LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 22

Cập nhật lúc: 2025-03-06 14:05:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào một ngày tháng 8 nọ, văn phòng hiệu trưởng La nhận được một cuộc điện thoại, Trịnh Thông – người trước đó về nhà để dưỡng thương đã phục hồi tốt và dự kiến có thể quay lại công tác vào cuối tháng này.

Lúc ăn cơm trưa, Ưng Hy đề cập đến chuyện này với cả nhóm, mọi người mới vui mừng được vài giây nhưng khi ánh mắt nhìn sang Tưởng Tư Duy, họ lại không vui vẻ gì nổi nữa.

“Sao thế? Cũng có phải là em một đi không trở lại nữa đâu.” Tưởng Tư Duy cười nói: “Có thời gian rảnh rỗi em sẽ quay lại gặp mọi người mà.”

Ly biệt là điều khó tránh khỏi, bữa cơm hôm ấy mọi người đều ăn không vui vẻ gì, đây cũng là lần hiếm hoi mà sau khi ăn xong họ ngồi lại tán gẫu trò chuyện một hồi, mãi đến khi giờ nghỉ trưa sắp kết thúc họ mới giải tán.

Chiều nay không có tiết dạy nên Tưởng Tư Duy và Lâu Già đã đến nhà Tiểu Tỉnh để giúp cậu sửa lại mái nhà theo như kế hoạch đã đặt ra.

“Em mua vé về chưa?” Trên đường đi, Lâu Già mở lời trước.

“Vẫn chưa.” Tưởng Tư Duy nói: “Em đợi thầy Trịnh đến rồi mua cũng được.”

“Ừ.” Sau đó là một khoảng lặng mà trước đây ít khi có, Lâu Già lại lên tiếng: “Trước đây em có bảo sẽ học thẳng lên tiến sĩ ở trường em luôn phải không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy học xong tiến sĩ thì sao, em có kế hoạch gì không?” Lâu Già hỏi.

“Có thể em sẽ tiếp tục nghiên cứu khoa học.” Tưởng Tư Duy cười nói: “Thật ra em không giỏi giao tiếp với người khác lắm, thậm chí trước kia còn nghĩ sẽ sống cả đời trong phòng thí nghiệm là được rồi nữa.”

“Khoa trương thế á.” Lâu Già nghĩ đến hình ảnh đó mà có hơi buồn cười. “Sự thật mà.” Tưởng Tư Duy nói: “Nhưng bây giờ em không muốn nữa.”

Lâu Già nhìn về phía anh, anh tiếp tục nói: “Thỉnh thoảng đi ra ngoài hóng gió chút cũng tốt.”

Tưởng Tư Duy quay đầu, đối diện với ánh mắt của Lâu Già: “Còn chị, một năm sau chị định làm gì?”

Lần này Lâu Già không đưa ra câu trả lời lập lờ nước đôi nữa: “Chị sẽ tiếp tục ở lại đây.”

Sắc mặt Tưởng Tư Duy không thay đổi gì nhiều, rất bình tĩnh, hệt như đã đoán được câu trả lời của cô từ lâu rồi: “Vậy Tiểu Tỉnh chắc sẽ không quá buồn.”

“Có lẽ là thế.” Lâu Già hơi ghen ty nói: “Em ấy thích em hơn.” “Vậy à, em cũng thấy thế.”

“…” Lâu Già liếc anh một cái.

Tưởng Tư Duy cười một tiếng, trông thấy Tiểu Tỉnh vẫy vẫy tay với họ ở phía xa xa, anh cũng giơ tay lên vẫy vẫy, đồng thời nói: “Lâu Già, đừng nghĩ nhiều như vậy.”

“Cái gì?” Lâu Già nhất thời không phản ứng kịp.

“Cân nhắc về em không cần phải nghĩ nhiều như thế.” Tưởng Tư Duy nói: “Khoảng cách xa hay gần, tất cả những thứ không chắc chắn trong tương lai, chị không cần thêm nó vào trong câu trả lời dành cho em.”

“Chỉ nhìn thời điểm hiện tại, chỉ nhìn Tưởng Tư Duy đang ở đây thôi.”

Lâu Già nhìn Tưởng Tư Duy đang đứng trước mặt mình, cô tự cho mình là người không thích cân nhắc thiệt hơn trong chuyện tình cảm nhưng khi đối mặt với anh, cô lại kìm chẳng đặng mà suy nghĩ đến nó.

Cũng không phải là cân nhắc thiệt hơn cho bản thân mình mà chỉ là cô không muốn đồng ý một cách qua loa, rồi lại vì những chuyện trong tương lai mà tan vỡ.

Nếu thật sự đi đến bước đường này thì đối với Tưởng Tư Duy chẳng phải là một dạng tổn thương khác sao.

Cô không muốn, cũng không nỡ.

Lâu Già trầm mặc, lồng n.g.ự.c như đè nén áp lực, hồi lâu sau cô mới trả lời: “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-22.html.]

Thời gian thoáng chốc trôi qua.

