Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 156: Sa Cơ Thất Thế
Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:49:56
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tan triều, đám đại thần lập tức tụ tập một chỗ, xôn xao bàn tán.
“Hoàng thượng đột nhiên cách chức Quốc Úy đại nhân ?”
“Trước đây Quốc Úy đại nhân vắng mặt bao nhiêu , đột ngột như thế?”
“Chẳng lẽ là Thiên tuế đại nhân chỉ đạo?”
“Thiên tuế và Quốc Úy vốn hiềm khích gì lớn, ngài đột nhiên tay với Huyền Ước? Thật vô lý.”
“Dù thừa nhận, nhưng vị trí Quốc Úy chỉ Huyền Ước mới vững. Đổi khác lên, e là đầy ba ngày kẻ khác đá xuống .”
“Cửu Khanh giao tình với Quốc Úy, y tin gì đó?”
Vừa dứt lời, ánh mắt của đám đại thần đồng loạt đổ dồn về phía Tô Biện. Tô Biện chẳng thèm liếc bọn họ lấy một cái, xoay rời ngay lập tức.
Tan triều, Tô Biện về phủ mà thẳng tới Huyền phủ. Y cũng chẳng rõ vì đến đó, chỉ là thì thôi.
Tin tức Huyền Ước cách chức chẳng hiểu lan truyền khắp kinh thành, khiến dân chúng cũng bắt đầu bàn tán xôn xao. Trên đường đến Huyền phủ, tai Tô Biện tràn ngập những lời hả hê của dân.
“Huyền Ước cuối cùng cũng cách chức , đáng đời lắm!”
“Báo ứng đấy, ha ha, đúng là báo ứng!”
“Huyền Ước còn là Quốc Úy nữa, chắc sẽ rời khỏi kinh thành thôi nhỉ?”
“Ai mà , nếu vẫn ở kinh thành thì làm Quốc Úy cũng chẳng khác gì .”
“Ấy, thế là sai . Trước đây là Quốc Úy, ai dám đụng đến, giờ trắng tay , nếu còn dám làm xằng làm bậy như thì sẽ tống giam chờ ngày c.h.é.m đầu ngay.”
“Ha ha, thật là hả ! Không ngờ Huyền Ước cũng ngày hôm nay!”
Dân chúng vui mừng khôn xiết, còn Tô Biện trong kiệu chìm im lặng. Y mặt vô biểu tình, nhưng trong đầu tự chủ mà nhớ cảnh tượng Huyền Ước yếu ớt giường mấy ngày . Nếu cách chức... còn thể ? Đôi mắt và cơ thể sẽ ?
Tô Biện trầm tư suy nghĩ, chẳng mấy chốc kiệu dừng . Hạ nhân bên ngoài cung kính báo: “Đại nhân, tới nơi ạ.”
Tô Biện bừng tỉnh, vén rèm bước xuống kiệu. Vừa xuống xe, y sững .
Bên ngoài Huyền phủ, quan binh đang bắt đầu dán giấy niêm phong lên cổng lớn. Từng tốp lục tục khiêng tài sản tịch thu ngoài, chuẩn áp giải về Thái Khanh Viện. Còn Huyền Ước thì lẻ loi phủ, bóng lưng trông vô cùng thê lương.
Tô Biện im lặng, chậm rãi tiến gần. Huyền Ước vì mù lòa nên tự nhiên nhận sự hiện diện của y. Mãi đến khi đám quan binh thấy Tô Biện và cung kính chào “Cửu Khanh đại nhân”, Huyền Ước mới nhận y đang ở đó. Hắn nghiêng đầu, hướng về phía mà khẽ gọi một tiếng “Cửu Khanh đại nhân”.
Tô Biện chằm chằm đôi mắt xám xịt của Huyền Ước vài giây mới dời mắt . Y hỏi: “Sức khỏe của Quốc Úy đại nhân thế nào ? Đã đỡ hơn chút nào ?”
Huyền Ước khẽ mỉm : “Uống t.h.u.ố.c Cửu Khanh đại nhân gửi tới, quả thực hơn nhiều. À đúng , tại hạ hiện giờ còn là Quốc Úy nữa, đại nhân đừng gọi như , cứ gọi thẳng tên tại hạ là .”
