LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-06 13:54:34
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tư Duy?”

Cảnh trong mơ và thực tế hòa làm một, Tưởng Tư Duy mơ màng nặng nề mở mắt ra. Hậu quả của việc vượt đèo lội suối hôm qua thể hiện rõ ràng qua những vị trí đầy đau nhức và kiệt sức trên cơ thể anh vào giờ phút này.

“Chị ơi…” Anh hé môi, giọng khàn khàn.

“Em bị sốt rồi, chị có nấu chút cháo, em ăn vài miếng trước đi, lát nữa rồi uống thuốc.” Lâu Già lấy chiếc khăn lông trên trán anh xuống: “Tự ngồi dậy được không?”

Tưởng Tư Duy cảm giác đầu rất nặng, dường như phải dùng hết sức lực mới thực hiện được động tác gật đầu. Lúc gắng gượng ngồi dậy, đầu anh choáng váng, cơ thể lập tức ngã về phía trước.

Lâu Già vội vàng đưa tay đỡ anh, gò má nóng hổi ghé gần đến phần cổ lành lạnh.

Tưởng Tư Duy mơ màng, thoải mái cọ cọ một cái khiến Lâu Già nhất thời như bị sét đánh từ đầu đến chân. Cô cứng người đẩy anh ra: “Tưởng Tư Duy.”

“… Vâng?” Anh mơ màng lên tiếng đáp, mí mắt vẫn nặng trĩu như vậy, hàng mi dày và dài ngước lên để lộ đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng đây là ảnh hưởng của cơn sốt nhưng lại khiến người ta cảm thấy mềm lòng.

“Ngồi yên nào.” Lâu Già dùng một tay vịn vai anh, tay còn lại cầm khăn lông mới thay lau sơ mặt anh hai cái: “Tỉnh táo hơn chút nào chưa?”

Mặt Tưởng Tư Duy bị cô bóp đau ơi là đau, không tỉnh táo cũng phải tỉnh táo. Anh gật đầu, khàn giọng nói: “Em muốn đi đánh răng trước.”

“Đừng để ý, ngồi còn không vững đây này, em đừng để bị ngã trong nhà vệ sinh.” Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng Lâu Già vẫn bảo anh chờ mình rồi chạy về phòng lấy chai nước súc miệng: “Dùng tạm đi.”

Tưởng Tư Duy mở chai nước súc miệng, cầm lấy ly nước và chậu Lâu Già đưa cho, súc miệng xong xuôi, anh cũng chỉ ăn sáng được vài miếng.

“Nằm nghỉ thêm một lát đi, nửa tiếng sau uống thuốc này, cách uống chị đã viết trên hộp luôn rồi. Lát nữa chị có lớp, tan học sẽ về thăm em.” Lâu Già mang cả chén, chậu, ly đi cùng: “Trưa nay muốn ăn gì để chị bảo dì nấu cho em.”

Tưởng Tư Duy bảo ăn gì cũng được, nghĩ ngợi giây lát lại nói: “Em vẫn muốn ăn mì cải thìa trứng gà giống tối hôm qua.”

Lâu Già nhìn anh cười: “Ăn nhiều năm rồi mà em chưa ngán à.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-5.html.]

“Lâu rồi em chưa được ăn.” Tưởng Tư Duy cũng nhìn cô: “Tối hôm qua là lần đầu tiên em ăn lại trong mấy năm gần đây, em không thích ăn mì người khác nấu.”

Lâu Già không phản ứng gì nhìn đi chỗ khác: “Được, buổi trưa chị bớt chút thời gian nấu cho em.”

“Nếu chị bận quá thì thôi, em cũng không đói lắm.” Tưởng Tư Duy chu đáo nói.

“Bận thì cũng phải ăn trưa chứ, thời gian nấu mì thì vẫn có.” Lâu Già không nói chuyện với anh nữa, cầm đồ đi ra ngoài.

Tưởng Tư Duy nhìn chằm chằm cô cho đến khi bóng lưng ấy biến mất khỏi tầm mắt mới thôi nhìn. Anh cầm hộp thuốc để ở mép giường lên, chữ viết trên đó rất đẹp, cũng rất quen thuộc.

Anh giơ tay lên, ngón tay xoa lên dòng chữ trên đó rồi anh cầm hộp thuốc nằm xuống.

Sau khi tan học, Lâu Già đã đến nhà trọ, thấy Tưởng Tư Duy đang ngủ say nên không làm phiền mà đi đến nhà ăn nấu mì xong mới quay lại gọi anh.

Ai ngờ chạm tay vào mới phát hiện nhiệt độ cơ thể Tưởng Tư Duy đang cực kỳ cao.

Cô sợ anh sốt cao đến nỗi bất tỉnh nên vội vàng đẩy vai Tưởng Tư Duy một cái: “Tư Duy?”

Tưởng Tư Duy ngủ say, quên uống thuốc, trong thời gian đó không ai trông nên khi nóng anh đã đá chăn đi, thấy lạnh lại mò tìm chăn, lúc lạnh lúc nóng như thế, cơn sốt còn nghiêm trọng hơn cả lúc sáng.

Lâu Già gọi mấy tiếng liền anh mới mở mắt ra, người vẫn đang trong trạng thái mơ màng, cứ tưởng rằng mình đang mơ. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâu Già, cơn sốt cao khiến tinh thần anh mơ hồ, cảm xúc yếu ớt vô cùng.

Anh mở mắt, nước mắt chảy xuống theo đuôi mắt, đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp cứ lặng lẽ chảy lệ nóng như thế làm người ta nhìn mà vừa mềm lòng vừa xót xa.

“Sao em giống hệt lúc còn bé vậy, bị sốt cái là lại thích khóc nhè.” Lâu Già làm ướt khăn lông, nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh, cười khẽ bảo: “Thế này mà còn không biết xấu hổ nói mình đã lớn rồi đấy.”

Từ đầu đến cuối Tưởng Tư Duy không nói năng gì, tiếp tục im lặng rơi nước mắt.

Lâu Già không lau nữa, ngồi bên mép giường không biết đang suy nghĩ điều gì.

Loading...