Editor: Trang Thảo.
“Giang Miên, còn định chạy ?”
Cung Tuần Trung chỉ bước một bước chắn ngay mặt Giang Miên, dáng vẻ thong thả, hai tay đút túi quần, ánh mắt lướt qua mặt xuống , bỗng dừng ở ngực, thần sắc thoáng khựng .
Giang Miên khoanh tay che ngực, mặt đỏ tai hồng: “Nhìn cái gì mà !”
Anh nhầm chứ... chỗ đó của Giang Miên hình như... phồng lên?
Giang Miên hổ hóa giận, lập tức nhấc chân định giẫm Cung Tuần Trung một cái. Anh lùi nửa bước, tiện tay kéo : “Cậu chắc với tình trạng hiện giờ của mà thể thoát ?”
Giang Miên giật tay khỏi tay Cung Tuần Trung, cảnh giác chằm chằm: “Anh rốt cuộc làm gì?”
“Không mời nhà một lát ? Lâu ngày gặp , ôn chuyện chút.”
Cậu với Cung Tuần Trung nào chuyện cũ gì , chỉ nợ nần cần tính. Trên đường Giang Miên thấp thỏm yên, đoán mục đích của .
Địch động, động. Giang Miên quyết định cứ quan sát , hoảng loạn để lộ bài.
Cung Tuần Trung đôi mắt xoay vòng và vẻ mặt đầy toan tính của , lửa giận đè nén dường như cũng dịu . Anh quyết định tạm thời vạch trần, xem thử “vật nhỏ” còn định giở trò gì.
“Tôi công tác đến đây, cẩn thận làm mất chứng minh thư, đặt khách sạn. Không Giang thiếu gia tiện cho ở nhờ vài hôm ?”
Tài xế Từ Chính thoáng liếc qua kính chiếu hậu, thầm nghĩ: Cung tổng từ khi nào lén lút mở rộng thêm “nghiệp vụ” ?
Những lời Cung Tuần Trung , Giang Miên chẳng tin nổi một câu: “Anh thể dùng giấy tờ của trợ lý để đặt phòng.”
“Trợ lý đặt phòng cấp thấp quá, ở quen.”
“Vậy tự …”
“Ngại phiền phức.”
Lý do Cung Tuần Trung đưa thật sự chê . Giang Miên ôm ngực, xoay phát bệnh: “Vậy ngủ ngoài đường , nhiệt độ thế còn thể ngắm .”
“ chuyện với trai .”
Giang Miên sững : “Anh gì với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-con-cua-doi-thu-chay-tron/chuong-13-song-chung.html.]
Cung Tuần Trung giơ màn hình : “Tôi cảm ơn giúp đỡ, hơn nữa sẽ chăm sóc cho Giang tổng.”
“Anh cái đồ vương...” Chuông điện thoại đột ngột vang lên.
“Alo? Anh ? À, cần ... Cung tổng bận trăm công nghìn việc, em dám làm phiền ... Không , , alo!”
Giang Miên uể oải cúp máy. Cậu hiểu Cung Tuần Trung gì với trai mà Giang Sam dễ dàng “bán ” như thế. Anh cả là đang đưa một con cừu nhỏ miệng hổ ?
Cừu con ôm bụng rúc trong góc, đáng thương bất lực.
Cung Tuần Trung hài lòng cong khóe môi, nụ ôn hòa vô hại khiến Giang Miên nổi hết da gà: “Vậy cảm ơn Giang thiếu gia.”
Giang Miên sống trong căn hộ lớn, ngoài phòng ngủ của còn bốn phòng trống, Cung Tuần Trung thể tùy ý chọn một cái. Vậy mà cố tình chọn phòng đối diện, gần nhất với Giang Miên.
Thấy sắc mặt Giang Miên tái mét, Cung Tuần Trung làm như thấy, cửa gật gù: “Không tồi, thích.”
Trang Thảo
“Nơi phong thủy , lợi cho làm ăn.”
“Không , mê tín.”
Giang Miên phản kháng nữa, mặt cảm xúc xoay rời : “Anh vui là . Trợ lý Từ, tự chọn .”
Giọng Cung Tuần Trung vang lên phía : “Trợ lý Từ ở khách sạn, chi trả.”
“ Giang thiếu gia, thích ở khách sạn.”
Giang Miên hít sâu một : “Tốt, .”
Vậy là, mỗi khi dì giúp việc nhà, trong nhà chỉ còn hai bọn họ... chừng còn thể "hóa chiến tranh thành tơ lụa", kết giao hữu nghị gì đó... Phi!
Về đến phòng , Giang Miên túm lấy cái gối, đạp cho biến dạng. Nếu bây giờ đ.á.n.h Cung Tuần Trung, sớm đập gối mặt , để thê t.h.ả.m chẳng kém gì cái gối .
hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh, huống hồ còn là con hổ m.a.n.g t.h.a.i nghèo rớt mồng tơi. Hiện tại chạy cũng , chỉ thể vì đứa nhỏ mà nhẫn nhịn.
Cũng may, xem Cung Tuần Trung vẫn nghi ngờ gì. Nếu , với tính cách của , từ lúc bắt sớm c.h.ế.t chỗ chôn . Giang Miên nghĩ , xem như trong cái rủi cái may.
Dù thì đây là nhà . Nếu Cung Tuần Trung lấy danh nghĩa “chăm sóc” mà ở , cũng thể đường hoàng sai bảo. Nghĩ đến cảnh một như Cung Tuần Trung – xưa nay luôn một là một – hầu hạ , Giang Miên thấy dễ chịu đôi chút.
Vì , ngay trong ngày hôm đó, Giang Miên liền bày bộ dáng của đại thiếu gia. Ban đầu còn dè dặt dò xét thái độ của Cung Tuần Trung, sai rót nước, lúc thì chê nóng, khi bảo nguội. Cung Tuần Trung chỉ im lặng làm trò, đến khi Giang Miên thấy thật sự nổi giận, mới yên tâm ôm ly nước trở về.