Sau khi Tiểu Dương rời đi, chỉ còn lại tôi một mình bị nhốt trong sân, đói đến mức kêu la liên tục.
Khi tôi đói đến mức mắt mờ mịt, thì đột nhiên gương mặt của Tống Nam Thời xuất hiện trước mắt tôi.
21.
Chắc là ảo giác thôi chứ?
Tôi dụi dụi mắt, rồi mở ra, gương mặt đó vẫn còn, chỉ là sắc mặt càng khó chịu hơn.
"Theo tôi." Anh nói rồi chuẩn bị rời đi.
Giọng nói lạnh lùng của anh khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn đôi chút, không phải ảo giác! Tôi vội vàng đứng dậy.
Nhưng thân thể còn chưa đứng vững, tôi lại ngã ngồi xuống ghế sofa.
"Tôi đói quá rồi, không còn sức nữa." Tôi đáng thương nhìn Tống Nam Thời.
Anh thở dài, ngồi xổm trước mặt tôi, "Lên đây."
Tôi ngoan ngoãn trèo lên lưng anh, để mặc anh cõng tôi rời đi.
Trên đường đi, bố mẹ Tần, Tần Liên Tâm và những người khác trong nhà họ Tần đều nhìn tôi và Tống Nam Thời với ánh mắt khó hiểu, nhưng không ai ngăn cản.
Tôi có chút tò mò, "Anh làm thế nào để thuyết phục được người nhà họ Tần?"
"Tôi nói cô đã làm tôi bị thương mà chưa bồi thường."
"Chỉ vậy thôi?" Lúc này tôi mới nhận ra, chân của Tống Nam Thời đã lành rồi.
Anh ấy còn có thể cõng tôi cơ mà.
"Ừ, ngoài ra, giải thưởng của hội chợ ngọc bích năm nay, cái mỏ đá đó, thuộc về nhà họ Tống, tôi đã gia hạn cho họ thêm một tháng."
"Tôi đã biết ngay là nhà họ Tần chỉ biết chạy theo lợi ích!"
Nghĩ đến việc nhà họ Tần lợi dụng cơ hội này để hút m.á.u Tống Nam Thời, tôi tức đến nghẹn lòng. Tôi nằm trên vai Tống Nam Thời, nhìn vào gương mặt hoàn hảo không tì vết của anh,
"Tống Nam Thời, anh tốn nhiều công sức cứu tôi như vậy, chẳng lẽ là thích tôi rồi sao?"
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể anh hơi cứng lại.
Nhưng bước chân của anh không dừng lại.
22.
Sau khi ăn uống no nê ở nhà họ Tống, bố mẹ Tống mỉm cười nói với tôi: "Dao Dao, chú và dì đã chuẩn bị cho con một căn phòng theo phong cách công chúa, con xem có thích không? Nếu không thích, cứ nói với chúng ta."
"Con cứ ở đây thoải mái, coi như nhà của mình, nhé?"
Sự nhiệt tình của bố mẹ Tống khiến tôi có chút không biết làm sao.
Nhưng lúc này, ngoài nhà họ Tống, tôi cũng không còn chỗ nào khác để đi.
Thế là tôi ở lại nhà họ Tống, được chăm sóc đầy đủ, ăn ngon mặc đẹp.
Nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy áy náy.
"Tống Nam Thời, tôi giúp anh xem đá nhé?"
Dù sao thì khả năng nhìn xuyên thấu của tôi cũng không nên lãng phí.
Nhưng anh ấy lại từ chối: "Nhà họ Tống có nhiều người tài, họ không có khả năng nhìn xuyên thấu, nhưng còn hơn cả có khả năng ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/loi-hua-trong-doi-mat-xuyen-thau/09.html.]
Được thôi!
Bị Tống Nam Thời từ chối thẳng thừng, tôi chỉ đành ngoan ngoãn ở yên.
Đến ngày thứ ba ở nhà họ Tống, Tần Liên Tâm đến.
Phía sau còn có ông quản gia đi cùng.
Lần này, hiếm khi cô ta không tỏ ra ân cần với Tống Nam Thời.
Thay vào đó, cô ta nhìn tôi, "Tần Dao, cô cứ ở lì nhà họ Tống mà không chịu về, như thế là sao? Mau về nhà với tôi!"
"Không!" Tôi từ chối: "Về làm gì? Về để bị giam lỏng à?"
"Bố mẹ nói sẽ không nhốt cô nữa."
"Xì, tôi không tin đâu!"
Thấy tôi không ăn nói lý lẽ, Tần Liên Tâm tức đến phát điên, nhưng vì có Tống Nam Thời ở đây, cô ta không dám nổi giận, chỉ hít sâu một hơi, nhìn về phía Tống Nam Thời: "Tống thiếu, có thể để tôi nói chuyện riêng với Tần Dao một chút không?"
Tống Nam Thời nhìn tôi.
Thấy tôi gật đầu, anh ấy phất tay cho người hầu lui ra, rồi tự mình cũng rời đi.
Đợi đến khi trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Tần Liên Tâm.
Vẻ ngạo mạn giận dữ trên mặt cô ta lập tức biến mất.
Thay vào đó là sự lo lắng xen lẫn bất an.
"Tần Dao, em không nên đến Long Thành! Em có biết không, nhà họ Tần là một cái hang ăn thịt người, một khi đã vào rồi, sẽ rất khó để thoát ra!"
"Em biết, nhưng chị ơi, nếu em không đến, thì chị phải làm sao?"
Câu nói dịu dàng khiến Tần Liên Tâm sững lại, sau đó, nước mắt chực trào ra trong mắt cô ta, "Sao em lại ngốc như vậy chứ!"
23.
Năm mười tuổi, tôi gặp một cô bé ở đầu làng.
Cô bé trạc tuổi tôi, nhưng rất xinh đẹp.
Mặc chiếc váy công chúa tinh xảo, đôi giày công chúa, nhưng gương mặt lại không vui vẻ.
Cô bé hỏi tôi điều gì khiến tôi hạnh phúc nhất.
Tôi nói rằng điều hạnh phúc nhất là khi được ăn món sườn xào chua ngọt do bố làm, nhưng tiếc là nhà tôi không khá giả, một năm chỉ được ăn một lần.
Cô bé bảo tôi đưa cô về nhà, nói rằng cũng muốn thử món sườn xào chua ngọt đó.
Bố tôi làm không được ngon, cho quá nhiều đường.
Nhưng cô bé lại ăn rất vui vẻ.
Sau đó, cứ vài tháng cô bé lại đến một lần, rồi dần dần, bố mẹ tôi bảo tôi gọi cô bé là chị.
Càng lớn, tôi càng nhận ra bố mẹ đối xử với cô ấy tốt chẳng khác gì với tôi.
Cho đến khi vô tình nghe thấy bố mẹ khóc trong đêm.
Tôi mới biết.
Hóa ra chúng tôi đã bị trao nhầm từ nhỏ ở bệnh viện.