Âm lượng tivi bật khá lớn, đủ để che hết lời chúng tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
May mà thằng nhóc không chú ý sang đây, nếu không hình tượng chị gái tri thức cao ngạo lạnh lùng tôi gầy dựng bấy lâu sẽ sụp đổ ngay trong hôm nay mất.
Trình Hiên cẩn thận nhìn mặt tôi, đánh giá trái phải một lượt rồi kết luận:
“Ổn rồi, không lệch.”
Tôi cạn lời.
Mũi tôi sinh ra đã đẹp, đương nhiên là không lệch!
“Có đau không?”
“Đau c.h.ế.t đi được, đều tại anh.”
Tôi lườm anh, cố ý làm nũng.
Hơi thở nóng rực của anh phả lên mặt tôi, anh cúi đầu, trán chạm trán tôi, giọng trầm khàn:
“Bảo bối nói đúng, đều do anh, xin lỗi.”
Lúc này, anh vừa nghiêm túc lại vừa chân thành xin lỗi, làm tôi có chút ngẩn ngơ, chẳng hiểu rốt cuộc anh đang nói chuyện gì.
Anh cúi đầu, khe khẽ thở dài, khẽ l.i.ế.m môi, ánh mắt sâu thẳm:
“Trước đây là anh sai, khiến em chịu ấm ức.”
Trong lúc tôi còn đang kinh ngạc, anh lại nghiêng đầu sát hơn, chóp mũi nhẹ nhàng cọ lên má tôi:
“Đừng chia tay được không?”
!!!
Cái gì? Trình Hiên đang làm nũng với tôi?
Từ trước đến giờ anh luôn dịu dàng tự kiềm chế, sao hôm nay lại như bị kích thích?
Lẽ nào chỉ vì mấy ngày cấp cứu căng thẳng mà giờ thành... phản ứng dây chuyền?
“Đừng thích người khác được không?”
Thấy tôi không trả lời, anh ôm tôi chặt hơn, môi nóng áp sát vành tai tôi, nhẹ giọng nói:
Tôi chỉ buột miệng nói bâng quơ, vậy mà anh lại tưởng thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/loi-chia-tay-khong-phe-duyet/11.html.]
Tôi dụi đầu vào n.g.ự.c anh, giọng thì thào:
“Tôi phải suy nghĩ thêm đã.”
Bạn thân tôi từng nói, không thể ba câu hai chữ đã gật đầu, dễ bị coi là không biết quý trọng.
Tôi thấy cũng có lý.
Nhưng Trình Hiên thì lại ra đòn sát thủ.
Anh khẽ cười, thì thầm sau lưng tôi:
“Muốn hôn không?”
Tôi ngẩng đầu theo phản xạ, hoài nghi không biết có phải mình nghe nhầm.
“Anh mới đánh răng rồi đó.”
“Cả hai hàm luôn.”
Cái gì vậy trời.
Tôi không kìm được bật cười, trong đầu cũng tự thấy quá rõ ràng.
“Tôi đang nghĩ, trước đây có bao nhiêu lần muốn mà em không cho, giờ thì sao…?”
Tự dâng mình tới cửa à?
Anh bật cười khẽ, ánh mắt sâu thẳm, mang theo chút ngông nghênh khó tả:
“Tô Sơ, từ đầu đến giờ anh chưa từng là người bình tĩnh đâu.”
Tôi mất nửa giây mới phản ứng lại được, hiểu anh đang ám chỉ điều gì – chỉ thấy hơi nóng bốc lên mặt, lan khắp má và tai.
Chỉ chạm nhẹ mà đã có phản ứng như vậy, thì nếu hôn thật chắc…
Tôi đã sớm mắt lờ đờ:
“Ừm.”
“Ừm là sao cơ?”
Anh nghiêng đầu hỏi, tôi thì tránh ánh mắt anh, mím môi cười trộm.
“Ừm thì là…”
Nhân lúc anh không chú ý, tôi ghé hôn nhẹ lên mu bàn tay anh một cái:
“Không chia tay nữa.”