LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 21

Cập nhật lúc: 2025-03-06 14:05:21
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim cô đập loạn nhịp, Lâu Già vô thức nắm chặt tay, lòng bàn tay có chút ươn ướt nhưng không phải vì nhiệt độ ngột ngạt của mùa hè.

Cô nhìn thấy sự hồi hộp và mong đợi tương tự trong ánh mắt của Tưởng Tư Duy, đầu ngón tay cô khẽ nhúc nhích: “Chị…”

“Thầy Tưởng…”

Một giọng nói rất trầm thấp đột ngột vang lên, cùng với cơn gió bất chợt thổi qua giữa núi rừng, chớp mắt đã xua tan mọi không khí mập mờ.

Lâu Già và Tưởng Tư Duy mím môi gần như là đồng thời, họ cười và thở dài một cách ăn ý, cả hai đều muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Cuối cùng Tưởng Tư Duy di chuyển tầm mắt trước, anh quay đầu nhìn về phía cậu nhóc đứng cách họ vài bước: “Tiểu Tỉnh? Sao con chưa về nữa?”

Cậu nhóc mặc một bộ quần áo mùa hè rộng thùng thình, phần cổ tay áo và vạt áo đã bị mòn đi ở một mức độ khác nhau, dưới chân cậu mang một đôi giày sandal cũ, có lẽ vì kích cỡ không vừa nên nửa bàn chân cậu lòi ra ngoài, dính đầy bụi đất.

“Thầy Tưởng…” Tiểu Tỉnh đứng tại chỗ, lo lắng túm vạt áo, ngay cả đầu ngón chân còn đang cố sức quặp xuống đất. Cậu nhìn Tưởng Tư Duy một cái rồi lại cúi đầu xuống, nói bằng tiếng phổ thông không quá thành thạo: “Làm thầy bị thương rồi, con xin lỗi…”

Tưởng Tư Duy đi đến, hơi ngồi xổm xuống trước mặt cậu nhóc: “Không sao hết, tay thầy mấy ngày nữa là lành lại rồi, con không cần phải bận tâm đâu.”

Tiểu Tỉnh nhìn cánh tay treo cố định trước n.g.ự.c của anh, tâm trạng vẫn như đưa đám.

Lâu Già thấy vậy cũng đi đến: “Tiểu Tỉnh, tay thầy Tưởng của con thật sự không sao đâu, nếu không tin, con có thể bảo thầy ấy nhảy — đánh một bài quyền cho con xem.”

Tưởng Tư Duy không biết phải làm sao, đành phối hợp đánh vài phát hây hây ha ha vào không khí.

Tiểu Tỉnh cắn môi, muốn cười nhưng lại ngại không dám cười.

“Con thấy đó, thầy không sao thật mà.” Tưởng Tư Duy xoa đầu cậu: “Nhưng sau này con không được leo cây đào tổ chim nữa, đây là hành động rất nguy hiểm, con biết chưa?”

“Không có đào tổ chim…” Tiểu Tỉnh nhỏ giọng nói: “Con thấy trứng chim nằm dưới đất, sợ chim mẹ lo lắng nên muốn mang nó về lại, con không có đào tổ chim.”

Tưởng Tư Duy dừng lại giây lát, sau đó lại nói: “Thầy xin lỗi Tiểu Tỉnh, thầy hiểu lầm con rồi, nhưng sau này nếu còn gặp phải chuyện thế này nữa, con nhớ đi tìm người lớn đến giúp, đừng có leo cao như vậy một mình, biết không?”

Tiểu Tỉnh gật đầu, bỗng nhiên bụng cậu kêu “ọc ọc”, cậu nhóc lập tức đưa tay che bụng, mặt cũng đỏ bừng lên.

“Đói rồi phải không?” Lâu Già nhìn Tiểu Tỉnh, thấy cậu gật đầu, cô cười nói: “Đi thôi, cô đưa con đi ăn cơm.”

Tiểu Tỉnh từ buồn chuyển sang vui, tung tăng đi phía trước.

Tưởng Tư Duy và Lâu Già sánh vai đi phía sau, không ai nhắc đến điệu nhảy vẫn chưa nói xong kia, chỉ là trong lúc đang đi, cơ thể vô thức đi gần đối phương hơn, chạm vào nhau rồi lại nhanh chóng cách ra xa.

Lặp đi lặp lại.

Tất thảy đều không được nói ra.

Lúc đi đến chỗ đông người, Tiểu Tỉnh nhìn về phía một gia đình bốn người đang dắt tay nhau cách đó không xa, bỗng nhiên cậu chạy về lại, chen vào giữa Lâu Già và Tưởng Tư Duy rồi trái phải mỗi bên nắm tay một người.

Cậu nhóc nắm tay rồi giải thích nhưng vẫn giấu đầu lòi đuôi: “Đông người quá, con sợ thầy cô không theo kịp con.”

Lâu Già và Tưởng Tư Duy đưa mắt nhìn nhau, biết trong lòng Tiểu Tỉnh đang nghĩ gì, đương nhiên họ cũng không từ chối, trái lại còn nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu hơn.

Tiểu Tỉnh được ông nội cậu nhặt ở cạnh một cái miệng giếng ven đường trong lúc lên thị trấn bán đồ ăn thời trẻ khi cậu chỉ mới là một đứa trẻ sơ sinh, không biết cha mẹ là ai, cũng không biết đến từ nơi nào.

Ông nội của Tiểu Tỉnh cũng là một người đáng thương, mất vợ khi còn trẻ, mất con khi độ trung niên, cả đời sống cô đơn. Sau khi nhặt được Tiểu Tỉnh, ông luôn xem cậu là cháu trai ruột mà nuôi dạy.

