Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 87: Sự Thay Đổi Của Huyền Ước

Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:46:24
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

xử lý công việc ở Thái Khanh Viện, Tô Biện thể gặp Tạ Đạo Thầm ngay trong ngày hôm đó. Y nghĩ Tạ Đạo Thầm đang ốm, ít nhất cũng nghỉ ngơi ba ngày, nên định bụng ngày hôm sẽ tới Tạ phủ bái phỏng. Tuy nhiên, y ngờ rằng ngay ngày hôm khi lên triều, bước chân Càn Thanh Cung, y thấy bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của Tạ Đạo Thầm.

Đám quần thần xung quanh đang xì xào bàn tán rôm rả, chỉ Tạ Đạo Thầm vẫn bất động ở đó, thốt một lời, cứ như thể ngăn cách với âm thanh xung quanh, lạnh lùng yên tại chỗ. Tô Biện liếc một cái, bước chân khựng . Tuy biểu cảm của Tạ Đạo Thầm vẫn như khi, nhưng ảo giác , y cảm thấy hôm nay Tạ Đạo Thầm dường như trầm mặc hơn hẳn.

Tô Biện về phía Tạ Đạo Thầm, đối phương dường như cảm nhận ánh mắt của y, khẽ khựng chậm rãi đầu . Đôi mắt Tạ Đạo Thầm sáng lên, chằm chằm Tô Biện chớp mắt, cũng lời nào, cứ yên đó như đang chờ đợi điều gì, hoặc giả là đang kỳ vọng điều gì đó.

Cảnh tượng hai “thâm tình ” đều thu hết tầm mắt của Huyền Ước. Sắc mặt y lập tức lạnh xuống. Tô Biện nhận sự kỳ vọng trong mắt Tạ Đạo Thầm, nhưng y nhớ định hỏi thăm sức khỏe của , đang định tiến lên bắt chuyện thì đột nhiên Huyền Ước lạnh lùng lên tiếng: “Trang đại nhân đang ?”

Câu hỏi đột ngột của Huyền Ước khiến Tô Biện nhíu mày, theo bản năng đáp: “Không gì.” Y dứt lời thì Tấn Đế cũng tới, Tô Biện đành từ bỏ ý định tiến lên chuyện với Tạ Đạo Thầm. Tạ Đạo Thầm đó đợi mãi thấy Tô Biện tới bắt chuyện, lặng lẽ rũ mắt xuống, bóng dáng cao lớn lộ rõ vẻ thất vọng.

Tô Biện lặng lẽ lui về vị trí của , Huyền Ước lơ đãng liếc Tạ Đạo Thầm đang buồn bã, y phá hỏng “chuyện ” của hai họ nhưng tâm trạng những thấy khoái chí mà sắc mặt còn khó coi và quái dị hơn. Huyền Ước nhíu mày, biểu cảm vặn vẹo. Lạ thật... y khó chịu cái gì chứ? Y rơi trầm tư, nếp nhăn giữa mày càng hiện rõ.

Phía bên , Tạ Đạo Thầm càng thêm trầm mặc. Hôm qua và Tạ Tình Quân đợi ở phủ suốt cả ngày, đợi cho đến khi trời tối mịt mà Tô Biện vẫn xuất hiện. Tạ Đạo Thầm nản lòng thoái chí, tâm trạng xuống dốc phanh. Hắn bắt đầu hoài nghi liệu trong lòng Tô Biện, khác gì những đại thần khác trong triều , thậm chí còn chẳng bằng, chỉ là một qua đường tình cờ chào hỏi mà thôi. Càng nghĩ càng thấy nản, tối đó ngay cả cơm cũng ăn, cứ thế múa kiếm suốt đêm trong sân.

