Editor: Trang Thảo.
Giang Miên ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện đôi dép lê của bằng dép lông hình cừu non mềm mịn.
Một một cừu , Giang Miên: “?”
Tìm khắp phòng ngủ cũng thấy đôi dép cũ , mà đáng ngờ chỉ mỗi Cung Tuần Trung. Thế là xỏ dép cừu non tìm : “Giải thích .”
“Coi như báo đáp việc cho tá túc, tặng một món quà nhỏ. Tôi thấy nó hợp với .”
Cung Tuần Trung thậm chí còn kỹ một lượt bình luận: “Không tồi, đáng yêu.”
Một trận ớn lạnh chạy dọc sống lưng Giang Miên — Cung Tuần Trung khen đáng yêu? Không lẽ đầu zombie móc nấu lẩu ?
“Tôi cần cừu non, tại là sư tử?”
Giang Miên chỉ đôi dép sư t.ử chân Cung Tuần Trung — thậm chí còn mua cho một đôi khác, rõ ràng là cố tình!
Cung Tuần Trung thản nhiên đáp: “Vì hết size . Tôi cũng cừu non, tiếc là chỉ còn một cỡ đó.”
Giang Miên cúi đầu chân , hình như thật sự nhỏ hơn .
Cung Tuần Trung bổ sung: “Với đế dép cừu non chống trượt.”
Rất chu đáo, nhưng Giang Miên chỉ cảm thấy nóng phiền. Cậu cần đôi dép lông xù hình cừu non chống trượt gì đó, là đàn ông chính hiệu, mang thứ ?
Vừa định tìm dép cũ thì Cung Tuần Trung bỗng thong thả lên tiếng phía : “Một đôi đó giá một ngàn tệ.”
Giang Miên khựng bước, tin nổi mà đầu : “Cái đồ chơi mà bỏ cả ngàn tệ? Anh nhiều tiền đến mức ngu luôn ?”
Cung Tuần Trung đáp: “Không ngu, cũng nhiều lắm. Vừa đủ xài thôi.”
Giờ thì Giang Miên bắt đầu thấy, mang một đôi dép cừu non mềm mại chống trượt hình như cũng đến nỗi. Dù cũng hợp với một Omega cần chú ý an như .
Rất nhiều chuyện, đầu sẽ hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy... Giang Miên nhanh chóng thêm bộ đồ ngủ hình cừu non, một cái băng đô cừu non mềm mịn, và đến cả gối ôm hình cừu non mà Cung Tuần Trung mua về.
Lúc Cung Tuần Trung ôm gối cừu non trở về, Giang Miên nhịn nữa.
“Anh gì thì thẳng , cái gì cũng thể thỏa mãn, cầu xin đừng tra tấn kiểu nữa!”
Trang Thảo
Một đàn ông cao 1m8 mà mặc cả bộ cừu non thì còn thể thống gì nữa?
Cung Tuần Trung vô tội chớp mắt: “Không đáng yêu ?”
Giang Miên như : “Đáng yêu? Anh thấy giống con cừu chuẩn húc c.h.ế.t ác ma ?”
Ánh mắt Cung Tuần Trung sáng lên, đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m hàm răng : “Ở phương Tây, cho rằng cừu dụ dỗ họ sa ngã, nên coi cừu là ác ma. Vậy... đang dụ dỗ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-15-do-ngu-cap.html.]
Giang Miên tóc dựng — Cung Tuần Trung giờ chẳng những khiến tức, còn khiến buồn nôn. là hổ!
“Tôi thấy cần một cú đ.ấ.m cho tỉnh .”
Cung Tuần Trung mua đống đồ đó, vô dụng đắt. Giang Miên mặc thì tiếc, bán thì chẳng ai mua. Mà Cung Tuần Trung thì cao hơn , thế nên nghĩ một kế: qua , tặng “món quà nhỏ.”
Ví dụ như... một bộ cừu non.
Cậu cẩn thận chuẩn sẵn thứ — dù đắt cũng c.ắ.n răng mua. Dép lê thì đúng là hết size thật, nhưng ít còn áo ngủ.
Vui vẻ ôm hộp quà đặt mặt Cung Tuần Trung, chần chừ mở : “Không b.o.m đấy chứ?”
“Anh hiểu rõ quá mà. Lần sẽ thực hiện mong đó của .”
Vừa thấy món trong hộp, cơ thể Cung Tuần Trung lập tức cứng đờ, khóe miệng Giang Miên cong lên tận trời — thích dáng vẻ chịu thiệt!
“Cái cho ?”
“Đương nhiên. Anh cho bao nhiêu thứ, cũng thể nhận . Làm qua chứ. Giờ mặc thử .”
Giang Miên chờ cảnh Cung Tuần Trung tức giận hối hận, mà thấy ôm đồ dậy phòng thử đồ.
Không lẽ thật sự định mặc?
Một lúc , Cung Tuần Trung mặt — mặc nguyên bộ đồ ngủ cừu non. Hơi ngắn, cổ tay cổ chân lộ cả khúc, mặc chật, phần khôi hài.
Khóe miệng Giang Miên giật giật, nổi.
Một cao gần 1m9 mặc bộ đồ ngủ cừu non chật, còn với vẻ ủy khuất... là cảm giác gì?
“Hơi chật,” Cung Tuần Trung giơ tay áo lên cho Giang Miên xem: “ thích.”
“Hả?”
“Cậu cố ý tặng bộ đồ như thế, chẳng mặc đồ ngủ cặp với ?”
Giang Miên: Tui sai .
“Tôi , đừng tưởng bở. Đồ hợp với , để đổi bộ khác...”
“Không cần.”
Cung Tuần Trung thẳng thừng từ chối. Giang Miên vẫn đang đơ — mặc nguyên bộ đồ đó, thản nhiên xuống tiếp tục làm việc.
“Tôi thích. Chật cũng , cần đổi.”
Cái gì gọi là tự đào hố chôn , giờ Giang Miên hiểu rõ.