Lời yêu khó nói - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-23 13:38:18
Lượt xem: 323

1.

Bàn tay tôi chuẩn bị tát dừng khựng lại giữa không trung.

Giây tiếp theo, lòng bàn tay tôi cảm nhận được thứ gì đó… ướt.

Tôi cúi đầu.

Lập tức đối diện với Lâm Chu vẫn còn thè lưỡi chưa kịp rụt lại.

Biểu cảm anh ấy đông cứng trong chốc lát, rồi lập tức quay mặt đi, lộ ra dáng vẻ thà ch.ết không chịu nhục quen thuộc.

"Bị tôi l.i.ế.m một cái thôi mà biểu cảm ghê vậy sao?"

"Cô cưỡng ép tôi bao nhiêu lần, chỉ cho phép cô làm tôi ghê tởm mà không cho tôi ghê tởm cô à?"

Có lẽ vì cảm thấy mất mặt, yết hầu Lâm Chu trượt lên trượt xuống, giọng khàn khàn.

Mà tôi vẫn chưa hoàn hồn khỏi những dòng bình luận kia.

"Cô nói đi chứ, thật sự ghê tởm vậy sao?"

Thấy tôi vẫn đờ đẫn không đáp lại, Lâm Chu sốt ruột, tưởng rằng lần l.i.ế.m vừa rồi khiến tôi kinh tởm đến đơ người.

Anh ấy bất ngờ quay đầu lại, nhào tới gần, l.i.ế.m thêm hai cái lên mặt tôi, khóe môi nhếch lên đắc ý.

"Ghê tởm cô! Ghê tởm ch.ết cô ! Ghê tởm ch.ết cô!"

Tôi không kịp né: "…"

Bình luận nổ tung.

【Anh trai diễn quá dở rồi, rõ ràng bị nữ chính lơ đẹp đến mức lòng đau sắp tan thành mảnh vụn, mà còn cứng miệng cứ “ghê tởm cô” hoài!】

【Miệng nói ghê tởm, eo thì lại như được lắp động cơ vĩnh cửu, tôi cạn lời thật sự.】

【Liếm nữ chính có vẻ khiến nam chính sướng ghê ha bà con.】

【Mấy ông xem đi, tốc độ của hắn còn nhanh hơn rồi kìa!】

【Ơ mấy ông dùng VPN gì vậy, sao bên tôi vẫn toàn là cảnh bị che mất vậy, full HD của tôi đâu?】

【Nữ chính, giờ mà lạnh mặt rời đi, lát nữa chắc chắn anh ấy sẽ trốn trong phòng khóc một mình!】

【Người bên trên, tôi nhớ cảnh đó! Nam chính trốn trong phòng càng khóc càng lớn tiếng, khiến nữ chính tỉnh giấc, tưởng anh ấy quên tắt ấm nước, thế là vào phòng vả anh ấy hai cái!】

2.

Vẫn đang treo trên người Lâm Chu, mặt tôi đỏ bừng.

Chuyển động bên dưới càng ngày càng mạnh.

Nhưng trong mắt Lâm Chu, sự căm ghét dành cho tôi vẫn không hề giảm chút nào.

Bình luận nói rằng người đàn ông luôn ghét tôi này thích tôi sao?

Không tin.

Chắc là do mất nước đến thiếu oxy não rồi mới nhìn thấy mấy thứ kỳ lạ này.

Hơn nữa, anh ấy biết tôi có bệnh sạch sẽ nên cố ý l.i.ế.m lên người tôi, chẳng phải để khiến tôi ghê tởm sao?

Khi tôi đang ôm cổ anh ấy, chuẩn bị tiếp tục cưỡng ép thì…

Một chút nghi hoặc bỗng trỗi dậy.

Anh ấy thực sự sẽ khóc sao?

Tôi cùng Lâm Chu là thanh mai trúc mã đánh nhau từ bé đến lớn, trước đến nay chưa từng thấy anh ấy khóc.

Ngay cả khi bị gãy chân bó bột nằm viện, lúc mở mắt ra, một giọt nước mắt cũng không rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/loi-yeu-kho-noi/chuong-1.html.]

Lâm Chu mà khóc á?

Đúng là hiếm thấy!

Thế nên, tôi quyết định đánh cược một lần, bất ngờ dừng lại, dứt khoát rút lui.

Lâm Chu ngồi trên xe lăn, thở hổn hển đầy ngơ ngác, nhưng lập tức phản ứng, nở nụ cười nhàn nhạt đầy ẩn ý.

"Không chịu nổi lời tôi nói chói tai? Lại muốn trừng phạt tôi? "

"Kiều Ân, cô chỉ biết có thế thôi à?"

Nói xong, ánh mắt anh ấy đảo đến góc phòng.

Nơi đó chất đống mấy món đồ chơi tôi cố tình mua để hành hạ anh ấy.

Lâm Chu ghét tôi, thế nên tôi càng cố tình làm bậy, sỉ nhục anh ấy.

Nửa năm qua, đủ loại đồ chơi kích thích đã chất đầy cả góc phòng.

Bình luận lại nổ tung.

【Anh trai à, gạt người khác còn được, đừng tự gạt mình. Rốt cuộc là trừng phạt hay tự thưởng, trong lòng anh phải rõ ràng chứ!】

【Yết hầu còn trượt như cầu trượt kìa, nói đi, lần này muốn dùng cái nào?】

【Tôi nhớ lần trước dùng cái bóng tròn gì đó, nữ chính còn hôn mạnh nam chính một cái, phản ứng của anh ấy siêu bự luôn!】

【Nhớ nhớ! Chính là cái …】

Ơ này, sao bình luận cũng bị kiểm duyệt rồi?

Tôi lắc đầu, xua đi mấy suy nghĩ lung tung trong đầu.

Thả lỏng cà vạt đang buộc trên cổ tay Lâm Chu, bước thẳng ra cửa.

Lâm Chu ngơ ngác nhìn hành động của tôi, đến khi nhận ra tôi thực sự định đi chứ không phải lấy đồ chơi, anh ấy hoảng lên.

"Cô đi đâu?"

Tôi lười trả lời.

Nhưng khi thấy eo Lâm Chu vẫn nâng cao, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một chút ác ý.

Tôi cố gắng kìm nén khóe môi đang muốn bật cười vì đọc bình luận, lạnh nhạt nói:

"Anh không thích tôi, nói như thể tôi thích anh lắm ấy. Đương nhiên là đi rồi!"

Dù sao tôi cũng đã tận hưởng đủ rồi.

Anh ấy có vui hay không, ai thèm quan tâm?

Tôi sải bước ra khỏi phòng, lập tức dán người vào cửa.

Chờ động tĩnh bên trong, đồng thời tổng hợp lại mấy tình tiết mà bình luận vừa tiết lộ.

Ban đầu, nội dung bình luận vẫn nghiêm túc thảo luận về quan hệ giữa tôi và hai anh em nhà họ Lâm, nhưng vài giây sau, mấy dòng bình luận khác lại chèn ngang.

【Chuẩn bị nào! Nam chính sắp khóc rồi!】

【Nữ chính mau lấy điện thoại ra, quay lại khoảnh khắc yếu đuối của hắn, sau này treo lên đầu giường phát lặp lại!】

【Khà khà khà khà khà khà khà khà!】

Tôi vội vàng lấy điện thoại, bật chế độ quay phim, nhét vào khe cửa.

Giây tiếp theo.

Trong phòng vang lên tiếng khóc lớn, như thể ấm nước siêu tốc đang sôi trào vậy. 

 

Loading...