Mang Theo Con Của Đối Thủ Chạy Trốn - Chương 6: Cãi nhau

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:12:20
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Sau buổi đấu giá, Cung Tuần Trung quả nhiên cảm. Từ Chính với vẻ mặt “Tôi mà”, khiến thể phản bác, chỉ đành nhận nước và t.h.u.ố.c ngửa đầu nuốt xuống.

 

Gáy nhức mỏi, những dòng chữ gọn gàng màn hình trong mắt giờ thành một mớ hỗn độn. Cung Tuần Trung xoa sống mũi, xoang mũi lập tức nhẹ đôi chút.

 

“Cho một ly cà phê, cần tỉnh táo.”

 

Từ Chính từ chối: “Anh uống thuốc, uống cà phê. Anh thể nghỉ ngơi một lát hãy làm việc tiếp.”

 

Cung Tuần Trung định phản bác, nhưng nghĩ chuyện nào cãi với Từ Chính cũng thua, đành dậy về phía phòng nghỉ: “Nhà hàng Duyệt Tư đặt xong ?”

 

Trang Thảo

“Yên tâm, Cung tổng, năm ngày đặt , tối nay ở phòng Thính Tùng Uyển.”

 

“Hai mươi phút nữa gọi dậy.”

 

Cảm cúm và t.h.u.ố.c khiến Cung Tuần Trung nhanh chóng chìm giấc ngủ. Trong mơ, thứ rối loạn, logic, nhưng chẳng gì khiến cảm thấy sai trái. Anh mơ thấy ở trong bóng tối, nhưng rõ khuôn mặt Giang Miên ở gần mắt.

 

Cậu đang tiến gần, còn thì ôm lấy , chuyện đến cảnh thể miêu tả. Cảnh cuối cùng trong giấc mơ là Giang Miên với bụng tròn căng, tựa lòng , hỏi: “Chồng , con đặt tên là gì thì ?”

 

Cung Tuần Trung chợt mở mắt, bật dậy thở dốc, khiến Từ Chính đang định gọi cũng giật : “Anh gặp ác mộng ?”

 

“... Ừ.”

 

là một cơn ác mộng đối với . cơ thể phản ứng với những gì trong mộng, Cung Tuần Trung nổi gân xanh trán, hiệu cho Từ Chính ngoài .

 

Từ Chính vẫn nhận : “Uống t.h.u.ố.c đúng là dễ gặp ác mộng, nghỉ thêm một lát .”

 

Cung Tuần Trung đổ cho phản ứng của là do lâu giải tỏa, nên mới mơ những thứ trái với lẽ thường như . Anh hít sâu, cố gắng nghĩ đến công việc để đè nén d.ụ.c vọng xuống.

 

Tối đó hẹn gặp khách hàng, Cung Tuần Trung đến Duyệt Tư . Vừa bước , thấy một giọng quen thuộc, nọ đang lưng về phía , còn giám đốc thì đang giải thích điều gì đó.

 

“Giang , phòng Thính Tùng Uyển đặt , xem thử phòng khác?”

 

Thính Tùng Uyển là phòng nhất của Duyệt Tư, Giang Miên từ bỏ: “Vậy cho ai đặt, tự chuyện.”

 

Giám đốc lúng túng: “Xin , việc chúng thể tiết lộ.”

 

“Thêm tiền thì , vẫn ?”

 

Giang Miên chọc tâm lý phản nghịch, giám đốc khổ, đúng lúc đó thấy Cung Tuần Trung bước : “À...”

 

“Được thôi, thêm tiền đúng ? Giang thiếu gia định thêm bao nhiêu?”

 

Trước ánh mắt cảm kích của giám đốc, Cung Tuần Trung chỉ nhàn nhạt phất tay. Hôm nay khéo đeo chiếc khuy măng sét đoạt từ tay Giang Miên trong buổi đấu giá hôm . Chỉ một động tác như , sắc mặt Giang Miên lập tức biến đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-6-cai-nhau.html.]

 

Trong mắt , hành động của Cung Tuần Trung rõ ràng là cố ý khiêu khích: “Tôi những thể giành lấy món đồ , mà còn thể đặt căn phòng nhắm tới. Cậu khó chịu cũng đành chịu, chẳng làm gì cả.”

 

Giang Miên tức đến mức đầu như bốc khói, ngoài nhưng trong , khoanh tay : “Trùng hợp ghê ha, Cung tổng.”

 

Cung Tuần Trung bỗng nhớ tới giấc mơ ban sáng. Trong mơ, rõ mặt Giang Miên, nhưng rõ nụ khi đó và nụ bây giờ khác . Một cái ngượng ngùng chân thành, còn cái thì... đầy mỉa mai.

 

Anh nuốt khan, ép bản dừng mớ ý nghĩ miên man: “Ừ, thật đúng là trùng hợp.”

 

Giọng Cung Tuần Trung khàn đặc, mang theo giọng mũi nặng, Giang Miên liền càng rạng rỡ: “Cung tổng cảm ? Hôm đấu giá còn thấy tràn đầy sức sống, hôm nay ngã bệnh . Đây gọi là báo ứng đó.”

 

Dám giành đồ để mắt tới, đáng đời!

 

Cung Tuần Trung chẳng buồn để tâm, hai tay đút túi quần: “Gần đây thời tiết đổi thất thường, Giang thiếu gia cũng nên chú ý sức khỏe. Nghe thể chất Omega yếu hơn Alpha đấy.”

 

“Cảm ơn, chỉ cần cách xa một chút là . Nếu bệnh nặng thì về nhà nghỉ , còn tới đây ăn uống làm gì. Phòng Thính Tùng Uyển nhường cho , trả thêm một vạn.”

 

“Mười vạn.”

 

“Anh cướp luôn !”

 

Sắc mặt Giang Miên lập tức đổi, suýt nữa nhảy lên giật tóc Cung Tuần Trung. Vẫn là mười vạn! Lần vì mười vạn mà mất khuy măng sét, là mười vạn!

 

Cung Tuần Trung thản nhiên nghịch chiếc khuy măng sét, ánh mắt Giang Miên như phun lửa.

 

“Nếu Giang thiếu gia thành ý hơn thế, thì đành chịu. Tạm biệt.”

 

Không thành ý? Anh dám thành ý?

 

Giang Miên tức đến tay run lên. Chỉ là mười vạn thôi, trả nổi?

 

“Giao dịch!”

 

Cung Tuần Trung đang nhấc chân liền hạ xuống, nhếch miệng: “Nếu Giang thiếu gia thành tâm như , đây đành đau lòng nhường vật yêu thích. Giám đốc Chu, dẫn Giang thiếu gia tới phòng Thính Tùng Uyển. Tiền chuyển tài khoản .”

 

Giang Miên rơi bẫy, nhưng lúc thể chui . Cậu nghiến răng ken két, căm hận Cung Tuần Trung một cái: “Quan hệ như chúng , gọi xa lạ thế, lão Cung.”

 

Giám đốc bên cạnh vã mồ hôi lạnh, mặt Cung Tuần Trung cũng cứng đờ. Giang Miên lúc mới thong thả xoay rời .

 

Cung Tuần Trung đổi phòng , rõ. lúc rời khỏi, giám đốc Chu đột nhiên đưa cho Giang Miên một hộp nhung:

 

“Cung tổng đây là quà tặng dành cho .”

 

“Quà tặng gì?”

 

Giang Miên nghi hoặc mở hộp , bên trong yên tĩnh đó — chính là bộ khuy măng sét ngọc lục bảo quen thuộc .

Loading...