Luyến Luyến Ái Ái - Chương 15
Cập nhật lúc: 2025-02-18 19:04:41
Lượt xem: 455
38
Khi máy bay trực thăng bay đến giữa biển.
Một tiếng nổ vang lên từ mặt biển.
Vài mảnh vỡ thậm chí còn văng lên cửa sổ máy bay.
Trước mắt tôi.
Bị một biển lửa che khuất.
Khoảnh khắc đó tôi bừng tỉnh, nước mắt lại trào ra.
Biên Diên lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước khi đi, Trần Khải đã nhét bức ảnh đó vào túi áo trước ngực.
…
Sau khi trở về Hải Thành.
Tôi chuyển đến sống trong biệt thự của Biên Diên.
Sau khi nộp tài liệu, vụ tai nạn tại công trường trung tâm Vấn Đỉnh Tài Phú 14 năm trước, và vụ tai nạn xe của bố mẹ tôi.
Được điều tra lại.
Tin tức địa phương trên TV.
Đang đưa tin về vụ nổ trên biển xảy ra hôm kia.
Vụ tai nạn do Trần Khải tự chế thuốc nổ gây ra, 10 người trên tàu thiệt mạng.
Trong đó, có gia chủ nhà họ Trình - Trình Nghiêm, gia chủ nhà họ Ngu - Ngu Bằng, và Biên Cảnh.
Họ không biết Trần Khải tốt nghiệp tiến sĩ khoa Hóa học của đại học Hải Thành.
Cũng cho rằng Trần Khải đã què chân, cùng đường bí lối, không còn cách nào khác.
Càng không ngờ rằng ông ấy cố tình để lộ tung tích, dự định nếu không thể trả thù, thì sẽ cùng che.c.
Biên Cảnh vừa mới mất dự án Vị Lam Thành, đang nóng lòng muốn chứng minh năng lực của mình với Biên Hùng trong những việc khác.
Không nghĩ nhiều, liền đi theo hai nhà kia.
Chỉ là Biên Hùng, Chu Diễm, Ngu Nguyện, những người còn sống, cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Họ không ngờ rằng.
Tập tài liệu đó không bị phá hủy trong vụ nổ.
Mà đã được tôi và Biên Diên mang về.
Ba gia tộc thất thế, không ai che chở.
Cuộc điều tra được mở lại, đối mặt với bằng chứng sắt đá.
Biên Hùng và Chu Diễm đã thừa nhận tội danh thuê người gie.c người tại trung tâm Vấn Đỉnh Tài Phú, và tội cố ý gie.c người trong vụ tai nạn xe hơi.
Cuối cùng, bị tuyên án tử hình.
Bản án của Ngu Nguyện được tuyên trước đó.
Cũng vì tội thuê người gie.c người, bị tuyên án tử hình.
Ngày tòa án đưa ra phán quyết.
Hải Thành đã lâu không có tuyết rơi.
Đột nhiên lại tuyết rơi đầy trời.
39
Tôi ngồi trong sân nhà Biên Diên.
Pha trà.
Anh ta ở trước mặt, đang xử lý tài liệu của Điển Quang.
Trên người mặc áo len cổ lọ màu đen.
"Biên Diên, anh có điều gì muốn làm không?"
Đây là đêm giao thừa thứ năm chúng tôi cùng nhau đón.
Biên Diên ngẩng đầu, ánh mắt ôn hòa nhìn tôi, có chút lấp lánh.
"Có."
"Là gì vậy?"
"Muốn đi khắp nơi, ngắm nhìn thế giới."
"Vậy em đi cùng anh."
Người đàn ông chống cằm, nghiêm túc suy nghĩ:
"Vậy Biên Thần thì sao?"
"Nhắc đến cậu ta làm gì, cậu ta đã biết tất cả rồi, chuẩn bị quay về nước H rồi."
"Chia tay rồi?"
"Ừ."
40
Biên Diên đến nhà tù, gặp Biên Hùng và Chu Diễm một lần.
Ban đầu tôi cũng định đi xem bộ dạng thảm hại của Ngu Nguyện.
Nhưng nghĩ đến, thân phận thật của mình vẫn là ít người biết thì hơn, nên thôi.
Lâm Thiển thật sự, cứ coi như đã chìm xuống đáy biển đi.
…
Mùa xuân sau năm mới.
Sau khi tôi và Biên Diên đi tảo mộ người thân và bạn bè đã khuất.
Liền bắt đầu chuyến du lịch này.
Biên Diên nói, anh ta muốn ngắm nhìn những cồn cát ở Trung Đông, cũng muốn cảm nhận sự khô hanh lạnh lẽo của gió Bắc, còn có dòng nước uốn lượn dưới địa hình vịnh hẹp.
"Những thứ này anh chưa từng thấy sao?"
"Từng thấy rồi."
"Vậy tại sao còn muốn đi lại lần nữa?"
Anh ta ngẩng đầu, nhìn tôi, cong khóe môi: "Xem lại lần nữa."
"Cùng em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/luyen-luyen-ai-ai/chuong-15.html.]
Tôi cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực, vội vàng nhét hành lý vào cốp xe.
