Luôn Có Người Cho Rằng Ta Là Đoạn Tụ - Chương 104: Đối Đầu Với Thái Giám Tổng Quản

Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:47:02
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau một hồi im lặng, Tấn Đế là phá vỡ bầu khí .

Hắn dứt khoát : “Mặc kệ , cứ đến Ngự Thư Phòng soạn thánh chỉ tính .”

Nói xong, phủi vạt áo dậy.

Tuy nhiên, mới đẩy cửa , đám thái giám và cung nữ ngoài ngăn .

Đứng giữa đám đó là Thuận Đức – Tổng quản thái giám đại nội. Hắn lặng lẽ Tấn Đế, hỏi: “Hoàng thượng, ngài chép xong Tứ Thư Ngũ Kinh ?”

Nghe Thuận Đức nhắc đến cái thứ hôi dài như vải bó chân , là Tứ Thư Ngũ Kinh, mặt Tấn Đế lập tức nhăn nhó như quả mướp đắng.

Chép… Trẫm chép cái nãi nãi nhà ngươi ——

Tấn Đế lên tiếng, chỉ Thuận Đức thong thả tiếp: “Nếu chép xong, Hoàng thượng rời khỏi Tàng Thư Các.”

Tấn Đế nghẹn họng, lòng đầy uất ức.

Thuận Đức kiên nhẫn hỏi : “Hoàng thượng, ngài chép xong ?”

Tấn Đế lí nhí đáp: “Chép xong …”

Thuận Đức ngạc nhiên, nhưng vẫn bình thản : “Hoàng thượng chờ một lát, nô tài kiểm tra xem .”

Cái gọi là “xem ”, thực chất là kiểm tra bài vở.

Tấn Đế gục đầu xuống, lập tức đổi giọng: “Trẫm… Trẫm vẫn chép xong…”

Thuận Đức dường như đoán điều , vẻ mặt chút gợn sóng.

Hắn bình tĩnh : “Thái úy đại nhân dặn dò, khi Hoàng thượng chép xong thì bước khỏi Tàng Thư Các nửa bước.”

Nói xong, giơ tay hiệu mời Tấn Đế phòng.

Thuận Đức: “Hoàng thượng, mời ngài .”

Tấn Đế tích tụ bực bội, tâm trạng vô cùng sa sút.

Thuận Đức xong, chuyển ánh mắt sang Tô Biện đang lưng Tấn Đế.

Hắn cung kính : “Cửu Khanh đại nhân nếu việc gì, xin hãy đợi ngày khác…”

Chưa đợi Thuận Đức hết câu, Tô Biện lạnh lùng cắt ngang: “Việc của bản quan liên quan đến Huyện lệnh Hoài An, Tuần phủ, Thiếu khanh Thái Khanh Viện, thậm chí cả đại thần quân cơ, đều là đại sự thể trì hoãn.”

Thuận Đức thì ngẩn .

là lão thần trong cung, trải qua bao sóng gió, lời của Tô Biện đủ để dọa .

Thuận Đức vẫn giữ vẻ mặt bình thản, : “Việc nô tài quyền quyết định, đợi Thái úy đại nhân cung, Cửu Khanh đại nhân hãy cùng ngài thương lượng…”

Tô Biện một nữa ngắt lời Thuận Đức: “Chuyện của Thái Khanh Viện, vì thương lượng với Thái úy đại nhân? Thái úy đại nhân quả thực thể Hoàng thượng xử lý sự vụ trong cung, nhưng chuyện của Thái Khanh Viện… e là đến lượt Thái úy đại nhân quản nhỉ?”

Giọng Thuận Đức khựng , chút kinh ngạc Tô Biện.

Địa vị của Quý Nhất Tiếu trong triều ai mà , đừng là Thái Khanh Viện, ngay cả Thuận Thiên Phủ của Khổng Phược Tâm, Quý Nhất Tiếu nhúng tay cũng chẳng ai dám ho he nửa lời. —— Ngoại trừ Thừa tướng Long Tĩnh Anh .

Chỉ là, ngờ tới… vị Cửu Khanh mới nhậm chức vài tháng dám nể mặt Quý Nhất Tiếu như .

Thuận Đức liếc Tô Biện, thấy y vẫn mặt vô biểu tình, thần sắc chút d.a.o động.

Hắn chuyển ánh mắt sang Tấn Đế phía .

Chỉ thấy Tấn Đế rũ bỏ vẻ ủ rũ lúc nãy, đang đắc ý vênh mặt lưng Tô Biện, cái đuôi dường như sắp vểnh lên tận trời.

