MÃI MÃI LÀ CỦA NHAU - 12-end

Cập nhật lúc: 2025-02-22 12:43:26
Lượt xem: 121

Mặt hồ nước yên tĩnh cuối cùng cũng gợn sóng, hắn không tin nổi nhìn tôi: “Vân Thiều!”

 

Bỏ qua sự cảnh cáo trong giọng hắn, tôi mạnh dạn vòng tay ôm lấy cổ hắn:

 

“Nhưng em cũng vừa ăn cùng anh mà, A Lễ.”

 

Nghe thấy cách gọi này, tai hắn lập tức đỏ bừng, ánh mắt dán chặt vào tôi.

 

“Em biết mình đang làm gì không?”

 

Tôi ngồi lên đùi hắn, vòng tay ôm lấy cổ, dụi dụi vào má hắn.

 

“Biết chứ, em đang dỗ anh mà.”

 

“Em đã đọc cuốn nhật ký đó rồi, chúng ta làm lành nhé, thật ra em cũng yêu anh.”

 

Không ngoài dự đoán, hắn cụp mắt, tự giễu: “Lần này em lại định đùa giỡn thế nào đây?”

 

Quả nhiên, trong tình huống này không thể chỉ nói suông, mà phải dùng biện pháp mạnh.

 

Tay tôi chậm rãi trượt xuống.

 

“Em giúp anh, có được không?”

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

 

Hắn không nói gì, đôi mắt đen sâu thẳm nặng nề nhìn tôi.

 

Cảm giác bị dã thú rình rập lại xuất hiện, tôi co cổ, thoáng có chút do dự:

 

“…Nếu anh không muốn, em có thuốc giải.”

 

Giây tiếp theo, bàn tay lớn của Tạ Chi Lễ siết chặt eo tôi, cam chịu mà hôn xuống.

 

Bàn tay còn lại giữ chặt gáy tôi, là một tư thế hoàn toàn chiếm đoạt.

 

Tôi nhắm mắt, đáp lại hắn.

 

Giây phút trước khi ý thức trở nên mơ hồ, tôi nghe hắn khẽ nói:

 

“Bé cưng, lần này anh sẽ không để em đi nữa.”

 

18

 

Khi tỉnh lại lần nữa, đã là chạng vạng tối hôm sau.

 

Tôi nằm trên giường, giọt nước mắt hối hận rơi xuống, cuối cùng cũng hiểu thế nào là tự làm tự chịu.

 

Người bên cạnh vẫn ôm chặt lấy eo tôi.

 

Tôi không nhịn được, đá hắn một cái: "Tạ Chi Lễ, sao anh hung dữ vậy chứ!"

 

Hắn bị tôi đánh thức, giọng nói còn khàn khàn sau dư vị thỏa mãn, hỏi ngược lại tôi: "Em chê anh hung dữ à?"

 

Tôi nghẹn lời, sợ hắn lại nhắc chuyện cũ, đành chui rúc vào chăn, lúng túng nói: "Không có, sao có thể chứ."

 

……

 

Sau khi làm lành, Tạ Chi Lễ bắt đầu chuẩn bị chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi.

 

Lúc tôi nhận ra có điều không đúng, hợp đồng đã được hắn soạn xong cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mai-mai-la-cua-nhau/12-end.html.]

 

Tôi vội vàng ngăn hắn lại, vừa sốc vừa thắc mắc: "Anh đang làm cái gì thế?"

 

Hắn thản nhiên đáp: "Vốn dĩ nên đưa cho em."

 

"Hả?" Tôi cố gắng lý giải: "Tại sao lại đưa hết cho em?"

 

 

Hắn cụp mắt: "Em đột nhiên tìm anh làm lành, không phải là vì anh có tiền sao"

 

"Bé cưng, bây giờ anh có rất nhiều tiền, sẽ không để em rời khỏi anh nữa."

 

Hai mắt tôi tối sầm: "Là vì em yêu anh!"

 

Trong truyện, nam chính tay trắng dựng nghiệp, xây dựng đế chế thương mại, rồi lại yêu nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên.

 

Tôi cúi đầu, lẩm bẩm: "Em, em cứ tưởng anh ghét em, rồi sẽ yêu Vân Thược chứ."

 

Tạ Chi Lễ bật cười vì tức: "Anh nói ghét em bao giờ?"

 

"Ngay từ đầu đó, lần đầu tiên em chuốc thuốc anh, anh nói ghét em, sau đó em còn sai anh bưng trà rót nước nữa..."

 

Hắn im lặng một lúc lâu, rồi lại hỏi: "Vậy tại sao em nghĩ anh thích Vân Thược?"

 

Chuyện này… thật sự khó giải thích.

 

Tôi lí nhí: "Vì cô ấy là nữ chính trong truyện đoàn sủng, mà anh là nam chính, nên hai người chắc chắn sẽ yêu nhau."

 

Tạ Chi Lễ cảm thấy hoang đường: "Chỉ vì vậy?"

 

"Anh đừng có mà xem nhẹ, thế giới này vốn là một quyển sách, em từ một thế giới khác xuyên vào đây."

 

"Những tình tiết thế này rất khó thay đổi, thật đấy! Em đọc truyện xuyên sách toàn thấy viết vậy!"

 

Không biết Tạ Chi Lễ có tin hay không, chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng véo lấy gương mặt vừa được hắn nuôi có da có thịt trở lại của tôi:

 

"Vân Thiều, anh không ghét bị em sai bảo, cũng chưa từng cảm thấy phiền phức."

 

"Anh không biết cốt truyện có thể thay đổi hay không, nhưng chuyện anh yêu em, sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi.”

 

…..

Sau này, Tạ Chi Lễ hỏi tôi rằng, ở thế giới cũ tôi đã sống thế nào, có người thân không.

 

Tôi lắc đầu: "Ba mẹ em mất từ khi em còn rất nhỏ, không có gì để vương vấn cả."

 

Khi đó, tôi một mình lảo đảo trưởng thành, trở nên ích kỷ, gặp nguy hiểm điều đầu tiên nghĩ đến luôn là chạy trốn.

 

Chấp niệm duy nhất của tôi đó là sống tiếp.

 

Tạ Chi Lễ nghe xong, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt tôi.

 

Chúng tôi ôm lấy nhau, tựa như hai con thú nhỏ sưởi ấm cho nhau.

 

"Không sao cả, Thiều Thiều, bây giờ chúng ta cũng đã có một mái nhà rồi."

 

Những năm tháng về sau, đều có nhà để trở về.

 

[HOÀN]

 

 

Loading...