Editor: Trang Thảo.
Giang Miên giãy giụa nhưng thoát , trong lúc cấp bách liền giẫm mạnh một cái. Cung Tuần Trung đau đến rít một lạnh nhưng vẫn buông tay.
“Đổi chân khác mà giẫm, chân em trật khớp , dùng sức .”
Giang Miên khựng : “Cung Tuần Trung, bệnh ?”
“Anh bệnh... thể rời xa em.”
Không nên đáp thế nào, Giang Miên chỉ im lặng. Cung Tuần Trung nhân cơ hội kéo phòng ngủ.
“Nếu em còn giận thì cởi hết cho em xem, ?”
Giang Miên cau mày đẩy : “Ai khỏa chứ, đồ biến thái!”
Cung Tuần Trung kéo tay đặt lên : “Anh cơ ngực, cả cơ bụng nữa. Em thật sự thử sờ xem ?”
“Tôi cũng ... từng ! Ai thèm sờ .”
Dưới lớp áo mỏng, ấm cơ thể và sự rắn chắc truyền qua đầu ngón tay khiến Giang Miên khỏi rụt . Trước đây đúng là từng , nhưng so với Cung Tuần Trung thì rõ ràng kém hơn. Do thể chất của Alpha, cơ bắp họ vốn dễ hình thành và sắc nét hơn. Giang Miên thầm ngưỡng mộ, nhưng cũng đến mức ghen tị.
Nếu đang mang thai, cũng nghiến răng mà luyện cơ bắp còn hơn cả Cung Tuần Trung.
Không phục, Giang Miên lầm bầm: “Còn do ... hại đến nỗi cơ bắp cũng còn.”
Cậu lưng , xuống. Hôm nay tiêu hao cả thể lực lẫn tinh thần, mệt mỏi đến cực điểm. Mắt khô, thể rã rời, nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường. Nhắm mắt cũng ngủ nổi.
Cung Tuần Trung hình như tưởng ngủ, nên sợ đ.á.n.h thức mà cẩn thận đến gần. Giang Miên , nhưng động đậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-25-thong-bao.html.]
Vô cớ thấy căng thẳng khi đối mặt với . Rõ ràng tranh cãi cũng từng ngại ngùng, mà khi quan hệ đổi, bắt đầu rụt rè, do dự.
Rõ ràng làm chuyện mật nhất, mà vẫn dám thẳng thắn đối diện với Alpha mặt. Ngay cả Giang Miên cũng bản đang sợ điều gì. Cậu thậm chí thấy sợ chính như thế .
Cậu cảm thấy bản mới là kẻ vấn đề. Không thể sinh sự tin tưởng trong một mối quan hệ, quen dùng tức giận để che giấu nội tâm. Từ góc khác, lẽ vô lý, khó gần.
Cung Tuần Trung... cũng thấy tệ ? Giang Miên bỗng hỏi : “Anh thật sự hiểu ? Những khuyết điểm còn lộ , liệu thể chấp nhận nổi ? Tôi từng dáng vẻ của một Omega như tưởng tượng.”
Giang Miên nhắm mắt thật chặt, cố gắng nghĩ nữa. Bỗng tay Cung Tuần Trung đặt lên bụng , nhẹ nhàng xoa nắm lấy tay .
Cậu siết , các ngón tay đan chặt, như sợ đ.á.n.h mất điều gì đó.
Cung Tuần Trung ôm chặt lấy , áp ngực, hôn nhẹ lên mái tóc mềm khẽ thở dài : “Bảo bối, yêu em.”
Trang Thảo
Một câu bất ngờ khiến Giang Miên ngây . Không nghi thức long trọng, nhân chứng phiền toái, chỉ là một buổi tối bình thường, lời yêu thương thuần khiết tô vẽ của Cung Tuần Trung in sâu trái tim .
Cách bởi hai trái tim, hai lớp da thịt, Cung Tuần Trung dường như luôn thể cảm nhận sự bất an trong . Giang Miên khẽ mở miệng: “Tôi...”
“Bác sĩ em cần xoa bóp thường xuyên,” Giang Miên kéo tay đặt lên n.g.ự.c : “Nếu dễ sinh bệnh. Đừng hiểu lầm, em làm chuyện kỳ quặc .”
Cung Tuần Trung bật : “Được, xoa chân xong thì chỗ cũng xoa luôn cho em.”
Những điều Giang Miên từng , Cung Tuần Trung đều lặng lẽ lắng . Giang Miên bề ngoài khó gần, nhưng thực miệng cứng lòng mềm, kiêu hãnh và mạnh mẽ. Cung Tuần Trung thấy vui thấy đau lòng.
Anh chỉ mong Giang Miên thể luôn vững vàng là chính , cần vì bất kỳ ai mà thấp thỏm, lo lắng.
“Miên, đợi thêm một thời gian nữa, chúng cùng về nhà nhé.”
Giang Miên đang buồn ngủ, lẩm bẩm đáp: “Về ba em sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Cung Tuần Trung: “?”