 

Vương thị giận đến đỏ mặt:

“Rốt cuộc Trần Tiểu Mễ những gì?”

 

Thang thị do dự một chút:

“Ta , Trần Tiểu Mễ nhà ai cho chúng mượn gia súc, đến cuối năm thể nhận một lượng bạc từ . Nghe là nhờ lý chính truyền lời.”

 

Vương thị tức đến hộc máu:

“Quá đáng thật! Có tiền là thể làm càn như ? Lý chính đúng là trở mặt nhận !”

 

Thang thị tức lo.

Nếu thôn dân đều lời Trần Tiểu Mễ, bọn họ lên trấn sẽ chẳng ai đưa .

 

Không chỉ bất tiện, mà nếu thật sự ai chịu đưa, thì còn mất mặt vô cùng.

 

Vương thị nghiến răng:

“Không , Trần Tiểu Mễ làm quá ức h.i.ế.p . Ta tìm lý chính hỏi cho rõ ràng!”

 

Thang thị vội kéo Vương thị :

“Nương, hết hãy điều tra rõ ràng hãy .”

 

Thang thị rõ bà bà năng suy nghĩ.

Trước suýt làm hỏng thanh danh của Trình Ngọc, bà đắc tội lý chính.

 

Trước lão gia t.ử còn khỏe, còn thể thu dọn hậu quả cho lão thái thái.

Giờ lão gia t.ử bệnh nặng, lão thái thái gây chuyện thì chẳng còn ai thu dọn nữa.

 

Vương thị kích động :

“Ngươi đừng cản ! Ta tin lý chính phân biệt trái!”

 

Thang thị dáng vẻ của Vương thị, trong lòng chút hối hận.

thấy lão thái thái thật sự nổi giận, sợ bà trút giận lên , cũng dám cản quá mức.

 

---

 

Trương gia

 

Trương Tiến Trương Thành, :

“Cha, con từ sớm , chuyện của nhà họ Lục, cha nên xen .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-110-xay-ra-chuyen.html.]

 

Trương Thành rít một thuốc, đáp:

“Ta cũng ngờ sự việc náo loạn đến mức .”

 

Trương Thành từng đến cửa hàng tìm Trần Tiểu Mễ, nhưng Trần Tiểu Mễ dầu muối ăn, căn bản chẳng để Lục Trình Ngọc mắt, cũng ý định bỏ tiền giúp đỡ.

 

Không chỉ , Trần Tiểu Mễ còn nhờ ông thông báo cho dân trong thôn: cho nhà họ Lục mượn gia súc, ai cho mượn thì sẽ tiền.

 

Sau khi trở về, Trương Thành do dự lâu vẫn chuyện cho thôn dân . dù ông , tin tức vẫn truyền ngoài.

 

Có một nhà nông trong thôn nuôi la tìm đến hỏi Trương Thành:

“Chuyện Trần Tiểu Mễ rằng, chỉ cần cho nhà họ Lục mượn gia súc thì sẽ một lượng bạc, thật ?”

 

Đối với nông dân mà , một lượng bạc chẳng khác gì tiền nhặt .

 

Lý chính tin mà thông báo, khiến bọn họ bỏ lỡ cơ hội, trắng tay mất một lượng bạc, trong lòng vô cùng bất mãn.

 

Bị ép đến đường cùng, lý chính chỉ thể với đến hỏi rằng:

“Tiền thì đúng là thật, nhưng Trần Tiểu Mễ thuận miệng là thật sự cho, thì khó lắm.”

 

Người đến hỏi lời xác nhận, liền rời .

 

Kết quả, tin tức truyền ngoài, xuyên tạc thành: lý chính cho phép dân trong thôn cho nhà họ Lục mượn gia súc.

 

Lão thái thái nhà họ Lục tìm tới cửa, mắng lý chính ức h.i.ế.p , ông ác độc đến mức cho dân trong thôn cho bọn họ mượn gia súc làm ăn.

 

Trương Thành mơ cũng nghĩ tới, sự việc xoay chuyển thành cục diện như .

 

Những nhà gia súc thì trách che giấu chuyện, thông báo sớm, suýt chút nữa mất trắng bạc.

 

Nhà họ Lục thì oán trách ông , ông cho dân mượn gia súc cho bọn họ, chắc chắn là nhận chỗ của Trần Tiểu Mễ.

 

“Người trong thôn, hẳn là sẽ cho nhà họ Lục mượn gia súc .” Trương Tiến .

 

Một năm một lượng bạc, trong khi mỗi dắt trâu đưa huyện thành qua , nhiều lắm cũng chỉ mười mấy văn tiền. Lại là bà con trong thôn, cũng tiện lấy nhiều. Trần Tiểu Mễ thì mở miệng là một lượng bạc, tiền đối với dân thường mà , hề ít. Có bạc nhặt, làm lấy.

 

Trương Thành mặt đen , :

“Trần Tiểu Mễ làm như … đúng là phần quá đáng.”