Tạ Đạo Thầm tuy gì nhưng Tạ Tình Quân hiểu rõ trưởng hơn ai hết. Tạ Đạo Thầm độc hơn hai mươi năm, sống như hòa thượng, thanh tâm quả dục. Với nữ t.ử động tâm, với nam t.ử cũng hờ hững, bất kể bà mối thế nào cũng chẳng mảy may lay động. Tạ Tình Quân sợ trưởng vì nản lòng mà dáng vẻ lầm lì như , nên vội vàng an ủi. Đương nhiên, một phần cũng vì cô bé thực sự thích vị “tẩu tẩu” tương lai , nhất là khi chuyện ở Mục phủ, cô bé càng thích hơn. Vừa trai, tuấn tú, địa vị cao, thông minh tuyệt đỉnh, chê cô bé nhiều, cũng chê trưởng ít lời... Đây quả thực là ứng cử viên hảo cho vị trí “tẩu tẩu”!

Thế là Tạ Tình Quân sức biện minh cho Tô Biện: “Cửu Khanh đại nhân quyền cao chức trọng, trăm công nghìn việc, chắc chắn hôm qua y việc vặt quấn dứt nên mới tới thăm .” Tạ Đạo Thầm đáp lời. Tạ Tình Quân chớp mắt tiếp: “Ngày mai lên triều gặp Cửu Khanh đại nhân, y chắc chắn sẽ giải thích với !” Tạ Đạo Thầm vẫn im lặng, nhưng những đường kiếm của trở nên nhu hòa hơn hẳn so với lúc nãy.

... ngày hôm Tạ Đạo Thầm lên triều thật. kết quả như những gì Tạ Tình Quân . Tô Biện hề tiến lên bắt chuyện với , chỉ mặt cảm xúc liếc một cái thôi. Tạ Đạo Thầm rũ mắt, ánh mắt đầy vẻ ảm đạm.

Tạ Đạo Thầm vì Tô Biện mà buồn bã, Huyền Ước vì Tô Biện mà tâm trạng phức tạp, còn kẻ khởi xướng thì gì. Tan triều như khi, Tô Biện quên chuyện của Tạ Đạo Thầm, tan chầu bước thẳng về phía . Tạ Đạo Thầm vẫn lặng tại chỗ như mất hồn. Tô Biện tới bên cạnh , vẫn hề nhận . Tô Biện nhíu mày, tưởng vẫn còn mệt do ốm, y định giơ tay lên sờ trán xem nhưng thấy nên thu tay về. Y ngước Tạ Đạo Thầm, khẽ gọi: “... Tạ tướng quân?”

Nghe thấy tiếng gọi, Tạ Đạo Thầm mới bừng tỉnh. Vừa hồn, khuôn mặt của Tô Biện đập ngay mắt . Khoảng cách giữa hai gần trong gang tấc, Tạ Đạo Thầm ngẩn một lát, cứ ngỡ đang ảo giác. Bởi vì với tính cách xa cách, lạnh lùng của Tô Biện, y tuyệt đối bao giờ gần như . giây tiếp theo, nhận đây ảo giác mà là sự thật.

Thấy Tạ Đạo Thầm ngây phản ứng, Tô Biện càng nhíu mày chặt hơn, y hỏi: “... Tạ tướng quân vẫn thấy khỏe ?” Giọng lạnh lùng của y vang lên bên tai khiến Tạ Đạo Thầm lập tức đỏ mặt đến tận cổ. Thấy mặt đỏ bừng, Tô Biện nghĩ nhiều, chỉ tưởng là do đang ốm, y trầm giọng : “Tạ tướng quân nếu vẫn còn bệnh, hôm nay ở phủ nghỉ ngơi cho khỏe?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-87-su-thay-doi-cua-huyen-uoc.html.]

Vì Tô Biện quá gần nên Tạ Đạo Thầm bối rối đến mức quên cả cách chuyện. Hắn lặng lẽ lùi một bước để giữ cách, lúc mới tìm giọng của . Hắn đỏ mặt mím môi đáp: “... Chỉ là bệnh nhẹ thôi.” Tô Biện hỏi thêm: “Bệnh nhẹ cũng nên nghỉ ngơi cho , đừng để kéo dài mà thành bệnh nặng.” Tạ Đạo Thầm một tiếng, dáng vẻ ngoan ngoãn lạ thường.

