Đoàn người đến địa điểm cắm trại trước lúc trời tối, đó là một khu đất bằng phẳng rộng bao la, vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều vết cắm trại trước đó trên mặt đất.
Ưng Hy và Lưu Tiểu Sơn đều là dân gốc ở đây, biết nhiệt độ trên núi sẽ giảm rất nhanh nên vừa đến nơi đã dựng hai cây đuốc lên trước.
Sáu người ngồi xung quanh đống lửa ngắm hoàng hôn xong mới bắt đầu vội vội vàng vàng dựng lều.
Lâu Già đã có kinh nghiệm đi bộ đường dài nên khá thành thạo việc dựng lều, dưới sự chỉ đạo của cô và Lưu Tiểu Sơn, ba chiếc lều nhanh chóng được dựng xong xuôi.
Trên núi trời cũng tối nhanh hơn, Tưởng Tư Duy và Phương Tấn nhặt củi xong quay về thì đã hoàn toàn không nhìn thấy mặt trời nữa.
“Đói quá đói quá đói quá, khi nào chúng ta mới được ăn cơm thế?” Phương Tấn ném đống củi ra bãi đất trống một cái “rầm”, sau đó ngồi bệt xuống cạnh đống lửa: “Khoai lang này chín chưa?”
“Mới ném vào thôi.” Lâu Già lấy một cây giăm bông mới vừa xiên xong trên đĩa sắt đưa qua: “Ăn lót dạ trước đi, đợi thêm một lát là ăn cơm được rồi.”
Nói xong, cô lại nhìn về phía Tưởng Tư Duy: “Em đói không?”
“Vẫn ổn.” Tưởng Tư Duy đã rửa tay sạch sẽ, đang chuẩn bị đến giúp mọi người.
Lâu Già tiện thể gắp một miếng thịt bò nướng nhỏ đưa tới bên miệng anh: “Cẩn thận nóng.”
Tưởng Tư Duy mới cho thịt vào miệng thì Phương Tấn ở bên kia đã nhảy cẫng lên kêu: “Bất công bất công! Tại sao tôi phải ăn giăm bông sống mà cậu ấy được ăn thịt bò.”
Hà Diểu – một cô gái khác đi cùng đoàn nói: “Anh mặt dày quá đó, còn không biết xấu hổ đi tranh giành với em trai nữa.”
“Anh có mặt à?” Phương Tấn hỏi.
Thái độ thản nhiên của anh ấy đã chọc cả nhóm cười, Ưng Hy an ủi anh, cũng gắp cho anh một miếng thịt bò rồi nói: “Sao tôi cứ có cảm giác như đang cho Tiểu Mao ăn ấy nhỉ.”
Phương Tấn: “…”
Đến khi vầng trăng sáng đã lên cao, sáu người cũng đã ăn uống no nê, ngồi quay quần bên đống lửa bắt đầu chuyện trò về cuộc sống, về tương lai. Phương Tấn hỏi Ưng Hy vất vả lắm mới thi đậu để đi đến nơi khác, tại sao lại muốn quay về đây.
Ưng Hy nhìn ngọn lửa đang phập phồng chăm chú, cười hỏi ngược lại: “Thế các anh sao lại muốn đến đây?”
Họ suy nghĩ hồi lâu, Lâu Già không muốn nói, những người khác thì không biết phải nói thế nào, chỉ có duy nhất Tưởng Tư Duy lên tiếng: “Không phải mọi người bảo em đến à?”
Lâu Già không nhịn được cười, những người khác cũng cười theo.
Lưu Tiểu Đông giơ chiếc khoen lon trong tay lên: “Bất kể là nguyên nhân gì thì tôi xin thay mặt những đứa trẻ trong trường cảm ơn mọi người đã tình nguyện đến đây dạy học trước.”
“Cạn ly!” Hà Diểu kêu lên, cũng cụng lon một cái.
Sau ba lượt rượu, Phương Tấn đề nghị mọi người cùng chơi game, chơi gì đây, vẫn là trò nói thật hay thử thách cũ kỹ mà phổ biến nhất trong các buổi tụ tập thôi.