Quả nhiên, chức Cửu Khanh giao cho Trang ái khanh là quá đúng đắn!

Ở trong triều bao nhiêu năm nay, bao giờ thấy hả như thế !

Trang ái khanh đúng, một gã Thái úy thôi mà, thật sự tưởng thể quản cả thiên hạ chắc! Hừ!

Tấn Đế càng nghĩ càng đắc ý, đôi mắt vui sướng híp thành hình trăng khuyết.

Nếu thể, đừng là Cửu Khanh, ngay cả vị trí Hoàng hậu cũng sẵn lòng để Trang ái khanh !

Lúc thượng triều, đám đại thần mắng , Trang ái khanh sẽ mắng giúp .

Lúc hạ triều, gã Thái úy sát nhân ép chép Tứ Thư Ngũ Kinh, Trang ái khanh sẽ mặt ngăn cản.

Ban ngày thì cùng ngoài cung chơi bời.

Buổi tối thì cùng long sàng tâm sự…

Hì hì, nghĩ thôi thấy vui !

Tấn Đế càng nghĩ càng hưng phấn, trong đầu hiện viễn cảnh tươi đó. Còn Tô Biện phía thì hiểu cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Thuận Đức Tô Biện với ánh mắt thâm trầm.

Tô Biện vẫn mặt vô biểu tình đó, bất động như núi.

Thuận Đức sang Tấn Đế, trong mắt hiện lên vẻ suy tư.

Một lát , Thuận Đức nghiêng nhường đường.

Hắn : “Cửu Khanh đại nhân đúng, là nô tài hồ đồ .”

Tô Biện liếc Thuận Đức một cái, đ.á.n.h thức Tấn Đế đang đắm chìm trong mộng tưởng.

Y khẽ nghiêng mặt: “Hoàng thượng còn ngẩn làm gì?”

Nghe tiếng Tô Biện, Tấn Đế mới sực tỉnh.

Hắn đắc ý ưỡn ngực, nghênh ngang lướt qua Thuận Đức.

Rốt cuộc cần chép cái đống Tứ Thư Ngũ Kinh c.h.ế.t tiệt nữa! Ha ha ha ha ——

Tô Biện lặng lẽ bước theo .

Phía , Thuận Đức theo bóng lưng hai một lúc cũng theo.

Đoàn nhanh chóng tới Ngự Thư Phòng.

Tấn Đế với tư cách là vua của một nước, đương nhiên bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/luon-co-nguoi-cho-rang-ta-la-doan-tu/chuong-104-doi-dau-voi-thai-giam-tong-quan.html.]

Tô Biện theo , ngay khi Thuận Đức định theo thói quen trong hầu hạ thì Tấn Đế ngăn .

Thuận Đức ngẩn , khó hiểu: “Hoàng thượng…?”

Tấn Đế Thuận Đức, vẻ nghiêm túc : “Trẫm và Trang ái khanh chuyện quan trọng cần thương nghị, những khác lui hết cho Trẫm. Không lệnh của Trẫm, ai cũng .”

Thuận Đức , theo bản năng : “ nếu Thái úy đại nhân…”

Vừa nhắc đến Thái úy, Tấn Đế Thuận Đức định gì.

Nếu là đây, Tấn Đế nào dám lên tiếng. giờ Tô Biện ở đây, tự tin vô cùng, chẳng sợ ai hết. Tấn Đế hiện tại, gặp thần sát thần, gặp Phật sát Phật. —— Một gã Thái úy hèn mọn, chẳng gì đáng sợ!

Tấn Đế hừ lạnh một tiếng, khinh miệt : “Thái úy thì chứ? Trẫm lệnh của Trẫm thì ai cũng Ngự Thư Phòng! Đừng là Thái úy, ngay cả Thái Thượng Lão Quân cũng !”

Tấn Đế khí thế hừng hực, thái độ vô cùng kiên quyết.

Thuận Đức ngơ ngác Tấn Đế, liếc Tô Biện phía , dường như hiểu điều gì.

Hắn cúi đầu, chậm rãi lui .

Sau khi Thuận Đức khỏi, Tấn Đế lập tức nhịn nữa.

Hắn hớn hở nhảy tới mặt Tô Biện, phấn khích hỏi: “Trang ái khanh thấy ?”

Tô Biện nhíu mày: “Thấy cái gì?”

