9
Trong nhà, tôi nhìn xuống camera thấy Lý Quyên đang nhảy dựng lên như điên ở dưới nhà.
Còn anh họ thì cứ thế ném từng món đồ của Lý Quyên xuống đất.
Lý Quyên chẳng còn hơi sức đâu mà giận dữ nữa, lại ba chân bốn cẳng chạy lên lầu.
Không biết từ lúc nào, trên tay Lý Quyên đã lăm lăm một cái cưa máy: “Mẹ kiếp mày tưởng tao không trị được mày hả? Cho mày năm phút, lập tức trả đồ đạc về nguyên dạng cho tao!”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Anh họ thấy thế thì ngây người ra tại chỗ.
“Biết sợ rồi hả? Sợ rồi thì còn không mau lên!”
Nhưng bà ta đâu có để ý thấy vẻ mặt hưng phấn thoáng qua trong đáy mắt anh họ.
Lý Quyên vẫn tiếp tục cầm cưa máy huơ huơ trước mặt anh họ, thế rồi vô tình xén mất nửa mái tóc của anh.
Lý Quyên giật mình run tay, lưỡi cưa cũng sượt qua mặt anh họ một đường.
Anh họ đưa tay sờ lên mặt, rồi đưa ngón tay dính m.á.u lên miệng l.i.ế.m nhẹ: “Lâu lắm rồi không được nếm mùi máu, thơm thật!”
Sau đó, anh túm lấy cổ Lý Quyên, ấn mạnh bà ta vào tường, ánh mắt lộ rõ vẻ khát m.á.u hưng phấn.
Lý Quyên hét lên một tiếng thất thanh: “Á!”
“Á! Mũi của tôi! Mẹ kiếp mày có biết cái mũi này tao tốn bao nhiêu tiền mới làm được không hả? Cái dáng mũi hoàn hảo này của tao, mày có biết bao nhiêu người mơ ước không hả?”
Tiếng thét chói tai của Lý Quyên vang vọng khắp hành lang.
“Mày dám đánh tao, tao báo cảnh sát bắt mày, tao cho mày ngồi tù mọt gông đến c.h.ế.t mới thôi!”
Nghe thấy câu này, anh họ khẽ cười một tiếng.
“Giờ này mà cô còn đòi báo cảnh sát hả? Lúc người ta muốn nói lý lẽ, giảng đạo lý với cô thì cô cứ thích động tay động chân. Giờ người ta không thèm nói đạo lý với cô nữa rồi, cô lại đòi giảng luật pháp hả? Đúng là chuyện nực cười!”
Nói xong, anh vung chân đá thẳng vào người Lý Quyên, hất văng bà ta ra xa cả mét.
“Mày cứ việc hỏi thăm xem có ai ở cái đất này nhốt được tao vào tù không! Đánh thôi mà, có gì khó đâu. Cùng lắm thì đền tiền, cho dù mày c.h.ế.t thì tao vẫn là tao! Pháo hoa nhân gian bất đồng sắc, thôi bỏ đi, chắc loại ngu xuẩn như mày có hiểu tao đang nói cái gì đâu.”
Lý Quyên nghi hoặc nhìn anh họ, anh họ lại vung nắm đ.ấ.m đấm thêm một phát nữa: “Á, mũi của tôi!”
Ôi mẹ ơi, cái mũi lại lệch sang một bên nữa rồi, đau c.h.ế.t đi được!
“Tôi báo cảnh sát, tôi phải cho anh ngồi tù! Tôi không tin cảnh sát không trị được anh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/luong-tam-cho-tha/chuong-5.html.]
Vừa nói, bà ta vừa run rẩy ngồi xổm xuống góc tường, run rẩy móc điện thoại ra định gọi báo cảnh sát.
Anh họ tiến sát lại gần, khiến Lý Quyên giật b.ắ.n mình.
“Bấm đi, 110 đó! Tao nói rồi, tao không có ngồi tù đâu, cảnh sát không quản được mày, cũng chẳng quản được tao đâu!”
Nghe thấy câu này, tay đang bấm số của Lý Quyên khựng lại: “Ý gì?”
Anh họ cười đầy âm hiểm: “Vì, tao cũng là thằng tâm thần! Giết người không phạm pháp, mày biết mà!”
10
Nghe thấy câu này, vẻ sợ hãi trên mặt Lý Quyên lập tức giãn ra.
“Bớt xạo ke đi, tao đây báo cảnh sát bắt mày ngay bây giờ. Cái mũi này của tao mà mày không đền cho tao mươi vạn tám vạn thì chuyện này chưa xong đâu.”
Anh họ cười khẩy, hưng phấn nhấc cưa máy lên, dí sát vào mặt Lý Quyên.
Lý Quyên hét lên một tiếng: “Thằng kia! Mày g.i.ế.c người thì phải đi tù đó, đừng có mà bày trò giả điên ra đây hù dọa tao. Cái trò này của mày, tao dùng không biết bao nhiêu lần rồi. So với tao, diễn xuất của mày còn kém xa lắm.”
Anh họ ngước mắt lên, chậm rãi nhìn Lý Quyên trước mặt: “Mày giả điên à?”
Lý Quyên dường như ý thức được mình lỡ lời, theo bản năng muốn biện giải, nhưng rồi nghĩ đến điều gì đó, bà ta lại chẳng thèm để ý nữa, thản nhiên nói: “Thì sao nào! Mày còn g.i.ế.c được tao chắc.”
Anh họ hưng phấn móc ra giấy chứng nhận bệnh tâm thần từ trong túi, ném thẳng vào mặt Lý Quyên: “Mày là đồ giả, còn tao là đồ thật, thật hơn cả vàng ròng!”
Lý Quyên nghi hoặc nhìn nhìn, nhặt giấy chứng nhận dưới đất lên xem, sắc mặt bà ta thay đổi liên tục.
“Mày… mày đúng là thằng tâm thần thật à!”
“Được rồi, giờ thì chọn cách c.h.ế.t đi!”
Nói xong, anh lôi ra một bộ đồ nghề từ trong túi, nào là rìu, đục, kiếm sắt…
Lý Quyên nhìn đống đồ nghề kia mà sắc mặt dần tái mét.
Bà ta dịu giọng dè dặt hỏi: “Anh… anh đùa thôi đúng không! Tiền thuê nhà tôi không đòi giảm nữa, nhà này ngày mai tôi dọn đi ngay.”
“Không được, giờ mày chỉ có một lựa chọn thôi, đó là chọn cách chết. Hoặc là mày tự sát, hoặc là chọn một món đồ nghề trong đống này, tao tiễn mày lên đường!”
Nghe thấy câu trả lời này, Lý Quyên bắt đầu chửi ầm lên: “Mẹ kiếp mày đúng là đồ điên!”
“Đúng đó! Tao chính là đồ điên.”
Lý Quyên sợ hãi ngồi thu lu một góc, giọng run rẩy: “Đừng mà, đừng mà, tôi không muốn chết. Nhà tôi không thuê nữa, tôi dọn đi, dọn đi không được sao?”