Tối qua Tạ Tình Quân dạy trưởng cách hỏi Tô Biện tại hôm qua tới phủ một cách “tự nhiên” nhất. khi thực sự đối mặt với y, Tạ Đạo Thầm lập tức quên sạch sành sanh. Hỏi làm gì chứ? Dù hôm qua Tô Biện thực sự quên mất, bận việc thật như lời , thì giờ đây Tạ Đạo Thầm cũng chẳng còn quan tâm nữa. Tâm trạng đổi xoành xoạch, còn ảm đạm, giờ bừng sáng trở .

Tô Biện nhận tâm tư của Tạ Đạo Thầm, ngược Huyền Ước đằng xa quan sát nãy giờ thấu tất cả. Ánh mắt y hai đầy vẻ quái dị, cảm thấy cảnh tượng đó vô cùng chướng mắt. Bệnh nhẹ? Rõ ràng là chẳng bệnh tật gì cả. Huyền Ước bực bội trong lòng mà rõ lý do, y nhíu mày phất tay áo bỏ . Thường Hoài theo bóng lưng dứt khoát của y một lát cũng im lặng bám gót theo .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tô Biện cùng Tạ Đạo Thầm rời khỏi Càn Thanh Cung như khi. Đi nửa đường, y chợt nhớ một chuyện nên dừng bước: “Hôm nay Tạ tướng quân cứ về .” Tạ Đạo Thầm ngẩn , y đầy thắc mắc. Tô Biện giơ tay day day giữa mày, vẻ mặt đau đầu : “Hôm qua Khâu đại nhân xin nghỉ, giao hết việc ở Thái Khanh Viện cho bản quan. Nửa tháng tới chắc Tạ tướng quân tan triều một .”

Tạ Đạo Thầm ngẩn một lát nhanh chóng hiểu . Hắn mím môi, ngập ngừng hỏi: “Vậy nên hôm qua... Trang đại nhân ở Thái Khanh Viện ?” Tô Biện gật đầu, hỏi : “Tạ tướng quân việc gì ?” Tạ Đạo Thầm im lặng hai giây đáp: “... Không gì.” Hắn , vành tai lén lút đỏ ửng mà Tô Biện thấy .

Tô Biện về phía Thái Khanh Viện, chào tạm biệt Tạ Đạo Thầm. Y bước Thái Khanh Viện với vẻ mặt nặng nề, còn Tạ Đạo Thầm thì cưỡi ngựa trở về Tạ phủ như khi. Hạ nhân dắt ngựa , Tạ Đạo Thầm phủ, Tạ Tình Quân đợi sẵn cả buổi sáng lập tức chạy tới hỏi dồn: “Sao ? Trang đại nhân thế nào?” Tạ Đạo Thầm đáp, nhưng bước chân nhẹ nhàng tố cáo tâm trạng vui vẻ của . Tuy gì nhưng Tạ Tình Quân là hiểu ngay. Cô bé theo bóng lưng trưởng, bĩu môi bất mãn. Huynh cứ muộn tao tiếp ! Chờ đến lúc tẩu tẩu ngó lơ, sẽ thèm bày mưu tính kế cho nữa ! Hừ! Dám thèm để ý tới !

Tạ phủ như mây tan thấy ánh mặt trời, cả Tạ Đạo Thầm và Tạ Tình Quân đều vui vẻ hẳn lên. Huyền phủ thì u ám vô cùng, bầu khí âm trầm khiến phát khiếp. Huyền Ước khoác áo lông chồn, lặng cây cầu nhỏ trong hậu hoa viên, chằm chằm đàn cá chép đang bơi lội hồ. Y lời nào, đám hạ nhân lưng run cầm cập. Vì y im lặng nên cả phủ ai dám ho he một tiếng. Đàn cá bơi bao lâu, y bấy lâu. Một lát , một con cá chép khác bơi tới cạnh con cá lúc nãy, cứ thế bơi quanh quẩn như đang tán tỉnh. Sắc mặt Huyền Ước dần tối sầm , y xoay lạnh lùng lệnh: “Ta thấy một con cá nào trong phủ nữa.” Vạn Cao Trạm cung kính cúi đầu nhận lệnh: “Rõ.”