 

Trong lòng Trương Thành cũng âm thầm hối hận. Ban đầu ông chỉ hòa giải mâu thuẫn giữa Lục Lâm và nhà họ Lục, nào ngờ khiến chuyện trở nên thế .

 

Không những hóa giải mâu thuẫn, mà còn khiến hai bên đều hận ông .

 

Trần Tiểu Mễ cho rằng ông thiên vị nhà họ Lục.

Nhà họ Lục cho rằng ông thấy Trần Tiểu Mễ tiền nên nịnh bợ.

 

Trương Thành rơi cảnh trong ngoài . Lúc cảm thấy con trai đúng — chuyện nhà họ Lục, ngay từ đầu ông nên nhúng tay.

 

Dù trong lòng hối hận, nhưng Trương Thành quen làm chủ gia đình, cũng tiện thừa nhận sai lầm với con trai.

 

---

 

 Nhà Trần Tiểu Mễ

 

Trần Tiểu Mễ ung dung ghế đung đưa.

 

Trần Tiểu Mạch y, hỏi:

“Đại ca, cái ghế thoải mái lắm hả?”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Ừ, khá thoải mái.”

 

Trần Tiểu Mạch chút thèm thuồng:

“Cho thử một chút.”

 

“Cái ghế bập bênh của ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Chiếc ghế bập bênh Lục Lâm làm cho Trần Tiểu Mạch đặc biệt, phía còn khắc hình thú nhỏ, trông trẻ con.

 

Trần Tiểu Mạch buồn bực đáp:

“Lại Lâm ca mang bán .”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Đồ trong nhà nếu bán hết mà kịp bổ sung hàng mới, thì sẽ lấy hàng “lậu” của Lục Lâm bán. 

Mà “hàng lậu” của Lục Lâm, đa chính là đồ chơi của Tiểu Mạch. Vì thế, đồ chơi của Tiểu Mạch thường chơi bao lâu bán sang tay.

 

Lâu dần, nhiều phát hiện đồ Trần Tiểu Mạch dùng đều là hàng mới, chất lượng bảo đảm, cũng chẳng để ý đồ qua tay , mua là mua luôn.

 

“Lão bản, lão bản, xong !”

Tần Minh hớt hải chạy .

 

Trần Tiểu Mễ nhíu mày:

“Có chuyện gì, hoảng hốt như ?”

 

Tần Minh :

“Cửa hàng chúng tố cáo, ăn đồ của chúng xong đau bụng.”

 

Trần Tiểu Mễ cau mày:

“Đồ của chúng ăn hỏng bụng ?”

 

Tần Minh lắc đầu:

“Không rõ, nhưng quan phủ nhận định là đồ của chúng vấn đề, phái nha dịch tới bắt .”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Cửa hàng bọn họ vốn chẳng bán đồ ăn mấy, chỉ thỉnh thoảng mới tặng kèm chút thức ăn.

 

Lần gần nhất tặng đồ ăn cũng là mấy ngày , bây giờ mới ăn hỏng bụng, rõ ràng là vu khống.

 

Trần Tiểu Mễ áp giải tới quan phủ, tin tức lan khắp thôn.

 

Trần lão thái thái tin Trần Tiểu Mễ bắt, chẳng những lo lắng, ngược còn cực kỳ hả hê, khắp thôn la lối đây là báo ứng vì Trần Tiểu Mễ bất hiếu.

 

Trần Cảnh cũng vô cùng vui mừng.

Từ khi Trần Tiểu Mễ là chủ tiệm Hoa Hạ, vẫn luôn mong chờ ngày Trần Tiểu Mễ ngã từ cao xuống, cuối cùng cũng như ý.

 

Dân trong thôn nhất thời bàn tán xôn xao, đều cảm thán: làm quan vẫn là nhất.

Làm ăn lớn đến , quan phủ để mắt tới cũng khó sống yên.

 

lo lắng chuyện sẽ ảnh hưởng đến về .

Cũng thì vui sướng khi gặp họa, cảm thấy Trần Tiểu Mễ cuối cùng cũng xong đời.

 

Lục lão thái thái tin Trần Tiểu Mễ bắt, cũng vô cùng kích động.

 

“Trình Ngọc !” Thang thị Lục Trình Ngọc.

 

Lục Trình Ngọc lắc đầu:

“Không con.”

 

chuyện quả thật cũng chút liên quan đến .

Huyện lệnh sắp mãn nhiệm, vơ vét một khoản khi , chủ bộ bèn bày cục, lôi Trần Tiểu Mễ , chắc chắn thể khiến y chảy m.á.u ít bạc.

 

Sau khi bắt quan phủ, Lục Lâm bỏ ba trăm lượng bạc, bảo lãnh Trần Tiểu Mễ ngoài.

 

Vì thời gian giam lâu, Trần Tiểu Mễ cũng chịu khổ gì.

 

Để tránh xảy thêm chuyện, Lục Lâm trực tiếp đóng cửa hàng.

 

---

 

 

Loading...