Ngày cuối tuần cuối cùng của tháng 8, Trịnh Thông đến thôn Ngô Đồng, còn Tưởng Tư Duy thì đã đặt vé về vào thứ hai. Tối chủ nhật, hiệu trưởng La tổ chức một bữa tiệc.

Vừa là để chào mừng, cũng vừa là để tiễn biệt.

Nỗi buồn chia ly và niềm vui gặp lại đan xen, tâm trạng của mọi người lên xuống thất thường, rượu cũng uống kha khá, toàn là rượu do hiệu trưởng La tự ủ, độ cồn không cao nhưng tác dụng không hề nhẹ.

Lúc tàn tiệc, mấy người trẻ đều đã uống đến độ say khướt choáng váng.

Tưởng Tư Duy vẫn được xem là còn tỉnh táo, vẫn có thể đứng lên tự đi. Anh loạng choạng đi đến cửa nhà ăn, bỗng nhìn thấy cậu nhóc đang đứng dưới bóng cây: “Tiểu Tỉnh.”

Tiểu Tỉnh ngẩng đầu lên chậm rãi đi đến bên cạnh Tưởng Tư Duy. Cậu biết chuyện Tưởng Tư Duy sắp rời khỏi đây từ thầy cô và bạn học, lúc không có ai còn khóc mấy trận liền nhưng đến khi đứng trước mặt Tưởng Tư Duy, cậu lại vừa cười vừa nói tạm biệt anh.

Chia ly là bài học cuộc sống đầu tiên mà cậu học được.

“Thầy Tưởng, nếu thầy là ba con thì tốt biết mấy.” Tiểu Tỉnh ôm anh một cái rồi không đợi Tưởng Tư Duy nói gì đã vội chạy nhanh đi.

Tưởng Tư Duy nghe cậu nói mà xót xa trong lòng, Lâu Già đi đến bên cạnh đưa cho anh một tờ khăn giấy, anh kiên cường nói: “Không sao, em không khóc.”

“Đúng là không khóc.” Lâu Già im lặng không nói gì, chỉ đưa khăn giấy lên phủ trên mí mắt anh: “Chỉ là bụi vô tình bay vào mắt thôi.”

Tưởng Tư Duy cười, mũi vẫn hơi cay cay.

Một lát sau, Lâu Già lấy khăn giấy xuống, nhìn thấy đôi mắt hơi đo đỏ của anh: “Đi bộ chút nhé?”

“Vâng.” Tưởng Tư Duy đáp.

Nhiệt độ ban đêm trên núi sau khi vào thu giảm mạnh, Tưởng Tư Duy khoác áo khoác của mình lên vai Lâu Già, cô nhìn anh một cái, không từ chối.

Gió đêm không làm phiền thời khắc tĩnh lặng này.

Tưởng Tư Duy đã uống rượu, phản ứng của anh dù sao cũng không được minh mẫn lắm, vậy nên anh không hề phát hiện con đường Lâu Già dẫn mình đi có gì khác thường.

Mãi đến khi những đốm sáng xanh xuất hiện trước mắt, anh mới chợt dừng bước.

Vào mùa này không có nhiều đom đóm lắm nhưng trước mắt Tưởng Tư Duy lại có một sự tồn tại còn rực rỡ hơn cả đom đóm, ánh sao hay ánh trăng.

Lâu Già mím môi: “Tư Duy, chị thật lòng xin lỗi…”

Nghe lời này, lưng Tưởng Tư Duy tê dại, đầu óc vốn không quá tỉnh táo chớp mắt trở nên tỉnh táo, môi anh giật giật nhưng không phát ra âm thanh gì.

“Xin lỗi vì muộn thế này mới cho em câu trả lời.” Trong mắt Lâu Già ánh lên ý cười: “Em nói đúng, quả thật lúc trước chị đã nghĩ quá nhiều, vì đến tận bây giờ chị chưa từng nghĩ em sẽ thích chị.”

“Đối với em, chị không muốn qua loa, cũng không muốn tùy tiện đưa ra lời hứa, chị sợ mối tình này sẽ không có kết quả tốt, cũng sợ không cho em được những gì em muốn.”

Tưởng Tư Duy không biết có nên nói gì không, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c mình căng ra, đầu ngón tay cũng run rẩy theo, tựa như đoạn chạy nước rút cuối cùng trong một cuộc đua đường dài vạn dặm, cả người anh căng thẳng đến mức không kiểm soát được.

Lâu Già càng lúc càng đến gần anh, gần đến nỗi tựa như có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của anh, gió đêm thổi qua mái tóc dài của cô, khiến sợi tóc lướt qua bên má anh.

Tưởng Tư Duy nhắm hai mắt, dường như đây là một giấc mộng đẹp.

Dưới ánh trăng màu bạc, hai trái tim càng lúc càng gần nhau hơn, hơi thở hòa vào nhau, giọng nói của Lâu Già tràn đầy cám dỗ: “Điệu nhảy kia, anh còn muốn nhảy với em không?”

Tưởng Tư Duy mở mắt ra, giấc mộng đẹp vẫn còn đó. “Dĩ nhiên.”

Loading...