Ý của ông quá rõ ràng. Ngôn Ngôn theo chỉ thể sống những ngày tháng nay đây mai đó. Ngược , nếu Ngôn Ngôn ở nhà họ Phù, chỉ nhận sự giáo d.ụ.c chất lượng cao mà cả cuộc sống vật chất cũng sẽ hơn nhiều.
Tiếp đó, ông lấy một chiếc thẻ nhét tay . Thấy chiếc thẻ, mới sực tỉnh. Đó chính là chiếc thẻ ngân hàng để cho Phù Úc. Ông bảo rằng tìm thấy hung thủ thực sự làm xước xe, Ngôn Ngôn oan.
"Ngoài , gửi thêm một ít tiền đó, xem như là tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho hai cha con."
Tâm trạng như tàu lượn siêu tốc, lên xuống thất thường. "Cháu chỉ cần lấy phần của là đủ ."
Phù bảo: "Cậu làm thế khó thành nhiệm vụ mà nào đó ủy thác lắm. Thằng nhóc EQ thấp, ăn , cứ tạm tha thứ cho nó ."
Tôi trầm tư, dĩ nhiên ông đang nhắc đến ai. "Bác vẫn cho cháu lý do vì vụ t.a.i n.ạ.n ."
Phù nở nụ nhàn nhạt: "Hôm đó chỉ thử xem tình cảm của dành cho thằng nhóc ngốc nghếch thế nào thôi, nhưng câu trả lời , mong đừng trách."
Tôi và Phù chuyện xong , Phù Úc lập tức sải bước tới gần. Phù với một câu: "Lực bất tòng tâm, tự cầu phúc cho " rời . Chẳng hai đang âm mưu chuyện gì.
Lý Ngang đỗ xe xong tới, cái chân còn bó bột của hỏi thể xuất viện . Tôi gật đầu: "Lần làm phiền ."
shgt
"Khách sáo với làm gì."
Lý Ngang định đến đẩy xe lăn cho , nhưng Phù Úc nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm xe lăn buông. Lý Ngang tiến tới, vẫn giữ phép lịch sự: "Phiền nhường đường cho."
Phù Úc trực tiếp lờ tịt sự hiện diện của , với : "Tôi cũng thể đưa em về."
Tôi dứt khoát từ chối . lúc Ngôn Ngôn đột nhiên lên tiếng: "Ba ơi, con chú đưa về nhà cơ."
Nghe câu , suýt thì tức đến hộc máu. là con với cái, nuôi tốn cơm tốn gạo mà!
- - -
Cuối cùng vẫn là Phù Úc đưa chúng về.
Ngồi chiếc Ferrari mới đổi lâu, cả quãng đường thông thoáng gặp trở ngại gì, nhanh về đến nhà.
Ngôn Ngôn đầu loại xe hào nhoáng thế , đến nhà vẫn còn lưu luyến: “Chú ơi, xe của chú ngầu quá mất.”
Phù Úc véo nhẹ cái má phúng phính của nó: “Vậy ngày nào Ngôn Ngôn cũng xe của chú ?”
“Được ạ!” Ngôn Ngôn hóa thành hâm mộ nhỏ tuổi, tự luyên thuyên: “Bạn cùng lớp của cháu ba lái xe sang, cả lớp ai cũng ngưỡng mộ bạn hết.”
Tôi: ...
Thằng nhóc từ khi nào trở nên hám hư vinh như thế?
“Vậy thì Ngôn Ngôn cần ngưỡng mộ khác nữa, mỗi ngày chú đều đến trường đón cháu tan học.”
“Không cần ạ.” Ngôn Ngôn một cách nghiêm túc, “Đợi cháu lớn lên kiếm tiền , cháu cũng sẽ mua cho ba một chiếc, để họ đều ngưỡng mộ ba của cháu.”
Ờ... xem là trách lầm nó .
là bõ công nuôi đứa con mà.
Cũng chẳng cho Ngôn Ngôn uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà nó thích đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-thai-con-cua-ten-dang-ghet/8.html.]
Lúc chia tay, Ngôn Ngôn kéo tay , vẻ mặt đầy lưu luyến mời nhà chơi.
Tôi vội ngăn : “Chú bận lắm, đừng làm phiền .”
Phù Úc chơi theo bài bản, đáp lời: “Chú rảnh lắm, chẳng bận chút nào .”
Tôi lườm một cái, tên là rảnh, mà là quá rảnh thì .
“Anh việc thì về .”
Phù Úc nhấn mạnh: “Tôi thật sự việc gì mà.”
Ngôn Ngôn chạy kéo : “Chú ơi chú nhà cháu , cháu cho chú xem con chim lớn cháu nuôi.”
Con chim lớn mà Ngôn Ngôn chính là món đồ chơi chim loan mua cho nó dịp sinh nhật bốn tuổi. Có thể thấy nó thật sự thích, nếu chẳng gặp ai cũng mời nhà tham quan chim của .
Phù Úc tham quan nhà của chúng , tuy miệng gì nhưng đôi mày nhíu chặt biểu lộ tất cả.
Ngôn Ngôn nôn nóng chạy phòng, lấy con chim lớn của chia sẻ với .
“Lần ông nội đưa cháu đến chỗ , chim của họ bay, của cháu bay ạ? Chú ơi, nó bệnh ?”
Nó vẫn còn nhớ chuyện Phù đưa nó tham quan chiến hạm, mỗi nhắc đến là gương mặt giấu nổi vẻ vui sướng.
Tôi chợt nhớ những lời Phù với . “Ngôn Ngôn theo sẽ tương lai , nhưng nếu nó rời xa , về nhà họ Phù...”
Phù Úc ở lâu, nhận một cuộc điện thoại ngay.
Trước khi , hỏi : “Lần em vẫn trả lời câu hỏi của , bây giờ thể trả lời ?”
“Chuyện gì?”
Hắn : “Có thể hẹn hò với ? Tôi là thật lòng đấy.”
Hơi thở của đông cứng .
Lòng nặng trĩu, thể thốt lời nào.
Hắn dường như lo lắng đồng ý nên vội vàng bổ sung: “Tôi sẽ coi Ngôn Ngôn như con ruột, tuyệt đối để nó chịu ấm ức dù chỉ một chút.”
Tôi hẹn hò với vì lý do gì, nhưng hiểu rõ, và cùng một thế giới, từ đến nay vẫn luôn như .
“Xin , thể đồng ý với .”
Bị từ chối, Phù Úc c//hết trân tại chỗ, ngơ ngác , lạc lõng như một con ch.ó bỏ rơi.
Cuối cùng xách áo khoác, lưng bỏ một ngoảnh .
Ngôn Ngôn xách con chim loan quý báu tìm : “Sao chú ạ?”
Tôi an ủi nó: “Chú cũng việc gia đình của chú, chúng đừng làm phiền chú nữa.”
Ngôn Ngôn thất vọng : “Dạ ạ.”