Lời Hứa Trong Đôi Mắt Xuyên Thấu - 07.

Cập nhật lúc: 2024-08-21 03:11:13
Lượt xem: 192

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"À, đúng rồi, nó còn có một người chị gái, tuy không có tài năng nổi bật nhưng nhan sắc cũng tạm ổn, được gả cho một lão già thuộc gia tộc ngọc bích đã sa sút, đổi lại là một mỏ nhỏ. Lão già đó có sở thích kỳ quái, chị nó gả qua chưa đầy nửa năm đã chết."

 

"Nhà họ Tần có quan niệm truyền thống rất nặng nề, đàn ông bình thường thì lo quản lý, còn phụ nữ phần lớn là chịu trách nhiệm gả chồng."

 

16.

 

"Cô cũng là phụ nữ, nhưng tôi thấy cô ở nhà họ Tần vẫn có chút địa vị đấy."

 

Nghe vậy, Tần Liên Tâm đắc ý hất tóc, "Bởi vì tôi là người xuất sắc nhất trong thế hệ này."

 

"Vậy nên, Tần Dao, cho dù cô là con gái ruột, địa vị của cô ở nhà họ Tần cũng không thể sánh bằng tôi. Nếu cô tiếp tục ở lại nhà họ Tần, chỉ có thể gặp kết cục giống như chị gái của cậu ta thôi."

 

Nghe vậy, tôi nhướng mày nhìn Tần Liên Tâm, "Đây là mục đích cô đến đây tối nay? Muốn tôi tự hiểu chuyện mà cuốn gói đi?"

 

Tần Liên Tâm gật đầu, "Cô xinh đẹp, bây giờ nhà họ Tần sẽ không dễ dàng để cô rời đi, nhưng nếu cô muốn đi, tôi có thể giúp cô."

 

Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Trong đôi mắt đầy đắc ý của cô ta dường như còn ẩn chứa điều gì đó.

 

Chỉ là chưa kịp để tôi nhìn rõ cảm xúc đó, tôi đã nghe thấy một tiếng động rất nhỏ ở cổng sân.

 

Bên ngoài có người đang nghe lén!

 

Ngay lập tức tôi hạ thấp mắt, rồi lại ngước lên, ánh mắt trở nên sắc bén.

 

"Nói nhiều như vậy, cô chẳng qua là sợ tôi cướp mất vị trí của cô thôi, đúng không? Cô không cần đe dọa tôi, tôi là người có khả năng nhìn xuyên thấu, loại bỏ cô chỉ là chuyện sớm muộn thôi!"

 

"Hừ!" Tần Liên Tâm mặt đầy mỉa mai, "Nếu đã không biết điều, thì chúng ta cứ chờ xem!"

 

Sau đó, cô ta rời đi trên đôi giày cao gót, tiếng "cộp cộp cộp..." giữa đêm khuya nghe thật khó chịu.

 

Đợi khi Tiểu Dương ăn uống no nê, tôi bảo cậu đi rửa ráy, rồi cho cậu ngủ trên ghế sofa.

 

Sáng hôm sau, tôi ngáp dài thức dậy.

 

Sau khi do dự một lúc, tôi vẫn quyết định đi tìm Tống Nam Thời, thực hiện lời hứa chăm sóc anh ấy trong một tuần.

 

Dù sao hiện tại, tôi vẫn chưa hiểu rõ Tống Nam Thời là người như thế nào. Đắc tội với anh ấy không phải là điều tôi nên làm.

 

17.

 

Ngày thứ tư đi "chăm sóc" Tống Nam Thời, anh ấy định ra ngoài.

 

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng hôm nay sẽ được nghỉ một ngày thì đột nhiên anh ấy ném cho tôi một bộ trang phục nam truyền thống giống y như bộ anh ấy đang mặc.

 

"Mặc vào, rồi đẩy tôi ra ngoài."

 

Tôi đành phải mặc bộ đồ nam, dùng kem nền tông tối để làm đen mặt.

 

Sau đó đội mũ và đeo khẩu trang, cùng anh ấy ra ngoài.

