Cô bé tình cờ phát hiện ra điều này, vốn định trốn khỏi nhà họ Tần - cái hang sói ấy - để trở về gia đình ruột của mình.
Nhưng...
Nhưng khi thấy tôi, một đứa trẻ trong sáng, không hề toan tính, cô ấy vẫn quyết định để sai lầm này tiếp tục.
Bố mẹ tôi và cô ấy đều đang bảo vệ tôi.
Nhưng tôi luôn nhớ lần chúng tôi chơi đùa trên cánh đồng.
Tôi hỏi cô ấy, "Chị ơi, điều chị muốn nhất là gì?"
Cô ấy nói: "Là tự do."
Vì vậy, khi tôi trưởng thành, tôi đã cố ý để lộ chuyện mình bị trao nhầm cho nhà họ Tần, và rồi được nhà họ Tần đón về.
24.
Lúc này, nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tần Liên Tâm, tôi đau lòng vô cùng.
"Chị ơi, chị đã nhường nhịn cho em nhiều năm như vậy, bây giờ, em cũng muốn nhường nhịn cho chị."
"Chị biết em muốn tốt cho chị, nhưng em có biết nhà họ Tần đáng sợ như thế nào không, ở nhà họ Tần, chị thậm chí không dám gửi tin nhắn cho em, chị không chắc điện thoại của mình có bị giám sát hay không, nhà họ Tần..." Chị ấy nói với vẻ lo lắng.
"Em biết, em đều biết cả." Tôi nắm lấy tay chị ấy, "Nhưng em đã thức tỉnh khả năng nhìn xuyên thấu, em có thể trở thành người nòng cốt của nhà họ Tần, đến lúc đó chị không còn giá trị lợi dụng, chị sẽ bị bỏ rơi. Lúc đó, chị có thể theo đuổi tự do của mình rồi."
Lần này, nước mắt của Tần Liên Tâm không thể kìm lại được nữa, "Sao em lại ngốc như vậy!"
Tôi lau nước mắt cho chị ấy, "Em không ngốc, người ngốc là chị."
Khi chị ấy khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, chị nhìn tôi,
"Bất kể kế hoạch của em là gì, chị cũng không đồng ý. Chị sẽ tìm cách đưa em đi, sau này em đừng bao giờ đến Long Thành nữa."
"Em không đi, nếu có đi thì người đi phải là chị."
Thấy không thể thuyết phục được tôi, chị ấy buông xuôi.
"Vậy Tống Nam Thời cũng là một phần trong kế hoạch của em sao?"
"Anh ấy..." Lần này, tôi do dự.
Tần Liên Tâm còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bên ngoài vang lên giọng của ông quản gia, "Tiểu thư, đã đến giờ rồi."
Chị ấy vội vàng dặn dò tôi,
"Em yên tâm, chị không thích Tống Nam Thời, chị có người khác rồi. Dù sau này thế nào, hiện tại, em nhất định phải xây dựng mối quan hệ tốt với Tống Nam Thời. Trong Long Thành rộng lớn này, chỉ có nhà họ Tống mới có thể đối đầu với nhà họ Tần. Còn nữa, ở lại nhà họ Tống càng lâu càng tốt, đừng đi đâu cả."
Dặn dò vội vã xong, chị ấy liền quay sang quát tôi: "Nếu em đã không biết điều, sau này bố mẹ dạy dỗ em, đừng có hối hận!"
Rồi chị ấy bước đi trên đôi giày cao gót.
Sau khi Tần Liên Tâm rời đi, Tống Nam Thời nhìn tôi, "Cô không sao chứ?"
Trong đôi mắt lạnh lùng của anh ấy có thêm chút lo lắng.
Tôi xắn tay áo lên, "Tôi có thể có chuyện gì chứ? Tần Liên Tâm cùng lắm chỉ giỏi mồm mép, chứ đánh nhau thì chị ấy không thắng được tôi đâu."
Sự tự tin của tôi khiến khóe môi của Tống Nam Thời khẽ nhếch lên.
25.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/loi-hua-trong-doi-mat-xuyen-thau/10.html.]
Mấy ngày sau.
Bố mẹ Tần đích thân đến.
Khi nhận được tin này, Tống Nam Thời ngồi thẳng lưng.
Anh nhìn tôi, "Cô lên lầu nghỉ ngơi trước đi."
"Họ đến để đưa tôi về."
"Tôi biết." Anh gật đầu, "Nhưng chỉ cần cô không muốn, không ai có thể đưa cô rời khỏi đây."
Khi nói điều này, toàn thân anh tỏa ra một khí chất lạnh lùng và uy nghiêm.
Cảm giác được bảo vệ khiến tôi cay cay sống mũi, nhưng...
"Tống Nam Thời, tôi phải về."
"Tại sao?" Đôi mắt sâu thẳm của anh tràn đầy sự khó hiểu.
"Bởi vì tôi..." Tôi không biết phải nói với anh về chuyện giữa tôi và Tần Liên Tâm thế nào, chỉ nói: "Tôi có lý do phải quay về."
Nhận thấy ánh mắt anh có chút hụt hẫng, tim tôi như bị đ.â.m một nhát.
Nhưng tôi vẫn dời ánh nhìn, giả vờ như không thấy.
Cuối cùng, anh vẫn tôn trọng sự lựa chọn của tôi.
Để tôi rời đi.
Do mối "quan hệ" giữa tôi và Tống Nam Thời, lần này trở về nhà họ Tần, đãi ngộ của tôi tăng vọt.
Và tôi cũng đã lấy lại được tự do.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Giá trị của tôi đối với họ hiện tại chỉ đủ để miễn cưỡng so sánh với Tần Liên Tâm, họ sẽ không lựa chọn giữa hai người.
Lần trước Tần Nhất lén mang đồ ăn cho tôi, bị bố anh ấy bắt gặp.
Chắc chắn anh ấy đã bị phạt.
Tôi liền đi thăm anh ấy.
Tôi biết anh bị đánh, nhưng khi thấy anh nằm bất động trên giường với vẻ thê thảm, tôi vẫn giật mình.
"Sao thế này?"
Nếu anh ấy bị thương nặng vì tôi, thì tôi đúng là tội lỗi.
Nghe vậy, Tần Nhất ngồi bật dậy, lập tức trở nên khỏe mạnh như rồng như hổ.
"Không sao đâu, tôi chỉ giả vờ thôi, dù ông ấy có tàn nhẫn đến đâu, ông ấy vẫn là bố tôi, hổ dữ cũng không ăn thịt con mà!"
Tôi vẫn chưa yên tâm.
Tôi dùng khả năng nhìn xuyên thấu để kiểm tra toàn thân anh ấy, xác định chỉ có vài vết thương nhẹ, xương cốt và nội tạng không bị tổn hại, tôi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì tốt."