Giờ này đèn ở nhà ăn đã tắt hết, Lâu Già đi tìm dì phụ trách lấy chìa khóa, tự mình vào bếp nấu một tô mì trứng cải thìa.
Vừa nấu mì xong thì Tưởng Tư Duy cũng đã tìm đến sau khi tắm rửa xong.
Lâu Già cho mì vào tô, ra hiệu bảo anh tự bưng ra mà ăn. Sau đó cô rửa sạch nồi, cho nước vào lần nữa rồi đặt lên bếp ga.
Cô đập dẹp hai miếng gừng và cho vào nồi, tiếp tục tìm đường đỏ trong ngăn tủ rồi cho hai muỗng vào trong nồi, quay đầu lại thì thấy Tưởng Tư Duy đang bưng tô mì đứng sau lưng mình, cô chợt cười: “Em còn nhớ —”
“Nhớ.” Chưa đợi Lâu Già nói dứt câu, Tưởng Tư Duy đã đoán được cô muốn nói gì: “Lần đầu gặp chị, chị cũng nấu mì cho em, ăn xong còn nấu cả canh gừng cho em nữa.”
“Đúng vậy, lúc đó em mới cao tầm này chứ mấy.” Lâu Già khua tay múa chân xong lại nói: “Cả ngày không nói năng gì, Giản Nhung Nhung bảo em gọi một tiếng chị thôi mà cứ như đòi mạng em vậy, ai ngờ chị chỉ dùng một tô mì đã mua chuộc được em rồi.”
Tưởng Tư Duy cười theo, hình ảnh và nhiệt độ quen thuộc tỏa ra từ tô mì trong lòng bàn tay khiến anh vô thức nhớ đến mùa hè năm ấy.
Khi ấy, ông Giản và bà Tưởng mới vừa kết hôn, tính cách anh hơi nhạy cảm nên luôn cảm thấy gia đình này hoàn toàn xa lạ với mình, còn Giản Nhung Nhung vốn có tính cách kiêu ngạo cũng chẳng thích đứa em trai từ trên trời rơi xuống này.
Hai người họ không ưa gì nhau, thường xuyên cãi vã, mỗi khi đi học đều là đường ai nấy đi.
Ngày ấy, Tưởng Tư Duy muốn dậy sớm đến trường làm bổ sung bài tập, đi vội quá nên quên mang dù, ba Giản dậy sớm thấy trời có vẻ âm u, bèn bảo Giản Nhung Nhung mang thêm một cây dù bớt chút thời gian đi qua đưa cho anh.
Nhưng Giản Nhung Nhung đưa đến rất miễn cưỡng, Tưởng Tư Duy cũng không muốn nhận lòng tốt này. Mới không nói năng hợp ý nửa câu, Giản Nhung Nhung đã ném cây dù đi mất.
Tưởng Tư Duy cũng có cái tôi cao, nên dù sau khi tan học ngoài trời mưa như thác đổ, anh vẫn giận dỗi không chịu đi nhặt lại cây dù, quyết định dầm mưa chạy về nhà.
Ông Giản bà Tưởng đều là người cuồng công việc, thường chỉ có dì giúp việc và hai chị em họ ở nhà nhưng thời điểm ấy lại đúng lúc dì giúp việc có việc nên đã xin nghỉ làm để về quê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-3.html.]
Tưởng Tư Duy thấy không có giày Giản Nhung Nhung thay ra để ở cửa, nỗi tủi thân dâng trào, đang định há miệng òa khóc lớn thì đột nhiên có một người đi ra từ phòng bếp.
“Tư Duy?” Cô gái gầy và cao ráo, trên mặt nở nụ cười khiến người ta cảm thấy gần gũi: “Chào em, chị là Lâu Già.”
Tưởng Tư Duy đã thấy hình Lâu Già trong căn nhà này nên không bị cô dọa mấy, chỉ là muốn khóc lại không thể khóc, anh kìm nén đến độ mắt đỏ hoe: “Chào chị…”
“Sao em lại dầm mưa về thế này?” Lâu Già đi về phía trước: “Em có muốn đi tắm trước không, chị đang nấu mì, lát nữa múc cho em ăn luôn nhé?”
“Vâng.” Tưởng Tư Duy hít hít mũi, cảm giác đây mới là người chị mà anh mong muốn: “Cảm ơn chị.”
“Đừng khách sáo, em đi tắm nhanh đi, cẩn thận lại bị cảm lạnh.” Lâu Già lại hỏi: “Em uống canh gừng không? Chị nấu thêm ít canh gừng cho em nhé?”
“Vâng.” Tưởng Tư Duy cảm động suýt rơi lệ, cả nỗi tủi thân vì không được Giản Nhung Nhung chấp nhận dồn nén bấy lâu nay cũng biến mất một cách dễ dàng nhờ tô mì và bát canh gừng này.
Mấy năm ấy, Tưởng Tư Duy luôn đi theo sau Lâu Già, quan hệ tốt đến mức khiến người chị hợp pháp là Giản Nhung Nhung vừa tức tối vừa ghen tị.
Ở thời điểm chưa được tính là quá hiểu biết, thậm chí Tưởng Tư Duy đã nghĩ đến việc để nhà họ Lâu nhận nuôi mình, như vậy thì Lâu Già chính là người chị thật sự của anh.
Sau đó anh đã viết nguyện vọng này vào nhật ký, bị mẹ nhìn thấy rồi bị đem ra làm trò đùa vào một lần cả hai gia đình ăn cơm chung.
Lúc ấy Lâu Già học lớp 11, Tưởng Tư Duy vẫn còn là một học sinh cấp hai, chú Lâu nói đùa muốn sắp xếp một mối hôn sự từ bé cho hai người, thế thì sau này có thể trở thành người một nhà rồi.
Lâu Già cũng hùa theo đùa giỡn, còn trêu anh phải ăn nhiều vào, nếu không sau này lúc chụp ảnh cưới, anh còn chẳng cao bằng cô.
Tưởng Tư Duy ngượng đỏ cả mặt, tuy biết rõ mọi người đều không quá để tâm đến lời chú Lâu nói nhưng không biết vì sao, đêm ấy anh lại nằm mơ thấy mình và Lâu Già kết hôn thật.