Lựa chọn - 3

Cập nhật lúc: 2025-03-25 14:17:03
Lượt xem: 69

3

Ta từng hỏi Bạch Viễn Thanh, đêm tân hôn, phủ công chúa tràn ngập niềm vui, màu đỏ khắp nơi, nến cưới màu đỏ tươi được lệnh thắp sáng suốt đêm.

Bạch Viễn Thanh, người mà ta đã gặp một lần ngày hôm đó, mặc hỉ phục màu đỏ, bàn tay thon dài cầm bút của hắn muốn vén khăn trùm đầu của ta lên.

Ta nghiêng đầu tự mình kéo xuống: "Ngươi nguyện ý?"

Đôi mắt dịu dàng và trong sáng của hắn mỉm cười với ta, dường như không ngạc nhiên trước cách cư xử của ta: Công chúa, thần cưới được thê tử như nàng, rất là hạnh phúc."

Ta nhướng mày: "Nếu ngươi muốn mượn ta để leo cao hơn sợ là chỉ có thể ngã càng thảm hơn, ở cạnh ta, con đường làm quan càng sẽ gặp phải khó khăn hơn."

"Thần... nguyện ý."

Ta nhìn hắn cúi người hành lễ, trong lòng tràn đầy chán ghét, trong lòng ta, người duy nhất ta nên chung sống chính là người đó.

Nhưng bây giờ lại biến thành hắn.

"Cả đời, giống như mất thê tử, cả đời, giống như người xa lạ, cũng có thể cam nguyện sao?"

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Ta lẩm bẩm một mình và bắt đầu ba năm nhàm chán ở phủ công chúa.

Trong ba năm, thời điểm duy nhất ta dường như sống lại chính là mỗi tháng ta gửi thư, đọc báo cáo trận chiến về tình hình chiến sự nơi biên cương.

Ta quyên góp hết tiền tiết kiệm của mình, ai cũng khen ngợi công chúa quan tâm đến dân chúng, nhưng thực sự là so ta là người có tư tâm, ta lo lắng.

Trong ba năm, những bức thư được niêm phong kia không có một lời chào bình an nào gửi đến công chúa.

Hôm nay lại là ngày đó, ta đánh rơi bát đĩa bánh khoai môn, vịn vào lan can bắt đầu rót rượu, một chén, một bình, say nát trong khoảng trống này.

"Cho ta bồi công chúa uống một chén đi."

Ta mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, lần này ta tới giật lấy ly rượu của hắn, nhưng hắn không buông ra, mạnh mẽ đến lạ thường.

"Đồ Nam, ta rất nhớ ngươi."

"Ta biết."

Ta đã nghe hắn nói điều vậy. Mùi rượu ấm áp nồng đậm, hòa quyện với vị ngọt ngào của so phấn củae nữ tử, ta kề sát vào mắt hắn nhìn, nhìn ánh mắt của hắn, giờ phút này đã vốn đã mờ mọt, hắn ôm ta đi vào trong phòng, mùi nắng rất giống mùi cỏ xanh ta thường đi dạo lúc còn trẻ.

Hắn càng lúc càng tiến lại gần ta, bàn tay vuốt ve má ta, dần dần đi xuống eo ta. Ta quàng tay qua cổ và hôn hắn, đây là lần đầu tiên ta hôn ai đó, ta căng thẳng đến mức run rẩy.

"Công chúa, ta..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lua-chon/3.html.]

Nghe được lời nói của hắn, nước mắt trong cơn say của ta không khống chế được mà rơi xuống: "Ngươi không phải là hắn."

Ta đẩy hắn ra, uống thêm một ly nữa, cười khổ: “Hắn chưa bao giờ gọi ta là công chúa.”

Bạch Nguyên Thanh ngơ ngác buông ta ra. Ta không nhúc nhích.

"Công chúa, báo cáo chiến sự biên cương đã đến muộn, Ngụy tướng quân bị bắt."

Hắn lại thật cẩn thận kéo tay áo ta, sợ ta làm ra hành động gì đó: "Công chúa, nàng có thể buông hắn xuống, cho chúng ta một cơ hội không?"

Trái tim ta run rẩy dữ dội, những chiếc móng tay dài lâu không được cắt tỉa làm xước tay mình"Người nói gì? Đồ Nam thế nào rồi?"

Bạch Viễn Thanh lắc lắc cánh tay ta, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, ánh mắt dưới ánh trăng xen lẫn nỗi buồn của gió, hắn gằn từng chữ: "Thần hiểu rồi."

4.

Vị công tử ta không yêu trong ba năm này chưa bao giờ gọi thẳng tên ta, từ trước đến nay luôn gọi ta là công chúa, không hiểu sao giờ lại trách ta vô lễ và yêu cầu ta hòa ly.

Ta không rảnh để ý tới những tin đồn nhảm về mối hận của hắn, dùng hết toàn bộ nhân mạch và tiền tài để mở quan hệ với biên cương, lên kế hoạch giải cứu Đồ Nam, đồng thời lan truyền dư luận. và gây áp lực lên huynh trưởng.

Đã lâu rồi ta không xuất hiện trên đường phố kinh thành, trong lúc nhất thời bị thiên hạ chỉ trỏ: "Vị công chúa này cũng thật sự là đáng thương, bây giờ ngay cả phò mã cũng muốn vứt bỏ nàng."

"Ta nghĩ vị phò mã này không phải là người tốt gì."

……………

 

Điều này làm cho ta nhớ tới vị phò mã của ta, ba năm liên tiếp đều chuẩn bị lễ vật cho ta vào dịp sinh thần, không có kim ngân, trâm váy, mà là một gian từ nhi viện, một quỹ cứu tế cháo gạo, tất cả đều dưới danh nghĩa của ta, trong những ngày ta suy tàn vô dụng để giữ thể diện công chúa cho ta.

Đêm đó hắn bảo ta quên đi, ta không thể quên được, ta yêu người trong lòng ta say đắm đến mức ta không thể để hắn thất vọng.

Buông bỏ như thế là giải thoát cho cả ta và hắn.

Bận rộn ba ngày, mới nhìn thấy Bạch Viễn Thanh buổi tối đến thu dọn hành lý, trong phủ công chúa rộng lớn, đồ đạc của hắn chỉ là một chiếc rương gỗ.

"Bạch Viễn Thanh, ngươi... Hy vọng ngươi từ nay về sau bình an vui vẻ, gặp được một nữ tử yêu thương ngươi."

Nam nhân đã quen với bạch y hành lễ như trước đây: "Công chúa không cần phải lo lắng quá nhiều. Thần đã báo lên thánh thượng, xuất hành đến bộ tộc A, tranh thủ vận động bọn họ thả Ngụy tướng quân."

Tấu chương trúc trong tay ta rơi xuống, lúc đó, ta nhìn hắn nói không nên lời.

"Công chúa đi lại mấy ngày đương nhiên sẽ có tác dụng, nhưng cần có người đại diện sự uy nghiêm cho của kinh thành đi một chuyến, thần cảm thấy mình chính là người tốt nhất."

 

 

Loading...