Trên suốt hành trình này.
Tôi và Biên Diên trải qua rất bình yên và thoải mái.
Hình như tôi và anh ta, luôn rất hợp nhau.
Chỉ là trước đây, thời gian ở bên nhau quá ít.
Lúc đầu chuyến đi, cơ thể Biên Diên vẫn còn chịu đựng được, anh ta có thể vác máy ảnh, chụp cho tôi rất nhiều bức ảnh.
Biên Diên chụp ảnh rất đẹp, sẽ sử dụng bố cục khác nhau tùy theo từng cảnh khác nhau.
"Biên Diên, anh biết tiếng Na Uy sao?"
"Không, nhưng tiếng Anh chắc là đủ rồi."
Vì vậy, tôi kéo một người qua đường, nhờ cô ấy giúp đỡ.
Giúp tôi và Biên Diên chụp ảnh.
Biên Diên có chút do dự đứng sang một bên, nhưng thực sự không thể lay chuyển được tôi.
"Biên Diên, sau này mỗi khi đến một nơi, chúng ta sẽ chụp ảnh chung."
"Anh không muốn lắm."
"Vậy cứ coi như là, thù lao em đi du lịch cùng anh đi."
Người đàn ông nghiêng đầu, đôi mắt đen như mực, phản chiếu khuôn mặt tôi.
Một lúc sau, anh ta đáp: "Được thôi."
Hai người trong ảnh.
Luôn là tôi với nụ cười rạng rỡ, kéo Biên Diên với vẻ mặt lạnh lùng đứng ngây ngốc.
Nhưng sau đó.
Dần dần, anh ta cũng nở một nụ cười nhẹ.
Lúm đồng tiền một bên, hiện lên mờ ảo trong ảnh.
Thời gian đến tháng bảy.
Sau khi chúng tôi đến Florence, cảm nhận đêm hè giữa mùa hè trong phim.
Biên Diên đã không thể đứng dậy được nữa.
Tôi đã chi rất nhiều tiền ở đó, mua một chiếc xe lăn, bắt đầu đẩy anh ta đi qua những con đường lát đá.
Các tềnh iu bấm theo dõi kênh để đọc được những bộ truyện hay ho nhen. Iu thương
FB: Vệ Gia Ý/ U Huyễn Mộng Ý
Mùa thu ở Dolomites, Biên Diên rất thích.
Nhưng lúc đó tinh thần anh ta ngày càng kém, chỉ có thể mở mắt, lặng lẽ ngồi dưới gốc cây, ngắm nhìn sắc thu trên núi.
Tôi hỏi anh ta, cuối cùng muốn đi đâu.
Anh ta mỉm cười mệt mỏi, nói:
"Đến nước H một chuyến, anh muốn đến căn hộ đó xem lại."
"Sau đó chúng ta sẽ trở về Hải Thành."
41
Ngày Biên Diên mất.
Là một buổi trưa đầu năm mới.
Hôm đó nắng rất ấm, chiếu lên chiếc áo len màu đen của Biên Diên, phản chiếu ra những sắc thái khác nhau.
Anh ta nằm trên chiếc ghế dựa bằng tre, nhắm mắt, như đang chìm trong giấc mơ đẹp.
Khóe miệng hơi cong lên, nụ cười ôn hòa.
Tôi bưng trà nóng, đi đến bên cạnh anh ta, nhẹ nhàng gọi:
"Biên Diên, ngoài trời lạnh, vào nhà thôi."
Chú mèo bên chân anh ta, cũng cọ cọ vào đầu ngón tay buông thõng của anh ta.
Chỉ là, Biên Diên không trả lời tôi.
"Biên Diên..."
Tôi lại nhẹ nhàng gọi tên anh ta.
Như nhận ra điều gì, đưa tay ra, chạm vào khuôn mặt anh ta.
Khi hơi lạnh lan ra lòng bàn tay tôi.
Tôi sững người, chóp mũi cay cay.
Sau đó.
Liền không gọi anh ta nữa.
42
Biên Diên để lại toàn bộ tài sản của mình cho tôi.
Tôi tiếp quản Điển Quang.
Bắt đầu cống hiến hết mình cho nó.
Dốc hết tâm huyết.
Cuối cùng, sau nhiều năm, Điển Quang đã trở thành doanh nghiệp hàng đầu của Hải Thành.
Trong buổi phỏng vấn trên đài truyền hình.
Sau khi hỏi xong những câu hỏi chuyên môn, người dẫn chương trình bắt đầu nói về chuyện đời tư.
Cô ấy mỉm cười hỏi:
"Tề nữ sĩ, cô vẫn chưa kết hôn, cũng chưa từng nghe nói có bạn đời, xin hỏi trong những năm qua cô đã có người yêu chưa?"
Tôi cúi đầu.
Như đang chìm trong hồi ức, mỉm cười nhẹ, gật đầu.
"Đã từng có."
"Vậy điều lãng mạn nhất mà hai người đã làm cùng nhau là gì?"
...
"Có lẽ là."
"Anh ấy bịt mũi, nấu rất nhiều bún ốc cho tôi ăn."
(Toàn văn hoàn)