 

Nơi mà Tống Nam Thời đưa tôi đến là một buổi đấu giá ngọc bích.

 

Tại buổi đấu giá, các loại trang sức ngọc bích, món nào cũng đẹp, giá cả cũng rất đẹp mắt.

 

Nhiều thứ đẹp quá cũng khiến người ta cảm thấy mệt mỏi về mặt thẩm mỹ.

 

Cho đến khi một màu xanh lục xuất hiện trên sân khấu.

 

Đó là một chiếc vòng ngọc bích màu xanh như chai bia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/loi-hua-trong-doi-mat-xuyen-thau/07.html.]

 

Quả nhiên, giữa hàng loạt những viên ngọc bích đủ màu sắc, màu xanh lá vẫn là nổi bật nhất.

 

Khi thấy mức giá hàng chục triệu, tôi không kiềm được mà "chậc..." một tiếng.

 

Tống Nam Thời đột nhiên quay sang nhìn tôi, "Sao, thích à?"

 

"Thích chứ! " Tôi buột miệng trả lời.

 

Ai mà không thích tiền cơ chứ?

 

Không ngờ rằng, mười mấy phút sau, chiếc vòng ngọc bích đó được mang đến chỗ của Tống Nam Thời.

 

Anh ấy đưa chiếc vòng ngọc bích cho tôi.

 

Tôi có chút bối rối, đồng thời cũng rất cảnh giác.

 

Trên đời này làm gì có bữa ăn nào miễn phí.

 

Khi tôi còn đang suy nghĩ mục đích của Tống Nam Thời, anh ấy lạnh lùng nói: "Tôi mua về để tặng người khác, cô đeo thử xem có đẹp không."

 

"À, thì ra là vậy!" Tôi ngượng ngùng gãi mũi.

 

Cầm lấy chiếc vòng xanh chai bia, bôi chút kem dưỡng tay rồi đeo vào.

 

"Đẹp lắm! Quá trời đẹp luôn!" Tôi giơ tay ra trước mặt Tống Nam Thời để khoe.

 

Anh ấy gật đầu, "Ừ."

 

Thấy anh ấy hài lòng, tôi định tháo chiếc vòng ra, nhưng phát hiện mãi mà không tháo ra được!

 

Khi tôi gần như làm đỏ cả tay mà chiếc vòng vẫn chưa tháo ra được, Tống Nam Thời mới mở miệng đầy thương hại:

 

"Thôi, không tháo được thì cứ đeo luôn đi! Dù gì, loại vòng này nhà tôi nhiều lắm."

 

Thật là "nhiều lắm"!

 

Tôi cảm thấy như vừa bị đánh một đòn chí mạng!

 

18.

 

Khi buổi đấu giá đã qua nửa chặng, phòng riêng của Tống Nam Thời có khách đến.

 

Là thiên kim tiểu thư của gia tộc ngọc bích nhà họ Trần, Trần Miên Miên.

 

Vừa vào, cô ấy đã thân mật gọi Tống Nam Thời: "Anh Nam Thời~"

 

Khác với vẻ lạnh lùng thường ngày, lúc này, khí chất của Tống Nam Thời trở nên dịu dàng hơn.

 

Anh đẩy đĩa bánh ngọt trên bàn đến trước mặt Trần Miên Miên, "Em muốn ăn gì? Anh sẽ gọi người mang đến cho em."

 

"Em không muốn ăn gì cả, chỉ là lâu rồi không gặp anh, em nhớ anh."

 

Hai người trò chuyện một lúc, rồi Trần Miên Miên rời đi.

 

Tôi nhìn theo hướng cô ấy rời đi, khẽ nhíu mày.

 

Sau một hồi do dự, tôi vẫn nhìn về phía Tống Nam Thời, hỏi: "Sao anh lại thân thiện với Trần Miên Miên như vậy, mà với Tần Liên Tâm thì... lại lạnh lùng đến thế."

 

Ánh mắt anh ấy vẫn dán chặt vào các món đồ trưng bày trên sân khấu.

 

 

Loading...