MÃI MÃI LÀ CỦA NHAU - 11

Cập nhật lúc: 2025-02-22 12:43:12
Lượt xem: 45

Hận cô ấy không yêu tôi.

 

Ngày 1 tháng 1 năm 1990

 

Tôi tìm thấy cô ấy rồi.

 

16

 

Đọc xong dòng chữ cuối cùng, tôi giật mình đến mức run tay, cuốn nhật ký rơi xuống đất.

 

Nội dung trong đó khiến tôi chấn động quá lớn, tôi ngơ ngác đứng nơi đó, trừng trừng nhìn chằm chằm vào cuốn sổ dưới đất.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

 

Tạ Chi Lễ… yêu tôi sao?

 

Tạ Chi Lễ vẫn luôn yêu tôi ư?

 

Nhịp tim ngày càng nhanh.

 

Tôi bắt đầu nhớ lại hành động của hắn trong mấy ngày qua.

 

Hắn tìm đến tận cửa nhà tôi, là vì sợ tôi giữ người khác ở lại qua đêm.

 

Hắn hỏi tôi sống có tốt không, là vì đau lòng cho tôi.

 

Hắn giận dữ tối qua, là vì tôi say rượu suýt nữa hôn Hà Vũ.

 

Càng nghĩ càng kinh hãi.

 

Năm đó tôi cứ tưởng hắn thực sự ghét tôi, cho nên chạy rất nhanh, vội vã đến mức có rất nhiều chuyện chưa kịp nói rõ ràng.

 

Nhưng tôi đã làm những gì chứ?

 

Nói hắn nghèo, chê hắn hung dữ, vứt bỏ hắn rồi bỏ đi một mạch.

 

Hắn đưa tôi điện thoại, tôi quay đầu liền vứt luôn thẻ SIM.

 

Sau năm năm hiểu lầm, đến hôm nay cuối cùng cũng được sáng tỏ, nhưng tôi lại có cảm giác như bầu trời sụp đổ một lần nữa…

 

Tưởng rằng bản thân đã sớm buông bỏ hắn, nhưng khi biết được những điều này, trái tim tôi lại không thể kiềm chế mà rung động lần nữa.

 

Tôi nóng lòng muốn nói rõ với hắn, bất kể hắn có bớt giận hay không.

 

Thế nhưng mà, một Tạ Chi Lễ đã giận suốt năm năm, phải dỗ thế nào đây?

 

Tôi ngồi khoanh chân dưới đất, suy nghĩ mãi mà vẫn bế tắc, có hơi cam chịu.

 

Chỉ nói bằng miệng chắc chắn là không đủ, hay là vẫn dùng cách cũ đi.

 

17

 

Một chiếc chìa khóa rơi ra từ cuốn nhật ký, tôi thử tra vào ổ khóa trước cửa, không ngờ lại mở được ngay.

 

Tạ Chi Lễ tại sao lại đặt chìa khóa trong cuốn nhật ký?

 

Không kịp nghĩ nhiều, tôi nhanh chóng đi vào bếp, nguyên liệu trong tủ lạnh đều rất tươi, thiết bị cũng đầy đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mai-mai-la-cua-nhau/11.html.]

 

Bước đầu tiên để dỗ người: Nấu cho hắn một bữa cơm trước đã.

 

Tay nghề của tôi không bằng hắn, món ăn làm ra tuy trông đẹp nhưng mùi vị cũng chỉ tạm ổn.

 

Đến khi bàn ăn đã dọn xong, người biến mất cả ngày cuối cùng cũng trở về.

 

Tôi ngoan ngoãn ngồi bên bàn, ánh mắt cong cong nhìn hắn: “Anh về rồi à, nếm thử món em làm đi.”

*Nối lại tình xưa nên xưng hô Anh-em cho nó tình củm nè*

 

Trên khuôn mặt bình tĩnh của Tạ Chi Lễ hiện lên vẻ nghi hoặc.

 

Hắn đi đến bàn, nhìn một loạt món ăn, rồi lại nhìn tôi đang cười tít mắt, cau mày:

 

“Em bỏ độc vào món ăn à?”

 

Giọng hắn mệt mỏi: “Em chán ghét anh đến mức này sao?”

 

“Không có độc! Không tin thì em ăn cho anh xem.”

 

Tôi vội vàng nếm từng món một để chứng minh.

 

Hắn vẫn nhíu mày: “Vậy tại sao… lại nấu cơm cho anh?”

 

“Vì em đang dỗ anh mà.”

 

“Dỗ anh?”

 

“Đúng đó đúng đó.”

 

Trước đây mỗi khi tôi giận, hắn đều nấu một bàn đồ ăn để dỗ dành, lần này đến lượt tôi.

 

Tôi mong chờ nhìn hắn, hy vọng hắn sẽ hỏi tiếp.

 

Nhưng Tạ Chi Lễ không biết đang nghĩ gì, vậy mà không lên tiếng nữa, chỉ im lặng ngồi xuống và bắt đầu ăn.

 

Mười lăm phút trôi qua, hắn cơ bản đã ăn được một nửa.

 

Tôi chống cằm, đột nhiên gọi hắn một tiếng:

 

“Tạ Chi Lễ, em đúng là không bỏ độc.”

 

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi: “Ừ, anh biế——”

 

“Nhưng em có bỏ thuốc.”

 

“——Khụ, cái gì?”

 

Tôi chậm rãi dịch đến gần hắn, tay lướt đến cổ hắn, lặp lại một lần nữa:

 

“Cơm có bỏ thuốc đấy.”

 

“Tính theo thời gian, bây giờ chắc là bắt đầu có tác dụng rồi.”

 

 

Loading...