Tô Biện im lặng hai giây : “Quốc... Huyền đột ngột cách chức như ? Chuyện gì uẩn khúc ?”
Huyền Ước nhạt, rõ ràng hề để tâm đến chuyện . Hắn thản nhiên đáp: “Đi đêm lắm ngày gặp ma. Tại hạ đây làm nhiều việc ác, giờ mắt mù... cách chức, coi như là báo ứng đến .”
Khi nhắc đến hai chữ “mắt mù”, giọng Huyền Ước khựng nhưng nhanh chóng lướt qua. Hắn năng nhẹ tênh, ngược khiến Tô Biện càng thêm trầm mặc.
Một lúc , Tô Biện hỏi: “Không Huyền dự định gì ?”
Huyền Ước ngẩn , ngẫm nghĩ một hồi lắc đầu: “Vẫn nghĩ tới, cứ bước nào bước nấy thôi, thuận theo tự nhiên .”
Huyền Ước dứt lời, Tô Biện buột miệng hỏi: “Vậy còn đôi mắt của Huyền thì ?”
Hắn ngẩn , bật : “Tự nhiên cũng là thuận theo tự nhiên thôi, nếu còn thấy đường thì , thấy thì cũng đành chịu.” Nói đoạn, Huyền Ước khẽ cong mắt, nhịn mà khẽ một tiếng. Hắn nhỏ giọng : “Tại hạ cứ ngỡ trong triều Cửu Khanh đại nhân là ghét tại hạ nhất, ngờ khi tại hạ sa cơ, đại nhân là duy nhất đến thăm.”
Huyền Ước khoác chiếc áo lông chồn, lớp lông trắng muốt càng tôn lên gương mặt tinh xảo, ung dung hoa quý của . Tô Biện gương mặt quá đỗi xinh , thể tưởng tượng nổi cảnh Huyền Ước sống lầm lũi một trong một căn nhà tranh vách đất.
Nhìn đôi mắt đen nhánh nhưng vô hồn của Huyền Ước, Tô Biện ma xui quỷ khiến lên tiếng: “Nếu Huyền nơi nào để , là đến Trang phủ của bản quan ở tạm nhé?”
Huyền Ước sững , chậm rãi ngước mắt lên hướng về phía phát tiếng . Hai giây , khẽ mỉm , giọng chút đượm buồn: “Đa tạ hảo ý của Cửu Khanh đại nhân, nhưng... cần . Tại hạ hiện giờ chẳng khác nào một phế nhân, nếu đến Trang phủ chỉ làm phiền thêm cho đại nhân thôi.”
Huyền Ước dứt lời, Tô Biện mặt vô biểu tình : “Hộ vệ trong phủ của bản quan đều là hạng mèo ba chân, đuổi mấy con mèo con ch.ó nhỏ thì , chứ gặp kẻ võ công cao cường một chút như Thường Hoài thì vô phương chống đỡ, thậm chí còn chẳng phát hiện kẻ địch.”
Nói đến đây, y khựng một chút đột ngột chuyển tông giọng. Tô Biện lạnh lùng tiếp: “Nếu Huyền chê, bản quan sẽ tìm cách chữa khỏi mắt cho . Sau đó... hãy làm hộ vệ cận cho bản quan.”
Huyền Ước rèm mi khép hờ, im lặng hồi lâu. Mãi một lúc , mới hỏi: “Cửu Khanh đại nhân thật chứ?”
Tô Biện thần sắc lãnh đạm: “Thật.”
Huyền Ước truy vấn: “Không hối hận chứ?”
Tô Biện đáp ngắn gọn: “Không.”
Nghe , vẻ mặt Huyền Ước mới rạng rỡ trở . Khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong mỹ đầy mê hoặc. Hắn thấp giọng : “Vậy tại hạ xin... cung kính bằng tuân mệnh.”
Tô Biện nhiều: “Huyền còn gì cần thu dọn ? Nếu thì chúng hồi phủ ngay bây giờ.”
