Mang Theo Con Của Đối Thủ Chạy Trốn - Chương 21: Thừa nhận

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:49:58
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Giang Miên từng đan mười ngón tay với ai trong đời, chỉ , lòng bàn tay khẽ áp . Cậu từ từ siết , nắm chặt thêm nhưng do dự, dám dùng quá nhiều sức. Đôi tay vẫn bất động như thế.

 

Cơn gió lạnh ẩm ướt lướt qua mặt hồ thổi tới, chạm ấm mặt Giang Miên, khiến gió cũng trở nên ấm áp đôi chút.

 

Không ai gì, ánh mắt cả hai vẫn hướng về phía . Nhịp tim của Giang Miên dần định, mặt hồ lấp lánh gợn sóng ánh hoàng hôn, lâu khiến mắt choáng váng.

 

Phía xa một ông lão đang câu cá. Giang Miên đột nhiên hỏi: “Trong hồ cá thật ?”

 

Cung Tuần Trung đáp khẽ: “Chắc là .”

 

Một lúc , Giang Miên mới nhận hỏi một câu thừa thãi. Nếu cá thì ai đến đây câu làm gì. Cậu đầu, khẽ mím môi trộm. Cung Tuần Trung thấy nụ thì cũng khẽ cong khóe môi.

 

Trước khi mặt trời khuất đường chân trời, Cung Tuần Trung lái xe đưa Giang Miên đến một khách sạn nghỉ chân. Khách sạn giống loại cao cấp sang trọng trong thành phố, chỉ là một khu nhà nhỏ ba bốn tầng, nhưng ưa chuộng. Khi họ đến thì chỉ còn một phòng giường đôi cuối cùng.

 

Cả hai rơi một khoảnh khắc hổ khó tả. Nhân viên lễ tân thấy hai nắm tay, chút nghi hoặc hỏi: “Hai vị yêu ?”

 

“Không, chúng yêu... Cảm ơn.”

 

Giang Miên bất ngờ sang , môi khẽ động nhưng phản bác gì. Khi Cung Tuần Trung nhận chìa khóa nắm tay kéo lên lầu, trong đầu Giang Miên vẫn đang xoay vòng một câu: “Vừa Cung Tuần Trung bọn họ là yêu, ý gì ?”

 

Phòng lớn, ngoài một chiếc giường và tủ quần áo thì còn bao nhiêu gian. chiếc giường khá rộng. Giang Miên xuống mép giường đ.á.n.h giá xung quanh, Cung Tuần Trung lấy dép bông đặt mặt , còn xổm xuống định giày giúp.

 

Giang Miên hoảng hốt, nhưng Cung Tuần Trung cho từ chối, nắm lấy cổ chân , cởi giày và tất : “Đi nguyên ngày , chân đau ? Lát nữa để xoa cho.”

 

Phòng kín mít chỉ hai , Giang Miên đặt tay lên giường ấn nhẹ, bỗng nhiên thấy hồi hộp kỳ lạ.

 

“Anh sợ chân ...”

 

Giang Miên tự ti, ngón chân to. Cung Tuần Trung chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ xỏ dép cho : “Không .”

 

Tình yêu khiến trở nên mù quáng — Giang Miên nghĩ — ngay cả Cung Tuần Trung cũng tránh .

 

Trang Thảo

Lúc Cung Tuần Trung đang giặt tất trong nhà vệ sinh, Giang Miên kéo một cái gối ôm xuống. Tối nay, họ sẽ ngủ chung một giường.

 

Tuy với tình trạng hiện tại thì giữa hai thể xảy chuyện gì, nhưng Giang Miên từ đến nay từng ngủ cùng giường với Alpha nào. Thậm chí đêm hôm đó xong việc, cũng lập tức bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-21-thua-nhan.html.]

 

Giang Miên Cung Tuần Trung tới lui. Ánh mắt chạm đôi tránh . Nằm một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến. Khi Cung Tuần Trung tắm xong , Giang Miên mơ màng ngủ .

 

Cung Tuần Trung lắc vai : “Miên, dậy , tắm ngủ tiếp.”

 

Giang Miên cau mày, mở mắt, giọng khàn khàn lầm bầm: “Anh gọi là gì?”

 

“... Miên.”

 

Hình như ngủ mất . Cung Tuần Trung gọi nữa, dùng khăn mặt ướt lau mặt và chân cho . lúc , Giang Miên bỗng gọi: “Cung Tuần Trung.”

 

“Ừ.”

 

“Tôi kể cho một bí mật nhé.”

 

Động tác tay Cung Tuần Trung dừng , nhưng trong lòng dự cảm: “Được, nhất định giữ bí mật giúp .”

 

Giang Miên nắm chặt góc chăn: “Đứa bé trong bụng , ba nó là một Alpha, mà chắc chắn đoán là ai.”

 

Cung Tuần Trung phối hợp hỏi: “Là ai ?”

 

“Là Cung Tuần Trung.”

 

Nói thì thật cũng khó như tưởng tượng. Khoảnh khắc thốt , Giang Miên cảm thấy lòng nhẹ hẫng, lâng lâng như đang bay lên trong một giấc mộng .

 

Cung Tuần Trung trả lời. Giang Miên thấy bất an. Tại gì? Là tin? Hay đang giận? Cậu đoán .

 

Cậu thấy tiếng bước chân của Cung Tuần Trung nhà tắm, tiếng vòi nước vang lên, tiếng bước chân trở về.

 

Chiếc giường khẽ trũng xuống một chút. Tay Giang Miên nhẹ nhàng kéo , nắm lấy. Giọng của Cung Tuần Trung vang lên ngay bên tai: “Tôi .”

 

Đây quả thực là một bí mật lớn. Giang Miên một gánh lấy áp lực, giấu giếm tất cả suốt sáu tháng trời. Áp lực nặng nề chẳng khác gì cái bụng đang lớn lên từng ngày.

 

“Còn nữa, đêm hôm đó... định tìm – Omega đó – cũng là . Là trộm ngủ với bỏ chạy. Tôi ngờ sẽ mang thai, thậm chí... còn kịp sâu, cũng dính . Sau đó nỡ bỏ, nhưng cũng để , nên mới trốn. Thế nhưng cuối cùng cũng trốn nổi... lẽ đây là trời .”

 

Giang Miên thở một thật dài: “Nói thật thì... chuyện mà cũng m.a.n.g t.h.a.i , cũng giỏi thật đấy.”

 

Chính Giang Miên cũng bật ngốc nghếch. Cung Tuần Trung thì , chỉ nhẹ nhàng xoa lưng , khẽ : “Giang Miên, đừng .”

Loading...