Lưu Ly cô nương - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-16 06:28:34
Lượt xem: 151
1.
Theo chân người môi giới ra khỏi nhà, rẽ trái quẹo phải một hồi, cuối cùng cũng đến được trước cửa Thôi phủ.
Người môi giới dắt ta đến một bên cửa hông, lại gõ vài tiếng lên ván cửa. Người tới là một vị phu nhân với gương mặt hiền lành hoà nhã nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường. Người môi giới nhìn về phía người nọ: “Ma ma, người trong phủ cần, ta đã đưa đến rồi đây.”
Ma ma liếc mắt quan sát ta một lượt từ đầu tới chân rồi đưa cho người môi giới một thỏi bạc ước chừng mười lượng với vẻ mặt khinh thường.
Trong lòng ta thầm cảm thán, người môi giới kiếm tiền cũng thật dễ dàng quá, dẫn ta đi vài bước mà đã lời được hai lượng bạc rồi.
Sau khi vào phủ rồi ta mới biết, Thôi phủ mua ta về không phải để làm nha hoàn. Trong phủ vốn không thiếu nha hoàn sai vặt.
Lần đầu gặp mặt, vị phu nhân đoan trang hiền thục ngồi ở chủ vị đã thẳng thắn nói rõ mọi chuyện, bọn họ mua ta vào phủ là để sinh con nối dõi cho Trấn phủ sứ đại nhân Thôi Xung.
Ta còn chưa kịp hỏi rõ ngọn ngành , phu nhân thấy ta thực sự gầy yếu thì lập tức sai người mời lang trung vào phủ bắt mạch cho ta.
Đợi đến khi chính miệng lang trung nói ra: “Cô nương thoạt nhìn gầy yếu nhưng chuyện mang thai không đáng lo ngại, kê vài thang thuốc điều dưỡng một thời gian, chắc chắn sẽ sớm sinh quý tử cho phủ các ngài thôi.”
Thôi phu nhân lại cẩn thận dò hỏi một hồi, sau khi thấy lang trung xác nhận một lần nữa mới chịu buông nếp mày nhíu chặt.
Bọn họ cứ tụ tập ở sảnh đường như vậy, bên cạnh còn có thêm vài nha hoàn, cứ thế ngang nhiên bàn bạc về việc ta có thể sinh con hay không, hoàn toàn không có một ai kiêng dè hay để tâm đến thể diện của một cô nương như ta.
Nói là khai chi tán diệp, nhưng cho đến tận khi bụng ta đã nhô cao mà Thôi phủ vẫn không cho ta bất kỳ danh phận nào.
Người trong phủ không gọi ta là di nương, vẫn trước sau như một mà gọi ta một tiếng “Lưu Ly cô nương”.
Lưu Ly là cái tên mà Thôi phu nhân đặt cho ta ngay ngày đầu bước chân vào phủ. Nàng ghét bỏ cái tên Đại Nha quá mức quê mùa thô tục, tiện tay chỉ vào chiếc chén lưu ly trên bàn rồi nói:
“Diện mạo cũng xem như thanh tú, chỉ là cái tên quá mức thô tục, sau này gọi là Lưu Ly đi.”
Sau khi viên phòng cùng đại nhân, ta cũng không có được sự thiên vị của hắn. Hắn đối đãi với ta cũng chỉ tuỳ ý như đối với cấp dưới mà thôi. Ban đầu, nha hoàn trong phủ xưng hô với ta vẫn còn mang theo vài phần tôn trọng, về sau giọng điệu đã xen lẫn sự châm chọc không thể che giấu.
Mà ta vẫn làm chút việc vặt vẩy nước quét nhà như khi trước, nếu không thì cũng lặng lẽ lánh mặt trong sương phòng không bước ra ngoài.
Thỉnh thoảng phu nhân sẽ thưởng cho ta chút đồ, ta cũng sẽ cắt may một bộ áo khoác hoặc áo lót cho nàng trước, số vải thừa còn lại mới dùng để may cho bản thân một bộ đồ có thể mặc.
Người làm trong phủ đều truyền tai nhau rằng tâm tư ta sâu xa, biết rõ địa vị của Thôi phu nhân trong phủ, không dám nịnh bợ Trấn phủ sứ nên mới quay sang lấy lòng phu nhân.
Ta nào có lấy lòng ai, ta chỉ cảm thấy hiện tại có một nơi giúp ta che mưa chắn gió, mỗi ngày có cơm để ăn no, thỉnh thoảng còn có quần áo mới để mặc, những tháng ngày ấy quả thực tốt hơn khi còn ở nhà không biết bao nhiêu lần. Cho nên ta chỉ trân trọng hơn người khác một chút mà thôi.
Nhớ lại những tháng ngày trước đây, phụ mẫu yêu thương hai đệ đệ, người làm việc nặng nhọc từ bé đến lớn là ta, ăn không đủ no cũng là ta.
