LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-03-06 14:02:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm dần se lạnh, Lưu Tiểu Đông ném vài nhánh cây khô vào đống lửa, ánh lửa lại bừng sáng đôi chút, xua tan đi vài phần ớn lạnh của núi rừng.

“Cũng muộn rồi, hay là chúng ta giải tán trước đi, không phải mọi người muốn ngắm mặt trời mọc à?” Anh lại bẻ thêm mấy nhánh cây khô, “Đừng có để đến lúc ấy lại không dậy nổi.”

Lâu Già lấy điện thoại ra xem, đã 10 giờ hơn, thấy mọi người đều đã đứng dậy chui vào lều, cô bèn kéo Tưởng Tư Duy lại: “Qua bên kia chụp hai tấm hình với chị.”

Tưởng Tư Duy gật đầu bảo vâng.

Lưu Tiểu Đông phụ trách trực đêm dặn dò một câu: “Đừng đi xa quá nhé, ban đêm mọi người khó phân biệt phương hướng lắm.”

“Yên tâm, ngay gần đây thôi, bọn tôi sẽ quay lại sớm.” Lâu Già đứng dậy đi tới bên lều vải, nhấc balo của mình lên bảo: “Đi thôi.”

Tưởng Tư Duy lập tức đi theo, không hề nhận ra Lâu Già chỉ lấy balo chứ không cầm theo túi máy ảnh.

Nhiệt độ trên núi vào ban đêm giảm thấp kinh khủng, tầm nhìn giữa các bóng cây không quá nhiều, Lâu Già cũng không dám đi xa nên họ đã dừng lại ở một sườn núi nhỏ.

Tưởng Tư Duy nhìn cô lục tìm đồ trong balo, anh đảo mắt nhìn xung quanh, không thấy gần đây có cảnh đẹp gì để chụp cả. Trong lúc đang mất tập trung, Lâu Già bỗng nhiên quay người lại, trên tay còn bưng một chiếc bánh ngọt lớn chừng một bàn tay.

Chính là loại bánh kem có hình dạng giỏ hoa nhỏ có thể nhìn thấy khắp nơi ngoài cổng trường hồi còn bé, vị bơ sữa ngọt ngào, ở giữa có một bông hoa nhỏ màu hồng.

Đã nhiều năm rồi Tưởng Tư Duy không nhìn thấy lại loại bánh kem này.

“Điều kiện có hạn, em tạm bợ chút nhé.” Lâu Già một tay bưng bánh kem, một tay cầm bật lửa, “xoẹt” một tiếng, ngọn lửa bật lên.

Cô cong môi: “Sinh nhật vui vẻ, Tư Duy.”

Tưởng Tư Duy khẽ mấp máy môi, một cảm giác chua xót đột nhiên trào dâng khiến hốc mắt anh nóng lên: “Em có thể ước không?”

“Dĩ nhiên là được rồi.” Lâu Già nghiêng đầu, tỏ ý anh có thể hướng về phía bánh kem, hướng về phía ngọn lửa và thậm chí là chính cô.

“Em muốn nhận được một cái ôm.” Nói xong, Tưởng Tư Duy cúi đầu thổi tắt “cây nến”, sau đó nhìn Lâu Già đầy mong đợi, hệt như một chú chó nhỏ đang ngoắc đuôi mong muốn được chủ nhân chú ý đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-17.html.]

Lâu Già bị mê hoặc bởi sự tưởng tượng trong đầu nên rất sắn lòng thực hiện điều ước này của anh. Cô mỉm cười dang hai tay, Tưởng Tư Duy cũng biết điều mà ôm lấy cô.

Cái ôm này vô cùng chân thực.

Đây cũng là lần đầu tiên Lâu Già có cảm giác chân thực với sự thật rằng Tưởng Tư Duy đã trưởng thành. Cô áp sát lồng n.g.ự.c anh, giữa hơi thở là hương xà phòng tương đồng.

Giữa không gian hoàn toàn yên tĩnh, tiếng tim đập của hai người vô cùng rõ ràng.

Không biết qua bao lâu, Lâu Già cất giọng ngàn ngạt nói: “Em muốn chị c.h.ế.t ngộp à?”

Lúc này Tưởng Tư Duy mới nóng mặt, chậm rãi buông tay, nhỏ giọng nói: “Đây là lần đón sinh nhật mà em thích nhất.”

“Em chỉ có yêu cầu nhỏ thế này thôi à.” Bỗng dưng rời khỏi nguồn hơi ấm, Lâu Già cảm nhận được sự lạnh lẽo. Cô đưa bánh kem cho Tưởng Tư Duy: “Ăn nhanh lên đi, ăn xong còn về nữa.”

Tưởng Tư Duy cầm bánh kem, đột nhiên hỏi: “Năm sau… Chị có đón sinh nhật với em nữa không?”

“Năm sau ấy à…” Lâu Già đảo nhẹ mắt, cười khẽ một tiếng: “Xem em cố gắng ra sao đã.”

Tưởng Tư Duy cũng cười theo: “Em nghĩ, chắc là sẽ có.”

Lâu Già nhún nhẹ vai, không phản bác cũng không khẳng định, chỉ im lặng nhìn Tưởng Tư Duy ăn hết chiếc bánh kem nhỏ: “Về thôi.”

Tưởng Tư Duy vâng một tiếng rồi thuận tay nhấc chiếc balo để dưới đất lên, đi mấy bước bỗng nhiên hối hận nghĩ lẽ ra khi nãy anh nên ước một điều ước tốt hơn.

Dù sao tối nay Lâu Già cũng dễ tính như thế, cũng dung túng anh như thế mà.

Nếu anh bảo muốn nhận được một nụ hôn chúc ngủ ngon, có phải cũng được không?

Tưởng Tư Duy càng nghĩ càng hối hận, nhất thời không quan sát kỹ, dưới chân chẳng biết vấp phải cái gì mà cả người anh lăn xuống sườn núi.

“Tư Duy!”

Lâu Già và anh một người đi trước một người đi sau, chỉ nghe thấy tiếng động, đến khi vừa quay đầu lại cô đã trông thấy anh lăn xuống cạnh sườn núi nơi họ đứng ban đầu.

Loading...