Tấn Đế: “Thấy dáng vẻ uy phong lẫm liệt của Trẫm !”

Tô Biện: “…”

Nghĩ đến cảnh Thuận Đức quát lui, Tấn Đế khỏi cảm thán.

Hắn : “Thế mới gọi là Hoàng đế chứ, ngôi cửu ngũ, vua của một nước, vạn … Ai cũng lời Trẫm! Cái cuộc sống đây hả, gọi là Hoàng đế, chẳng khác nào tù nhân! Ai cũng thể mắng Trẫm, ai cũng chẳng thèm Trẫm, ngay cả khỏi cung cũng …”

Tấn Đế uất ức lâu, lải nhải ngừng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tô Biện đến đây để nhảm.

Y lên tiếng nhắc nhở, mặt vô biểu tình: “Hoàng thượng, nên soạn thánh chỉ .”

Tấn Đế vẻ mặt kiên nhẫn của Tô Biện, cảm thấy vô cùng ủy khuất.

Hắn lẩm bẩm: “Trẫm chẳng qua chỉ lỡ lời thêm vài câu thôi mà… Trang ái khanh thế mà cũng …” Hu hu hu.

Tô Biện: “…”

Chớp mắt một cái, thánh chỉ soạn xong.

Tấn Đế kiểm tra một lượt, xác nhận chính tả nào mới gọi Thuận Đức đang ngoài cửa .

Hắn gọi: “Tiểu Thuận Tử.”

Thuận Đức đáp: “Nô tài mặt.”

Tấn Đế hất cằm về phía bàn rồng, : “Mang thánh chỉ đến Tướng phủ tuyên .”

Tướng phủ?

Thuận Đức sững sờ, chút kinh ngạc.

khi liếc thấy Tô Biện đang một bên, lập tức hiểu vấn đề.

Thuận Đức đáp: “Tuân lệnh.”

Thuận Đức cầm thánh chỉ lui , Tô Biện cũng dậy chuẩn rời .

Y : “Trời tối, thần cũng nên về .”

Nghe Tô Biện đòi về, Tấn Đế lập tức cuống quýt.

Hắn sắc trời ngoài cửa, chút nghĩ ngợi : “Vẫn đến canh ba mà, còn sớm chán.”

Tô Biện: “…”

Tấn Đế y với ánh mắt mong chờ: “Ở thêm chút nữa trò chuyện với Trẫm mà. T.ử Cấm Thành rộng lớn thế , Trẫm chẳng tìm ai để chuyện cả.”

—— Phải Tấn Đế lải nhải một mới đúng.

Tô Biện câu đó.

Y im lặng hai giây đáp: “Thần vẫn dùng cơm tối.”

Tấn Đế nhanh nhảu: “Trẫm cũng dùng bữa, Trang ái khanh là ở trong cung dùng bữa với Trẫm luôn !”

Tô Biện: “… Hoàng thượng bảo thần ăn xong thì ở ngủ luôn trong cung cho .”

Tất nhiên, đây chỉ là lời đùa của Tô Biện.

Nào ngờ Tấn Đế xong, mắt sáng rực lên, hưng phấn hỏi: “Thật ? Ái khanh thật sự nguyện ý ở ngủ trong cung với Trẫm ?”

Tô Biện: “…………”

Tấn Đế: “Thực lúc nãy Trẫm cũng định thế, nhưng sợ ái khanh đồng ý nên mới dám… nếu ái khanh ngại…”

Tô Biện: “Thần ngại.”

Tấn Đế: “Ồ…”

Tấn Đế mếu máo, nước mắt lưng tròng.

Hắn định thêm gì đó thì đột nhiên đám cung nữ thái giám ngoài Ngự Thư Phòng đồng thanh hô: “Thái úy đại nhân!”

Trong Ngự Thư Phòng, giọng của Tấn Đế lập tức im bặt.

Hắn cứng đờ đầu , chậm rãi về phía cửa.

Quý Nhất Tiếu dường như định xông thẳng , vì ngoài vang lên tiếng ngăn cản: “Hoàng thượng dặn, lệnh của ngài thì ai cũng Ngự Thư Phòng. Dù là Thái úy đại nhân cũng ngoại lệ.”

Bên ngoài, Quý Nhất Tiếu thì nhướng mày.

Hắn lạnh một tiếng: “Vậy ?”

Trong phòng, Tấn Đế Tô Biện, lắp bắp: “Trang ái khanh… cứu… cứu mạng…”

Tô Biện: “…”

Loading...