Ngay cả quần áo mặc cũng vậy, hoặc là đồ của nương mặc rách rồi sửa lại cho ta, hoặc là đồ của đệ đệ mặc chật rồi thì chắp nối lại để ta dùng tiếp.
Ngày hôm ấy vào phủ, trên người ta mặc bộ đồ cũ của nhị đệ đã được nối thêm vải. Áo màu xám đất, vạt áo dưới nối thêm một mảnh vải bốn tấc màu tím sẫm. Áo trong và váy vô cùng khập khiễng, được chắp vá từ hai bộ khác màu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/luu-ly-co-nuong/chuong-1.html.]
Vừa bước chân vào phủ đã trở thành trò cười
2.
Lâm Nhược Vũ, nữ chủ nhân của Thôi phủ, là con gái duy nhất của một thương gia buôn muối ở Giang Nam.
Ông ta chỉ có một người con là Lâm Nhược Vũ, từ nhỏ hết mực yêu thương, ông lo sợ sau khi mình c.h.ế.t đi con gái sẽ bị người trong tộc bắt nạt nên đã tìm một người con rể quan gia.
Nghe nói hôn lễ của nàng rất lớn, mười dặm hồng trang, của hồi môn lên tới vài triệu lượng, phụ thân của nàng còn mua cho nàng một căn nhà ở kinh thành.
Không lâu sau, phụ thân nàng ấy qua đời.
Cùng lúc đó, với sự hỗ trợ của Lâm Nhược Vũ, Thôi Xung được thăng lên Trấn phủ sứ Cẩm y vệ.
Có phu quân chống lưng, người trong tộc quả nhiên không dám đụng đến nàng ấy. Được thừa hưởng toàn bộ gia sản khổng lồ của phụ thân để lại.
Đáng tiếc là họ đã thành thân được bảy năm nhưng vẫn không có con.
Hôm đó, hắn đưa người đến bắt nhị đệ của ta, nhìn thấy ta ngồi một gốc trong sân, cả người đầy vết bầm tím, liền nảy ra ý muốn mua ta về sinh con.
Ta không danh không phận, đứa con này sẽ thuộc về phu nhân.
Lúc đầu, Lý ma ma bên cạnh phu nhân luôn dùng nhiều cách nhắc khéo ta đừng có bất kỳ suy nghĩ nào không nên.
Ta hiểu chứ. Bà ấy muốn ta tự biết thân phận, đừng dựa vào việc leo lên giường của đại nhân mà trèo cao.
Điều này không cần bà ấy nhắc nhở, ta tự biết vị trí của mình. Thật ra là vì chuyện của bà Tôn đã cho ta một bài học sâu sắc. Bà Tôn là một góa phụ ở cạnh nhà ta.
Phu quân của bà Tôn đã mất cách đây vài năm, để lại bà và một đứa con trai. Hai mẫu tử nương tựa nhau mà sống, đẩy xe bán xơ mướp khắp con phố nhỏ.
Trời hôm đó đổ mưa to nên xơ mướp của bà bán không hết, vì vậy nên bà đem về chia cho hàng xóm trong ngõ.
Phụ thân ta mỉm cười cầm lấy xơ mướp và trò chuyện vài câu với bà Tôn.
Nào ngờ nương ta trở về nhìn thấy, ngay tại chỗ đá văng chiếc xe đẩy của bà Tôn, chỉ vào mũi bà Tôn mắng: “Nam nhân của mình c.h.ế.t rồi liền không nhịn được mà ve vãn phu quân nhà người ta sao, thích dụ dỗ nam nhân như vậy sao không vào Xuân Hoa Lâu hả?”
Những người hàng xóm đứng xem rõ ràng đã lấy xơ mướp của bà Tôn nhưng không ai lên tiếng thay bà ấy cả.
Bà Tôn xấu hổ đến mức không cãi lại được câu nào. Những người hàng xóm trong ngõ chỉ biết đứng xem trò vui.
Bà Tôn không nói gì, im lặng đóng cửa sân lại, mấy ngày liền không ra ngoài bán xơ mướp.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Sau đó, bà Tôn bán nhà đưa con trai đến thị trấn bên cạnh đoàn tụ với người họ hàng xa của mình. Không lâu sau, nghe tin con trai bà Tôn đã theo biểu ca của mình vào quân doanh, còn bà Tôn thì đã nhảy xuống sông t.ự t.ử.
Khi biết tin, nương ta không hề cảm thấy áy náy mà còn ôm người hàng xóm tựa vào cửa trò chuyện với những người hàng xóm khác đi ngang qua “Bà ta chính là sợ những lời bán tán của hàng xóm xung quanh, muốn c.h.ế.t đi để giữ thể diện. Nhưng nếu bà ta không c.h.ế.t, con trai bà ta sau này làm sao dám ngẩng mặt làm người.”