“Tình cảm của hai ông cháu rất tốt, chỉ là quá đáng thương.” Thím Tôn phụ trách nấu ăn đưa thức ăn đã được hâm nóng xong cho Lâu Già: “Hai năm nay sức khỏe ông nội thằng bé không ổn lắm, có thể cũng… Haiz.”

Nhắc đến sinh lão bệnh tử không khỏi thêm phần ưu sầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-21.html.]

Lâu Già đặt đồ ăn lên bàn, rồi ngồi một bên nhìn Tiểu Tỉnh lùa cơm vào miệng với Tưởng Tư Duy, tâm trạng cô rất phức tạp.

Tưởng Tư Duy nhìn thấu sự lo lắng trong cô, cũng trầm mặc.

Chờ Tiểu Tỉnh ăn cơm xong, ba người cùng nhau đi đến quảng trường tham gia lửa trại buổi tối. Ông nội của Tiểu Tỉnh là trưởng bối trong thôn nên đã được mời đến ngồi trên bục cao từ sớm.

Tiểu Tỉnh nhìn thấy ông nội mình thì vui mừng vẫy tay, sau đó khéo léo hòa mình vào bài hát và điệu múa. Cậu vui vẻ lắc lư cơ thể, nhảy nhót, reo hò.

Tâm trạng Lâu Già vẫn nặng nề như thế, nhìn niềm vui trên khuôn mặt Tiểu Tỉnh, nhưng cô lại cảm nhận được nỗi sầu bi khó diễn tả. Khi đang ngẩn ngơ, tay cô đột nhiên bị người ta nắm lấy.

Sự ấm áp khô ráo bao bọc lấy cô.

Lâu Già ngước mắt nhìn về phía Tưởng Tư Duy, anh nắm tay cô, ánh lửa phản chiếu trong mắt anh: “Sinh mệnh của mỗi người đều có giới hạn.”

“Chị biết.” Lâu Già hiểu lý lẽ này.

“Có lẽ Tiểu Tỉnh còn hiểu rõ lý lẽ này hơn cả chúng ta.” Tưởng Tư Duy nói: “Nhưng em ấy vẫn đang cố gắng ghi nhớ nhiều khoảnh khắc vui vẻ hơn nữa.”

“Thay vì đồng cảm với hoàn cảnh gian khổ của em ấy, chi bằng hãy vui vẻ cùng với em ấy.” Tưởng Tư Duy vừa nói vừa đỡ lấy Tiểu Tỉnh đang lao đến: “Giỏi quá đi Tiểu Tỉnh.”

Lâu Già nhìn đầu tóc đầy mồ hôi của cậu, nhìn ánh mắt sáng ngời của cậu, cô nắm lấy bàn tay nóng hổi của cậu: “Tiểu Tỉnh à, sao con lại nhảy giỏi thế?”

“Do ông nội con dạy đó ạ!” Tiểu Tỉnh chỉ về phía bục cao: “Nhìn đi, đó là ông nội con đó, lúc trước ông nhảy rất giỏi luôn.”

Lâu Già nhìn theo hướng xa xa, cười nói: “Điệu múa nào con cũng biết nhảy à?”

“Đương nhiên rồi! Con còn biết hát nữa!” Nói dứt câu, Tiểu Tỉnh lập tức cất giọng gào to, tuy còn nhỏ tuổi nhưng nghe thôi cũng thấy cậu có chút kỹ thuật cơ bản.

Lâu Già thỉnh thoảng lại múa máy tay chân vài cái theo Tiểu Tỉnh: “Vậy nếu có cơ hội con dạy thầy Tưởng đi, thầy ấy hát dở lắm.”

Tưởng Tư Duy: “…”

Tiểu Tỉnh rất ngạc nhiên: “Thật không ạ?” Lâu Già: “Dĩ nhiên.”

Tưởng Tư Duy phản công: “Vậy tiện thể cũng nhờ thầy Tiểu Tỉnh dạy cô Lâu của các con nhảy luôn nhé.”

Anh nhìn về phía Lâu Già: “Hình như có người còn nợ em một điệu nhảy đấy.” Lâu Già cười nhẹ: “Chị vẫn chưa đồng ý nhảy với em mà.”

Tưởng Tư Duy giả vờ tiếc nuối: “Thế thì em phải cố gắng hơn nữa mới được, thầy Tiểu Tỉnh cũng giúp thầy một chút được không nào?”

Tiểu Tỉnh rất phấn khích: “Được ạ được ạ!”

Lâu Già nhìn về phía Tưởng Tư Duy, ánh lửa lay động trong mắt hai người, khuôn mặt họ đều đỏ ửng, ánh mắt giao nhau một cách mơ hồ khiến tim người ta đập rộn lên.

Cô di chuyển tầm mắt đi trước, tay chân trở nên thiếu nhịp nhàng hệt như nhịp tim của cô vậy.

Chỉ là vào giờ phút này, nhảy xấu hay nhảy đẹp không còn quan trọng nữa, vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Tiếng hát đi đôi với tiếng trống, càng lúc càng tươi vui.

Lửa trại cháy rực, mọi người tay trong tay, quên đi tất thảy những phiền muộn, khổ đau và bi thương, ca hát thỏa thích, nhảy múa thỏa thuê.

Vầng trăng lên cao, lửa trại càng cháy mạnh hơn.

Một đêm vui vẻ trôi qua, mặt trời lại lên cao như thường nhật, gà gáy chó sủa, cuộc sống vẫn tiếp tục diễn ra, bất ngờ và mừng rỡ, bình yên và sôi động.

Tạm biệt và hẹn gặp lại.

Loading...