May mà sườn núi không quá dốc, bên dưới lại là một vùng trũng, Tưởng Tư Duy lăn đùng đùng xuống dưới đáy hố, bụi đất xung quanh bay mịt mù, anh nằm đó hồi lâu mà vẫn chưa tỉnh táo lại.
Lâu Già hoảng hốt từ bên trên trượt xuống theo, quỳ bên cạnh anh: “Em không sao chứ, có bị thương ở đâu không?”
Trên mặt Tưởng Tư Duy vừa dính đất vừa dính lá khô, đợi Lâu Già phủi xuống gần hết anh mới tỉnh táo lại nói: “Em không sao, chỉ là…”
Lâu Già căng thẳng chờ anh nói tiếp.
“Có thể em phải cần một nụ hôn chúc ngủ ngon mới đứng dậy lần nữa được.” Tưởng Tư Duy nói nghiêm túc.
“…” Lâu Già vừa tức vừa buồn cười, đ.ấ.m thẳng một cú lên bả vai anh: “Chị thấy em ngứa đòn thì có, đứng dậy nhanh lên.”
Tưởng Tư Duy bĩu môi, không dám cãi lời, chậm rãi đứng lên.
Lâu Già đi theo bên cạnh, khoanh tay nói: “Xem ra đ.ấ.m có tác dụng hơn nụ hôn chúc ngủ ngon nhiều.”
“…”
Tưởng Tư Duy nào dám đùa giỡn làm càn nữa, ngoan ngoãn đi theo sau lưng Lâu Già về khu vực cắm trại, rửa sơ mặt mày rồi ai vào lều người nấy.
Sau nửa đêm là đến Tưởng Tư Duy trực đêm, cảm xúc của anh đang kích động cộng thêm cú ngã lộn mèo kia suy cho cùng vẫn khiến anh bầm dập, lưng và cánh tay đau nhức ở hai mức độ khác nhau, nên anh mãi không ngủ được.
Anh đổi ca trực với Lưu Tiểu Đông sớm nửa tiếng, lúc trời sắp sáng mới thấy hơi buồn ngủ, mí mắt vừa bắt đầu díp vào nhau thì anh nghe thấy tiếng động nên lại mở mắt ra.
Lâu Già mới ra khỏi lều, nhiệt độ chênh lệch quá lớn, cô kéo cao cổ áo gió, lấy một gói nước súc miệng trong túi ra, sau khi rửa mặt đơn giản xong xuôi, cô mới đi đến bên cạnh đống lửa ngồi xuống: “Mọi người chưa ai dậy à?”
“Vâng, anh Đông bảo không cần kêu anh ấy, còn anh Tấn thì…” Tưởng Tư Duy tỏ ý bảo cô nghe thử tiếng ngáy phát ra từ trong lều: “Đoán chừng cũng không kêu dậy nổi.”
Đang nói chuyện thì Ưng Hy từ lều bên cạnh đi ra, cô ấy cũng súc miệng xong mới đi tới: “Chỉ có hai người thôi à?”
“Đúng vậy, kêu ai cũng không dậy nổi, Hà Diểu đặt bốn năm cái báo thức, tôi thì tỉnh rồi, còn cô ấy chẳng có tí động tĩnh gì.” Lâu Già lấy khoai lang nướng mới cho vào trong đống lửa ra chia cho cô ấy một nửa: “Ở bên này không thấy được bình minh nhỉ?”
Ưng Hy gật đầu, nhận lấy khoai lang và bảo: “Phải đi lên thêm mấy trăm mét nữa, sau lưng sườn núi có một khu đất bằng phẳng, có thể ngắm bình minh.”
“Vậy bây giờ đi nhé?” Lâu Già hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-18.html.]
“Cũng tới giờ rồi đấy.” Ưng Hy há miệng cắn một miếng khoai lang, tầm mắt nhìn lướt qua người hai người họ: “Hai người tranh thủ đi đi, tôi lười ngắm.”
“Tới thì cũng tới rồi mà.” Lâu Già cười nói.
“Câu này cô phải nói với Phương Tấn và Hà Diểu mới đúng.” Ưng Hy cười: “Tôi với Lưu Tiểu Đông đã ngắm trên ngọn núi này không biết bao nhiêu lần, ngắm đủ lắm rồi, hai người đi đi.”
“Vậy thôi cũng được.”
Trước khi đi, Lâu Già và Tưởng Tư Duy còn định gọi Hà Diểu với Phương Tấn dậy, kết quả chỉ uổng công, hai người họ cũng không cố chấp nữa, cầm máy ảnh đi lên phía trên ngọn núi.
Leo khoảng bảy tám trăm mét, Lâu Già trông thấy một chấm sáng màu cam nhàn nhạt ở phía xa xa, thế là cô nắm tay kéo Tưởng Tư Duy lao về phía trước.
Bình minh và hoàng hôn chỉ trong chớp mắt, chỉ vài bước đi ngắn ngủi, ánh sáng màu cam đã tràn ngập, một vầng mặt trời tròn mọc lên từ tầng mây trên dãy núi.
Lâu Già ngắm thôi chưa đủ, máy ảnh còn vang lên tanh tách chụp được mười mấy tấm liền.
Tưởng Tư Duy cũng đang cầm điện thoại chụp ảnh, chỉ là từ đầu đến cuối ống kính luôn hướng về phía Lâu Già. Trong ống kính nhỏ và hẹp, cô gái thỉnh thoảng lại cúi đầu xem ảnh, thỉnh thoảng lại đưa máy ảnh lên.
Góc nghiêng cũng xinh đẹp hệt như thế.
Trán đầy đặn, sống mũi cao, môi mím nhẹ, khi phát hiện ra anh đang chụp trộm, cô bỗng nhiên mỉm cười, rạng ngời mà thoải mái.
Tưởng Tư Duy chụp xong, cúi đầu nhanh chóng bấm về lại màn hình điện thoại. Lâu Già đưa ống kính hướng về phía anh mấy lần mà anh không hề nhận ra.
Mãi đến khi ngắm bình minh xong, Lâu Già và Tưởng Tư Duy quay về khu cắm trại, nhóm mấy người Phương Tấn lần lượt đều đã ngủ dậy, Hà Diểu cầm điện thoại kêu la ầm ĩ: “Bình minh đẹp thế này! Mà tôi lại bỏ lỡ a a a a a!”
Lâu Già nghiêng đầu nhìn, thấy một trạng thái mà Tưởng Tư Duy mới đăng tải trên vòng bạn bè của mình.
Chín ô vô cùng tiêu chuẩn.
Có phong cảnh được chụp lúc leo núi hôm qua, lều cắm trại và hoàng hôn, có ảnh họ chụp chung, còn có bình minh sáng nay.
Và một tấm ảnh chụp Lâu Già được anh đặt ở trung tâm của chín ô ảnh. Văn bản đi kèm chỉ có bốn chữ.
– “Những thứ tôi thích —”