Hai chữ “hồi phủ” thốt từ miệng Tô Biện khiến nụ môi Huyền Ước càng thêm sâu đậm. Hắn khẽ: “Không gì cần thu dọn cả.”
Tô Biện đáp một tiếng, hỏi thêm gì nữa, nắm lấy cổ tay Huyền Ước dẫn về phía kiệu. Huyền Ước vì mù lòa nên vô cùng ngoan ngoãn, mặc cho y dắt . vài bước, Tô Biện sực nhớ điều gì, y ngoảnh đầu hỏi: “Vạn chưởng sự ?”
Nụ môi Huyền Ước đổi: “Đi .”
Tô Biện hiểu ý, thêm gì nữa. Y dắt Huyền Ước trong kiệu. Không gian bên trong kiệu khá rộng rãi, đủ chỗ cho cả hai thoải mái. Tô Biện vốn ít lời, khi xuống liền im lặng.
Huyền Ước bên cạnh y, hì hì hỏi: “Cửu Khanh đại nhân đưa tại hạ về phủ, sợ tại hạ... đêm khuya đột kích ?”
Tô Biện mắt cũng chớp: “Sợ gì chứ, ngươi thấy đường .”
Huyền Ước hỏi: “Nếu như... thấy đường thì ?”
Câu hỏi của Huyền Ước khiến Tô Biện khựng . Y chậm rãi hỏi: “Huyền thật sự... thích bản quan ?”
Huyền Ước gần như chút do dự: “Ân, thích.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Biện lập tức rơi trầm mặc.
Kiệu nhanh chóng dừng Trang phủ, Tô Biện nắm cổ tay Huyền Ước thong thả bước xuống. Vừa xuống kiệu, Bích Châu, Nhan Như Ngọc cùng đám hạ nhân trong phủ chạy đón đều ngẩn .... Sao Huyền Ước cùng đại nhân nhà về đây?
Trước ánh mắt ngơ ngác của đám hạ nhân, Tô Biện lặng lẽ buông cổ tay Huyền Ước, bình thản lệnh: “Dọn dẹp Đông sương phòng cho sạch sẽ.”
Đám hạ nhân ngơ ngác lệnh. Tô Biện tiếp: “Bích Châu, ngươi phụ trách chăm sóc Quốc... Huyền .”
Bích Châu run rẩy . Cuối cùng, Tô Biện trầm giọng dặn Huyền Ước: “Cần gì cứ việc sai bảo hạ nhân trong phủ. Hoặc là... trực tiếp với bản quan.”
Huyền Ước ngoan ngoãn đáp “”, dáng vẻ vô cùng lời. Đám hạ nhân xung quanh thấy cảnh mà kinh hãi, biểu tình vô cùng kinh tủng. Bọn họ vẫn quên cảnh tượng ngày thứ hai khi Tô Biện rời kinh, Huyền Ước hung thần ác sát xông Trang phủ khiến ai nấy đều khiếp sợ dám cử động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-156-sa-co-that-the.html.]
Dặn dò xong, Tô Biện để Huyền Ước cho đám hạ nhân xoay về phòng ngủ bù. Tô Biện , thần sắc Huyền Ước lập tức trở nên lãnh đạm hơn hẳn.
Bích Châu thật cẩn thận tiến lên : “Quốc Úy đại nhân... , Huyền công tử, mời theo nô tỳ.” Dù hiện tại Huyền Ước mù, nhưng trong mắt bọn họ, vẫn đáng sợ như , khiến khỏi rùng .
Bích Châu xong, một bước, nhưng thấy Huyền Ước vẫn yên nhúc nhích mới sực nhớ thấy đường. Vì thần thái của Huyền Ước vẫn y như cũ nên dễ quên mất chuyện mù.
Bích Châu nhớ động tác dắt tay của đại nhân lúc nãy, bèn lấy hết can đảm, run rẩy vươn tay định túm lấy tay áo Huyền Ước: “... Nô tỳ thất lễ.” Nàng dám dắt cổ tay như đại nhân nhà .
