Lời Giáo Huấn Bên Bàn Ăn - 2
Cập nhật lúc: 2025-03-25 16:04:20
Lượt xem: 434
Bị đè nén trong thời gian dài khiến tôi luôn trong trạng thái căng thẳng cực độ, cứ đến giờ ăn là lại thấy sợ, thậm chí còn đau bụng.
Tuổi thơ của tôi chưa từng có một bữa cơm nào yên ổn.
Cái bóng tâm lý đó kéo dài đến tận bây giờ, đến mức mỗi lần ngồi vào cái bàn ăn ở nhà cũ là tôi vẫn còn thấy sợ hãi.
Cũng chính vì thế mà từ nhỏ tôi đã trở nên tự ti, nhạy cảm và thiếu tự tin.
Nhưng tôi không muốn con trai mình cũng trở thành như thế.
Con trai tôi, tôi không cần con phải giỏi giang xuất chúng, tôi chỉ mong con có thể ăn mỗi bữa cơm một cách thoải mái, khỏe mạnh và vui vẻ!
Thế nhưng tối nay, khi Trần Dạng cầm đũa gõ vào đầu con trai, hình ảnh đó giống y như ba tôi ngày trước.
Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc chắn con sẽ gặp vấn đề.
Nghĩ tới đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Ba tôi thương cháu như mạng, còn yêu con trai tôi hơn cả yêu bản thân mình.
Đang lúc đau đầu không biết làm sao, tôi chợt nảy ra một kế.
Nếu Trần Dạng đã không nghe lời khuyên, thì chi bằng để anh ta tự nếm thử cảm giác đó xem sao.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Dù sao thì trước mặt ba tôi, mấy chiêu của anh ta đúng là trò trẻ con!
2
Hôm sau, tôi lấy cớ mời cơm tẩy trần đón ba, bảo Trần Dạng rủ mấy người anh em thân thiết đến ăn uống cho vui.
Vừa ngồi xuống, mấy người đã bắt đầu nói chuyện về con cái:
Ôi, con tôi bình thường thôi, mới đạt cấp 8 đàn piano, kết quả học tập cũng tàm tạm.”
Thằng nhóc nhà tôi cũng chẳng ra sao, lúc thì hạng nhất lúc thì hạng nhì, làm tôi phiền c.h.ế.t đi được!”
Haiz, con tôi cũng vậy đấy, học lệch trầm trọng, các môn khác toàn điểm tuyệt đối, mà tiếng Anh chỉ được có 99! Đau đầu lắm!”
…”
Bề ngoài thì ai cũng như đang than phiền con mình, nhưng thực chất là đang khoe ngầm.
Còn Trần Dạng thì khác, vừa nghe những lời nửa than nửa khoe ấy, vừa chọc vào đầu con trai mà nói:
Tôi mới là phiền đây này! Thằng ngu nhà tôi đúng là đần thối ra rồi! Nếu không có tôi ngày nào cũng càm ràm thì chắc nó đần c.h.ế.t từ lâu rồi!”
Lên lớp thì nhìn đông nhìn tây, làm bài thì chữ như rồng bay phượng múa, đầu óc lắc một cái là ba phần bột bảy phần nước, mười phần hồ đồ!”
Lúc học thì như con gà lười, lúc nghỉ thì như con gà điên, hỏi bài là lại thành con gà đơ!”
Nó ấy à, chỉ có hai thứ không biết làm – cái này không biết, cái kia cũng không biết!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/loi-giao-huan-ben-ban-an/2.html.]
Con trai tôi – Miêu Miêu – tuy không xuất sắc, nhưng cũng không hề tệ như Trần Dạng nói ra.
Con trai tôi vốn dĩ thông minh lanh lợi, hiếu động hoạt bát.
Vậy mà giờ đây lại bị Trần Dạng nói đến mức không dám động đậy, mặt đỏ bừng, đầu gần như muốn chui xuống bát cơm.
Trần Dạng càng nói càng hăng, hoàn toàn không nhận ra tay ba tôi đang gắp thức ăn cho Miêu Miêu bỗng khựng lại.
Những lời Trần Dạng như s.ú.n.g liên thanh nhắm vào con trai khiến mọi người đều im bặt, ai nấy nhìn nhau, ngơ ngác dừng đũa rồi quay sang nhìn anh ta.
Còn Trần Dạng, giành được thế chủ động lên tiếng, lại tưởng mình nói trúng tim đen, nổi bật khác người, liền tiếp tục:
Đúng là chẳng di truyền được tí gì từ tôi, y chang mẹ nó, chẳng khác gì cả!”
Vừa dứt lời, sắc mặt ba tôi lập tức sầm xuống!
Nhưng khi thấy Miêu Miêu sắp khóc đến nơi, ba tôi cuối cùng vẫn nhịn được, không lật bàn.
Ba tôi rất thương Miêu Miêu, tôi hiểu, ông sợ làm thằng bé hoảng sợ.
Nhưng với tính cách của ba tôi, chuyện ông không lật bàn mới là điều đáng sợ nhất!
Ba tôi dỗ dành Miêu Miêu xong, bắt đầu uống từng ly rượu một.
Nhìn thì như đang uống trong u uất, nhưng tôi biết ông đang suy tính cách đối phó.
Đúng lúc này, mấy người mà tôi cố ý để Trần Dạng mời tới cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Tôi gắp cho ba một miếng thịt rồi dẫn dắt vào đề tài:
Ba, uống thêm vài ly với mấy anh đây đi, toàn là người có m.á.u mặt cả đấy!”
Câu này khiến mắt ba tôi sáng lên, ông uống cạn một ly rồi hỏi:
Các cậu mỗi tháng kiếm được bao nhiêu vậy?”
Mấy người đàn ông đã uống kha khá, hơi sững lại một chút, rồi đặt đũa xuống, lau miệng và bắt đầu khoe khoang:
A: Cháu ấy hả, bình thường thôi, mỗi tháng tầm một vạn tám.”
B: Cũng tạm, cháu không tính lương cứng, chăm chỉ thì kiếm nhiều, lười chút thì cũng hai ba vạn.”
C: Cháu tự kinh doanh, mỗi tháng vẫn để dành được mấy vạn đấy.”
Vài người anh em của Trần Dạng, một người vặn ốc trong xưởng, một người giao hàng, một người bán rau ngoài chợ.
Không ngoài dự đoán của tôi, bọn họ đúng là biết khoác lác thật!
Tôi quá hiểu ba tôi rồi!
Đối với kiểu người như Trần Dạng, ba tôi thích nhất là lấy gậy ông đập lưng ông”, vì vậy tôi mới cố ý bảo Trần Dạng gọi mấy người bạn giỏi nổ này tới.