Tâm trạng Huyền Ước tồi tệ, mấy ngày nay ngay cả việc “làm phiền” Tô Biện triều y cũng làm, coi y như khí. Tuy Huyền Ước tỏ vẻ ngó lơ Tô Biện, nhưng Thường Hoài nhận thỉnh thoảng ánh mắt y vẫn vô thức hướng về phía y. Còn kẻ thực sự Huyền Ước coi như khí chính là Thường Hoài ! Mặt Thường Hoài đen kịt, lòng đau như cắt.

Về sự đổi của Huyền Ước, Tô Biện . Tâm trí y lúc chỉ mong Khâu Thanh Tức mau chóng Thái Khanh Viện. Trước đây y cứ ngỡ Khâu Thanh Tức ghét , nhưng vài ngày xử lý công vụ ở Thái Khanh Viện, y thấy Khâu Thanh Tức đối xử với quá ! Công việc nặng nề như mà y chỉ cần một câu giao hết cho Thiếu khanh là Khâu Thanh Tức đồng ý ngay, nếu là Tô Biện thì y tuyệt đối bao giờ nhận lời.

Suốt mấy ngày qua, Tô Biện vùi đầu Thái Khanh Viện xử lý đống hồ sơ án tử. Tốc độ thẩm duyệt của y ngày càng nhanh, khiến đám Phương Hoa Đình, An Chính và An Hạc Thanh y với ánh mắt đầy kính nể. Họ vốn tưởng Tô Biện là kẻ bất tài, chỉ ăn chơi và dựa quan hệ, ngờ y xuất sắc hơn cả Thiếu khanh Khâu đại nhân. Đám Thái Khanh Viện vì quá kính trọng nên “cảm động” mà đưa thêm thật nhiều hồ sơ cho y xem cho thỏa thích. Tô Biện vô cùng “cảm động”, và càng thêm nhớ Khâu Thanh Tức da diết.

Bị đống công việc “tra tấn” suốt bảy ngày, nên đến ngày thứ tám, khi Tấn Đế hào hứng đề nghị tổ chức một buổi săn dã ngoại để “rèn luyện thể cho các đại thần”, Tô Biện dứt khoát từ chối. Tấn Đế ngạc nhiên vô cùng, vì cứ ngỡ Tô Biện chắc chắn sẽ , vả buổi săn là do cố tình nghĩ để chơi cùng y. Tấn Đế thắc mắc: “Trang ái khanh ?” Tô Biện mặt cảm xúc, trả lời thẳng thừng: “Thần tâm lực tiều tụy, chỉ về phủ ngủ một giấc thôi.” Tấn Đế bĩu môi, lòng đầy buồn bực.

Nếu Tô Biện , Tạ Đạo Thầm vốn thích tụ tập cũng sẽ . Hắn lên tiếng: “Thần ngày đó cũng việc quan trọng, e là , mong Hoàng thượng thứ .” Tạ Đạo Thầm Tấn Đế chẳng quan tâm, vì với Tạ Đạo Thầm. Điều quan tâm duy nhất là Tô Biện. Tấn Đế y với ánh mắt mong đợi: “... Trang ái khanh thực sự ?”

Tô Biện kịp gì thì Quý Nhất Tiếu lạnh lùng lên tiếng: “Trang đại nhân , Hoàng thượng việc gì làm khó .” Tấn Đế lập tức im bặt, lòng đầy ủy khuất. Hắn chỉ Trang ái khanh cùng thôi mà, Quý Nhất Tiếu đột nhiên nổi giận chứ. Tấn Đế cảm thấy Quý Nhất Tiếu thật khó chiều.

Quý Nhất Tiếu dứt lời, Khổng Phược Tâm và Tiết Gia Bình cũng lên tiếng cáo từ. Khổng Phược Tâm lấy cớ sức khỏe yếu nên yên tâm, Tấn Đế chỉ ừ một tiếng, còn mừng thầm vì Khổng Phược Tâm là kẻ dỗi nhất triều. Tiết Gia Bình lấy cớ phong hàn, Tấn Đế cũng mặc kệ, đó chỉ là cái cớ nhưng chẳng buồn vạch trần. Họ Tấn Đế quan tâm, chỉ cần Tô Biện là đủ. ngặt nỗi Tô Biện nhất quyết . Tấn Đế y với ánh mắt long lanh đầy mong đợi, còn y thì vẫn đó, bất động như núi.

Loading...