Mang Theo Con Của Đối Thủ Chạy Trốn - Chương 3: Tiếp nhận rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 07:12:35
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Không thể nào!”

 

Giang Miên hoảng loạn chằm chằm que thử thai, cố tự an ủi rằng chắc chắn que thử vấn đề nên mới cho kết quả sai.

 

đến khi dùng hết bộ que trong hộp, hơn chục que thử đều đồng loạt hiện lên hai vạch rõ ràng. Lúc , Giang Miên thể tiếp tục tự lừa rằng tất cả đều hỏng nữa.

 

“Sao thể.. rõ ràng ... Chẳng lẽ Cung Tuần Trung thật sự là cái gọi là thiên tuyển chi tử?”

 

Bên ngoài, xuân sắc rực rỡ; còn trong lòng Giang Miên, như sấm sét giáng xuống. Mồ hôi lạnh túa ướt đẫm lưng áo. Vậy mà thật sự... đang m.a.n.g t.h.a.i con của Cung Tuần Trung.

 

Những lời ngạo mạn đầy tự tin của Cung Tuần Trung đó vẫn còn vang vọng bên tai, mà mới chớp mắt, hiện thực giáng thẳng đầu như một cú búa, khiến choáng váng, hoa mắt, thở .

 

Dù còn hồn, vẫn kịp nhớ tiêu hủy hết đống que thử. que thử thể vứt , còn đứa bé trong bụng thì .

 

Giang Miên run rẩy đặt tay lên bụng, thể tin nơi giờ đang mang một sinh linh. Tuy thành hình, nhưng thực sự tồn tại.

 

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu là: phá bỏ. Nếu chuyện để Cung Tuần Trung , nhất định sẽ dồn chỗ c.h.ế.t. So với đến lúc đó một xác hai mạng, chi bằng tranh thủ khi còn sớm mà chấm dứt.

 

nếu đến bệnh viện, tin m.a.n.g t.h.a.i dễ lộ. Chỉ cần để lộ một chút, Cung Tuần Trung nhất định sẽ nghi ngờ. Lúc đó, giải thích thế nào về việc vì một phút mềm lòng mà lên giường với luôn đối đầu và chèn ép ?

 

Giang Miên chống khuỷu tay lên đầu gối, vò đầu bứt tóc, lòng rối như tơ vò. Một lúc lâu , mới hạ quyết tâm.

 

Nếu dù đường nào cũng Cung Tuần Trung ép đến c.h.ế.t, thì sẽ giữ đứa bé . Dù nữa... đây cũng là con của .

 

Cùng lắm thì ít xuất hiện mặt khác, đến khi bụng lớn sẽ chuyển đến nơi khác dưỡng thai. Đợi sinh xong về, lúc đó chỉ cần nhờ nuôi giúp. Khi , cho dù Cung Tuần Trung nghi ngờ thì gạo cũng nấu thành cơm, cơm thành cháo, còn thể làm gì ?

 

Nghĩ thông suốt, lòng Giang Miên cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, thậm chí còn dấy lên một cảm giác hưng phấn mơ hồ. Cung Tuần Trung luôn ép , luôn thắng ? Bây giờ, đang nắm trong tay chính đứa con của . Cung Tuần Trung càng làm gì, càng làm cho bằng .

 

Chỉ là trong nhà dễ qua mặt. Giang Miên nghĩ lâu, quyết định bắt đầu từ cả – chuyện dễ nhất với .

 

Cậu rõ, chuyện ngay cả cũng khó mà tin nổi. Nếu gặp mặt , e rằng sẽ lôi thẳng đến bệnh viện, nên quyết định gọi điện để thăm dò phản ứng.

 

Nhân lúc còn chút can đảm, Giang Miên lấy hết dũng khí gọi điện cho Giang Sam.

 

“Tiểu Miên, chuyện gì ?”

 

Trong điện thoại ồn ào, giống như cả đang bận, một lúc xung quanh mới yên tĩnh , vẻ cố ý đến chỗ khác.

Trang Thảo

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-3-tiep-nhan-roi.html.]

Giang Miên lập tức cảm thấy áy náy. Từ nhỏ cả cưng chiều mà lớn lên, từng thật sự nổi giận với . Bất kể gây chuyện gì, cũng luôn dựa giúp giải quyết.

 

Cậu khiến cả nổi giận, nhưng chuyện , ngoài , thật sự thể nhờ ai khác.

 

“... Em m.a.n.g t.h.a.i .”

 

Giang Miên nín thở chờ phản ứng, tim đập loạn như một bầy thỏ nhảy nhót trong lồng ngực, đến mức nắm chặt áo n.g.ự.c mới chịu . Mãi đến khi cảm thấy sắp nghẹt thở, cả mới hít sâu một , rõ ràng đang nén giận: “Em cái gì?”

 

“Em...”

 

Trong lòng khổ sở đến mức c.h.ế.t, nước mắt ngừng rơi, sợ giọng nghẹn ngào nên dám thành tiếng.

 

Giang Sam bình tĩnh , hỏi: “Em đang ở nhà ?”

 

“Anh...”

 

“Ở yên đó chờ , gặp .”

 

Giang Miên lau nước mắt, dựa ghế sô pha tấm t.h.ả.m lông, mặt vùi giữa hai đầu gối. Cậu thầm nghĩ thật sự quá đáng, lát nữa nếu mắng, đánh, cũng sẽ chịu, tuyệt đối phản kháng.

 

Nếu cả nhất quyết cho giữ đứa bé... thì cũng sẽ lời.

 

Nghĩ đến đây, mắt cay xè. Cậu lớn mà hiếm khi , chắc là do m.a.n.g t.h.a.i nên tâm trạng mới nhạy cảm như thế. Cảm giác chua xót từ đáy lòng cứ dâng lên dứt.

 

Giang Sam đến nhanh. Khi bước cửa, mắt Giang Miên vẫn còn đỏ hoe, co trong một góc, ngẩng đầu . Trong mắt Giang Sam, em trai giờ chẳng khác nào một đứa bé gã đàn ông tồi lừa gạt cả tình lẫn , làm nên mới tìm đến nhờ giúp đỡ – thật sự đáng thương kể xiết.

 

Đặc biệt là khi thấy rúc trong góc, lặng lẽ thút thít như , như một mũi tên cắm thẳng tim, khiến đau lòng vô cùng.

 

“Đứng dậy mau, m.a.n.g t.h.a.i mà còn đất làm gì?”

 

Giang Sam kéo lên ghế sô pha: “Nói cho , là tên cặn bã nào bắt nạt em? Đừng sợ, nhất định sẽ đòi công bằng cho em. Còn đứa nhỏ , nếu em thì bỏ , nếu giữ thì cứ giữ chính là nhà họ Giang chúng .”

 

Giang Miên ngây . Vừa còn lo nên mở lời thế nào, ngờ cả tự động tưởng tượng bộ câu chuyện.

 

“Em cũng là ai.”

 

Giang Miên mơ hồ đáp. Giang Sam sững sờ: “Không là ai... Chẳng lẽ dùng danh tính giả để lừa em bỏ chạy? Em điều tra nhưng tìm đúng ?”

 

“... Dạ.”

 

, thể coi là như thế, chỉ là đảo ngược điều tra thật chính là Giang Miên.

Loading...