Thế nhưng, tay Bích Châu còn kịp chạm tay áo Huyền Ước một giọng lạnh lùng chặn . Huyền Ước thần sắc u ám: “Thu tay ngay.”
Bích Châu run b.ắ.n , lập tức rụt tay như điện giật. Nàng lí nhí hỏi: “... Vậy nô tỳ làm để dẫn Huyền công t.ử đến Đông sương phòng ạ?”
Huyền Ước chẳng thèm trả lời. Hắn mở to đôi mắt như phủ một lớp sương mù, nhấc chân bước một cách tự nhiên về phía bên trái. Bước chân vững vàng như thể đôi mắt từng mù .
Thế nhưng, chỉ năm bước, Huyền Ước đ.â.m sầm cột. Bích Châu thấy đ.â.m thẳng cột gỗ, khỏi hít một khí lạnh. Sợ chạm vảy ngược của Huyền Ước, nàng ngăn mà dám, đành chạy tìm đại nhân nhà .
Tô Biện mới y phục xuống, còn kịp nhắm mắt thấy tiếng Bích Châu hớt hải chạy tới ngoài cửa: “Đại nhân, ngài ngủ ạ?”
Gân xanh trán Tô Biện giật giật: “Chuyện gì?”
Bích Châu lắp bắp: “Đại nhân... ngài vẫn nên qua xem... xem Quốc Úy... Huyền công t.ử một chút ạ.”
Tô Biện nhíu mày: “Hắn làm ?”
Bích Châu lí nhí đáp: “Huyền công t.ử dường như thích khác chạm ...”
Tô Biện thắc mắc: “Lúc nãy bản quan vẫn nắm tay đó thôi? Sao thích chạm ?”
Bích Châu ngập ngừng một lát : “Phải là... thích bất kỳ ai ngoài đại nhân chạm ạ.”
Tô Biện ngẩn , chậm rãi dậy khỏi giường. Y mặc y phục trở chỗ cũ. Vừa tới nơi, y thấy Huyền Ước đang loay hoay xoay vòng tại chỗ, trán và mặt đầy những vết đỏ do va đập. Gương mặt Huyền Ước vốn tái nhợt, giờ thêm những vết đỏ trông vô cùng xót xa.
Tô Biện nhíu mày, sang đám hạ nhân đang c.h.ế.t trân một chỗ, vui hỏi: “Sao ngăn ?”
Đám hạ nhân lặng lẽ cúi đầu.... Ai mà dám ngăn cản Huyền Ước chứ.
Không ai dám lên tiếng, Tô Biện cảm thấy đau đầu vô cùng, y thở dài một tiếng tiến về phía Huyền Ước. Y chộp lấy cổ tay , đưa tay sờ lên mặt hỏi: “Không đau ?”
Huyền Ước cúi đầu để Tô Biện sờ cho thuận tay, vẻ mặt đầy ủy khuất đáp: “... Đau.”
Đám hạ nhân xem xung quanh thấy chữ “đau” thốt từ miệng Huyền Ước mà một nữa kinh hãi. Biểu cảm của bọn họ cứ như thấy quỷ, sởn cả gai ốc. Tô Biện quá quen với cảnh nên phản ứng gì lớn.
Y lạnh mặt thu tay , hỏi: “Vậy Huyền để Bích Châu dắt ?”
Huyền Ước thản nhiên đáp: “Tại hạ thích khác chạm .”
Tô Biện xong ngẩn , định gì đó nhưng Huyền Ước dường như đoán , khẽ mỉm , chút do dự bổ sung: “Bởi vì tại hạ chỉ khuynh tâm với Trang đại nhân thôi.”
Tô Biện sững sờ. Huyền Ước chớp chớp mắt, vẻ mặt nghiêm túc tiếp: “Đừng là tay, Trang đại nhân chạm cũng .”
Tô Biện im lặng. Huyền Ước định thêm gì đó nhưng y ngăn . Tô Biện trầm giọng: “Đủ , bản quan .”
Huyền Ước ngoan ngoãn ngậm miệng, mặt nở một nụ mê hoặc. Tô Biện thêm lời nào, nắm lấy cổ tay lạnh lẽo của Huyền Ước, chậm rãi dẫn về phía Đông sương phòng. Huyền Ước lặng lẽ theo , vô cùng ngoan ngoãn.
