LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-06 13:51:59
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng có ba người, hai đứng một ngồi, người đứng là hiệu trưởng La và cháu ngoại của thầy ấy – Ưng Hy, cô ấy cũng là giáo viên trong trường.

“Vâng, tôi nhất định sẽ mắng thằng bé một trận.” Lâu Già lên tiếng đáp rồi đưa mắt nhìn Tưởng Tư Duy đang ngồi cầm khăn lau tóc giữa hai người họ.

Đúng là trai 18 thay đổi ngoạn mục.

Tưởng Tư Duy khác một trời một vực với cậu nam sinh đeo mắt kính gọng đen, để tóc học sinh ngoan ngoãn, đứng lên còn không cao bằng mình trong trí nhớ của Lâu Già.

Nếu đang đi trên đường thì chưa chắc Lâu Già đã nhận ra được anh. “Tưởng Tư Duy.”

Trước kia Lâu Già cũng thường mắng em trai em gái ở nhà, lời khó nghe hay lời êm tai đều đã từng nói thẳng nhưng bây giờ cô lại không biết nên dạy dỗ người phải rẽ mấy khúc mới được gọi là “em trai” này thế nào.

Thấy Tưởng Tư Duy chậm rãi đứng lên, tầm mắt cô thay đổi từ nhìn xuống lúc ban đầu đến nhìn thẳng, cuối cùng phải hơi ngước mắt mới có thể thấy rõ tướng tá của anh.

Lâu Già nhíu mày nói: “Sao em không nghe lời như lúc trước nữa.”

Trong tiếng mưa rơi dồn dập, Tưởng Tư Duy với mái tóc rối bù mỉm cười nhẹ: “Lâu rồi không gặp.”

Đúng là lâu rồi không gặp.

Lâu đến mức đến cả giọng nói của anh Lâu Già cũng cảm thấy hơi xa lạ, nhưng người trước mặt đã thật sự đứng ở đây, nhớ lại những chuyện trong quá khứ, cô thôi nhíu mày nói: “Nhiều năm trôi qua rồi mà sao em chỉ phát triển bên ngoài chứ không khôn ra vậy, mưa lớn như thế, nếu trên đường em gặp phải sự cố ngoài ý muốn thì chị phải nói với chị em thế nào.”

Tưởng Tư Duy sờ đầu, vẫn im lìm không thốt ra được một chữ nào hệt như ngày trước.

Hiệu trưởng La đứng ra giảng hòa: “Được rồi được rồi, cô Tiểu Lâu, cô mau đưa em trai đi tắm rửa đi, đừng để bị cảm lạnh.”

Lúc này Lâu Già mới chú ý đến quần áo đã ướt đẫm của anh, thở dài nói: “Đi thôi, chị đưa em đến nhà trọ trước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-2.html.]

Tưởng Tư Duy vội vàng nhấc hành lý lên đi theo, nhất thời không chú ý đến khoảng cách. Lâu Già chợt nhớ ra gì đó nên đột nhiên quay đầu lại, tầm mắt đập thẳng vào cổ anh.

Quần áo ướt sũng dính sát vào cơ thể vai rộng eo hẹp của chàng trai, cơ n.g.ự.c cũng không quá lớn nhưng thoảng qua trước mắt Lâu Già luôn là hình ảnh cậu nhóc xách balo im lặng đi theo phía sau mình trong quá khứ.

Cậu nhóc đã biến thành một chàng trai gầy với những thớ cơ bắp. Khác biệt này quá lớn.

Lâu Già thấy hơi buồn cười, vừa đi vừa nói: “Điều kiện ở đây không tốt lắm, hoàn cảnh thế nào em cũng thấy rồi đó, nếu không thích nghi được với điều gì thì em cứ nói thẳng với chị là được, đừng tự miễn cưỡng bản thân.”

“Không đâu.” Tưởng Tư Duy cụp mắt, nhìn hai bóng người bên chân mình: “Em thấy rất tốt.”

“Vậy thì được.” Lâu Già không nói gì nữa, tiếp tục dẫn anh đến cửa tòa nhà giảng dạy: “Nhóm bọn chị khá ít giáo viên nam, vậy nên trong nhà trọ tạm thời chỉ có hai người là em và thầy Phương, hôm nay thầy ấy trực ban nên không ở đây, ngày mai chị sẽ giới thiệu để hai người làm quen.”

Bên trong nhà trọ là giường tầng rất đơn sơ, sàn bê tông và không có máy điều hòa, chỉ có một chiếc quạt máy mới tinh được đặt ở khoảng trống giữa hai chiếc giường.

Lâu Già chỉ về phía một chiếc giường tầng dưới sát cạnh cửa: “Giường em ở đây, chiếu đệm đã được phơi nắng qua trước đó rồi, nếu em ngủ không quen thì đợi đến khi tạnh mưa, chị đưa em lên thị trấn mua cái mới.”

“Không cần đâu, em thấy ổn cả, em cũng không yếu ớt như thế.” Tưởng Tư Duy đặt hành lý xuống sàn ngay sát mép giường rồi bỗng nhiên nói: “Lâu Già, chị đừng luôn xem em là con nít, em đã trưởng thành rồi.”

“Chị không xem em là con nít, có đứa con nít nhà ai cao to 1m8 hơn đâu.” Lâu Già hơi khó hiểu: “Còn nữa, sao em cứ không biết lớn nhỏ thế, đến chị còn không biết gọi.”

“Chị thì tính là chị gì chứ.” Tưởng Tư Duy nhẹ nhàng đáp. “Em có tin chị đánh em không?”

Tưởng Tư Duy nhìn cô, không đi qua đó mà giả vờ sửa soạn lại hành lý, giọng vẫn nhẹ nhàng như trước: “Em đói rồi.”

“… Chị ơi.”

Loading...