5
Sau khi nghe tôi trình bày đầu đuôi câu chuyện, cảnh sát đã đến gõ cửa căn hộ 201.
Lý Quyên nhìn thấy cảnh sát đứng trước cửa, đầu tiên là nở một nụ cười quỷ dị, sau đó bắt đầu cởi quần áo.
Tôi thấy mà bất lực, chỉ tay về phía camera hành trình trên n.g.ự.c áo cảnh sát.
Lý Quyên hơi khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục cởi đến khi trên người chỉ còn lại bộ đồ lót: "Cứu mạng với! Cứu mạng với! Cảnh sát thông đồng với chủ nhà, giờ muốn cưỡng h.i.ế.p tôi, bà đây gần bốn mươi tuổi đầu rồi, mà chúng nó cũng không tha, đúng là đói khát đến thế là cùng."
Giây tiếp theo, bà ta túm lấy cánh tay một anh cảnh sát, kéo tay anh ta đặt lên người mình.
Tôi và anh cảnh sát còn lại cũng bị cái hành động này của bà ta làm cho ngớ người, ngây ngốc đứng đực ra tại chỗ.
Còn anh cảnh sát bị túm tay thì sợ tái mét mặt mày, điên cuồng giật tay Lý Quyên ra, nhưng bàn tay bà ta cứ như bị hàn c.h.ế.t vào người anh ta vậy, bất động như tượng.
"Hai người còn đứng ngây ra đấy làm gì thế hả? Mau đến cứu tôi với!"
Nghe thấy tiếng kêu cứu, hai chúng tôi mới hoàn hồn chạy đến giằng tay anh cảnh sát kia ra khỏi tay Lý Quyên.
Sau đó lập tức quay người đi: "Vị Lý tiểu thư đây, mời cô mặc quần áo vào trước đã. Có gì chúng ta cứ bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện!"
Lý Quyên cứ như điếc không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục gào mồm lên rằng cảnh sát muốn cưỡng h.i.ế.p bà ta, vừa nói bà ta lại vừa bắt đầu cởi quần.
Hai anh cảnh sát đối mặt với tình huống này, cũng thấy đau đầu nhức óc, đành phải gọi điện xin chi viện cảnh sát nữ đến hỗ trợ.
Vì là tầng hai, người đi đường qua lại đều bị thu hút đến xem, hành lang chật ních người.
Hai anh cảnh sát tuy đã cố gắng hết sức giải tán đám đông, nhưng đám người hiếu kỳ vẫn cứ thích hóng hớt, chẳng ai chịu rời đi cả.
Còn có mấy người lắm chuyện, trực tiếp hét lên: "Mẹ kiếp, rốt cuộc có cởi hay không thì bảo! Cơm tôi nguội hết cả rồi đây này!"
Cũng có người huỵch toẹt: "Từ từ cởi, từ từ cởi, nhà tôi sắp đến nơi rồi, đợi lão ấy đến rồi cởi, cho lão ấy mở mang tầm mắt một phen!"
Thậm chí còn có người giơ cả máy ảnh lên quay phim.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Lý Quyên thấy tình hình không diễn ra theo ý mình, đành kéo cái quần đã cởi được một nửa lên.
"Bà đây việc gì phải làm trò hề cho lũ các người xem chứ!"
Nói rồi, bà ta nhặt con d.a.o dưới đất lên, huơ huơ về phía đám đông: "Tôi nói cho các người biết, tôi bị bệnh tâm thần từ nhỏ rồi đấy, d.a.o của tôi không có mắt đâu, lỡ mà sơ ý vạch vào mặt ai một đường thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/luong-tam-cho-tha/chuong-3.html.]
Xoẹt một cái, đám đông vây xem tản ra hết.
6
Thấy cảnh sát nữ đến, Lý Quyên liền kề d.a.o lên cổ mình: "Các người tưởng đổi cảnh sát nữ đến là xong chuyện chắc? Nếu các người dám xông lên, tôi tự sát cho mà xem."
Một loạt những trò hề lố lăng này của bà ta, khiến cảnh sát và ban quản lý tòa nhà đều phải dè chừng.
Không ai dám tiến lên thêm một bước nào nữa.
Đến nỗi, cảnh sát bắt đầu quay sang khuyên nhủ tôi, làm công tác tư tưởng cho tôi.
Bảo tôi đừng nóng vội quá, đừng ép bà ta đến đường cùng, kẻo bà ta làm ra những hành động thiếu suy nghĩ!
Tiễn cảnh sát đi rồi, tôi gọi điện cho anh họ: "Alo, anh họ, bên em có một căn nhà vừa hết hợp đồng thuê, đang bỏ trống, anh có thể đến ở miễn phí. Chỉ là người thuê cũ vẫn chưa chịu dọn đi, hơi khó nhằn, chắc phải nhờ anh ra tay giúp đỡ rồi."
"Dễ thôi, ở bệnh viện tâm thần này, anh dám nhận thứ hai, thì chẳng ai dám nhận thứ nhất, đứa nào không phục, đánh cho đến khi nào phục thì thôi."
Sáng sớm hôm sau, tôi đã bị điện thoại của anh họ làm cho tỉnh giấc, anh ta hỏi tôi địa chỉ ở đâu, nói hôm nay anh ta sẽ chuyển đến luôn.
Tôi đọc địa chỉ cho anh ta qua điện thoại, nhưng vẫn không yên tâm, định bụng sẽ cùng anh ta đến đó một chuyến.
Dù sao thì gây ra án mạng cũng không hay ho gì.
7
Đến nơi rồi, tôi đưa chìa khóa cho anh họ, còn tôi thì vào nhà thím Chu chơi.
Anh họ vừa cắm chìa khóa vào ổ, cửa đã bị Lý Quyên từ bên trong mở ra.
"Mẹ kiếp nhà mày, đứa nào đấy, sáng sớm tinh mơ đã đến mở cửa nhà người khác, mày bị thần kinh à!"
Đợi đến khi nhìn rõ mặt người đến, thái độ của Lý Quyên lập tức thay đổi 180 độ: "Ôi chao, anh chàng đẹp trai thư sinh này, sáng sớm tinh mơ tìm em có việc gì thế?"
Anh họ không nói không rằng, cứ cắm cúi vặn chìa khóa.
Thấy anh họ chẳng thèm để ý đến mình, Lý Quyên trực tiếp vươn tay ra khoác lấy cánh tay anh họ.
Lại còn đưa tay sờ soạng lồng n.g.ự.c anh họ: "Da trắng, cơ n.g.ự.c cũng ngon nghẻ đấy chứ!"