Sau khi hai khỏi, chỉ còn đám hạ nhân ngây tại chỗ. Bọn họ thấy cái gì ? Huyền Ước thích... đại nhân nhà bọn họ ???
Bỏ mặc đám hạ nhân phía , Tô Biện dìu Huyền Ước tới Đông sương phòng. Vì căn phòng xa nên cũng tốn chút công sức. May mà Huyền Ước lời nên cũng quá vất vả.
Vào đến phòng, y đẩy cửa, dắt Huyền Ước trong đỡ xuống. Thấy ấm bàn, Tô Biện thuận miệng hỏi: “Có uống nước ?”
Huyền Ước lắc đầu. Tô Biện thấy bèn tự rót cho một chén. Ai ngờ y uống hai ngụm, Huyền Ước đổi ý. Hắn chớp mắt: “Ta cũng uống.”
Thấy Huyền Ước đưa tay , Tô Biện theo bản năng đặt luôn chén đang cầm tay lòng bàn tay . Huyền Ước hì hì nhận lấy. Lúc Tô Biện mới sực nhớ uống chén , định ngăn : “Chờ , đưa chén đó cho , đổi chén khác cho .”
Huyền Ước nắm chặt chén buông: “Vì ?”
Tô Biện im lặng một lát : “Ta uống qua .”
Huyền Ước chút nghĩ ngợi: “Ta ngại.”
Tô Biện: “...”
Sau khi Huyền Ước uống xong, Tô Biện hỏi: “Có ăn gì ?”
Huyền Ước lắc đầu: “Vẫn đói.”
Tô Biện hỏi: “Có buồn ngủ ?”
Huyền Ước nghiêng đầu: “Nếu Trang đại nhân ngủ cùng tại hạ thì tại hạ sẽ thấy buồn ngủ ngay.”
Tô Biện: “...”
Nghe xong câu đó, Tô Biện lập tức buông tay, gọi vọng ngoài: “Bích Châu ——”
Bích Châu hớt hải chạy , nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân gì sai bảo ạ?”
Tô Biện thản nhiên : “Ngươi ở trong phòng, túc trực chờ Huyền công t.ử sai bảo.”
Bích Châu lén liếc Huyền Ước, sợ hãi : “... Huyền công t.ử cho nô tỳ chạm ngài .”
Tô Biện mặt vô biểu tình: “Tìm một cây gậy chống cho Huyền công t.ử dùng.”
Bích Châu xong mắt sáng rực lên, ngưỡng mộ : “Đại nhân quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh!”
Dặn dò xong, Tô Biện xoay rời để về phòng ngủ bù. Bích Châu ở , thật cẩn thận Huyền Ước, lắp bắp : “Huyền... Huyền công tử... nếu gì cần sai bảo... cứ việc với nô tỳ.” Dứt lời, nàng liền tìm gậy chống cho .
Trong phòng, khóe môi Huyền Ước khẽ nhếch lên, như .... Cứ từ từ mà tiến tới thôi.
*
Lúc , tại Tướng phủ.
Sau khi về phủ, Long Tĩnh Anh một ở trong thư phòng hồi lâu. Việc cách chức Huyền Ước tự nhiên do làm. Tấn Đế chắc chắn cũng gan đó. Vậy nên, đáp án... quá rõ ràng.
Một canh giờ , Long Tĩnh Anh mới lên tiếng. Đôi môi mỏng khẽ mấp máy, mặt vô biểu tình hỏi: “Quốc Úy hiện giờ đang ở ?”
Nguyệt Dao ngoài cửa thư phòng cung kính đáp: “Hồi đại nhân, Quốc Úy đại nhân hiện đang ở Trang phủ. Hơn nữa, dường như... định ở đó luôn ạ.”
Nguyệt Dao dứt lời, một lúc lâu Long Tĩnh Anh mới lên tiếng nữa.
Long Tĩnh Anh: “Vậy .” —— Quả nhiên là như .