Trong vài lượt chơi đầu khi trò chơi mới bắt đầu, Phương Tấn, Lưu Tiểu Đông, còn có Lâu Già là ba người vẫn luôn lần lượt thay nhau bị rút trúng.
Lâu Già kiên quyết giữ vững lựa chọn nói thật nhưng may mắn là những câu hỏi cô bóc trúng đều tương đối đơn giản, không liên quan đến vấn đề nhạy cảm gì cả.
Phương Tấn và Lưu Tiểu Đông chọn một lần thử thách và một lần nói thật, thử thách của cả hai đều không khó khăn gì, nói thật thì Lưu Tiểu Đông thoát được một kiếp, chỉ có duy nhất câu hỏi của Phương Tấn hơi khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-16.html.]
Câu hỏi của anh ấy là hôm nay anh ấy mặc quần lót màu gì.
“Vãi chưởng!” Phương Tấn la toáng lên, bụm mặt nói: “Màu đỏ màu đỏ, năm tuổi mà.”
Mọi người cười ầm lên một phen rồi chuẩn bị bắt đầu vòng tiếp theo, Tưởng Tư Duy bỗng nhiên đứng dậy bảo muốn đi lấy nước, lúc quay lại, anh ngồi xuống chỗ bên cạnh Lâu Già.
Xem như là lấy đi vị trí của cô trong trò chơi.
Một cách trùng hợp thay là vòng tiếp theo quả thật rút trúng Tưởng Tư Duy, anh cũng chọn thử thách.
Hà Diểu đưa điện thoại qua: “Tự rút đi.”
“Đi đến chỗ một đám đông và đứng trước mặt mọi người hát một bài.” Tưởng Tư Duy đọc thử thách của mình lên.
Phương Tấn bảo: “Cái này là sao thế, chúng ta đang ở trên núi thì làm gì có nhiều người xem, nhóc con, sao nhóc hên thế!”
Nhưng Tưởng Tư Duy lại cười gượng.
Đối với anh mà nói thì đây thật sự cũng là một thử thách lớn.
Lâu Già ngồi bên cạnh cũng cười, người khác không biết nhưng cô thì biết rất rõ, Tưởng Tư Duy là một tông điếc chính hiệu, trời sinh đã hát không đủ ngũ âm.
Cô đưa đầu gối đụng đầu gối Tưởng Tư Duy: “Đưa chị 500 tệ, chị hát thay em.” Tưởng Tư Duy hít sâu một hơi: “Không cần ạ.”
Lâu Già nhìn mọi người, cười nói: “Tôi nhắc nhở thân thiện nhá, lúc nào cần thiết thì mọi người hãy bịt tai lại.”
Tưởng Tư Duy bất lực bật cười nhưng cũng chẳng có tư cách cãi lại, lướt tìm danh sách nhạc của bản thân trong đầu một lần, sau đó hắng giọng một cái:
“Một mình trông ra biển xa và trời xanh…”
Mới hát một câu mà đầu Phương Tấn đã hiện ra dấu chấm hỏi rồi. Tưởng Tư Duy chẳng thèm quan tâm, càng hát tông càng cao.
Hà Diểu càng nghe càng thấy là lạ: “Tôi thấy lời bài hát này quen quen, nhưng tông này đâu có đúng ta???”
Lâu Già cười đến nỗi ngả người tựa lên vai Ưng Hy, không nói năng gì mà chỉ nhìn góc nghiêng của Tưởng Tư Duy. Khi hát đến điệp khúc, anh bỗng dưng quay đầu.
Hai người bất ngờ đối mặt nhau, Lâu Già ngẩn ngơ vài giây thì bị tiếng hát của anh kéo về.
“Nơi tim em có một vách ngăn
Mà vừa hay anh lại thấy một ô cửa sổ
Đôi lúc hiện ra một tia sáng dịu nhẹ ấm áp Dù tim em có một vách ngăn
Tình yêu của anh sẽ vượt bệ cửa sổ mà lan ra Cánh cửa mở, em sẽ thấy bi thương tan đi…”
Giọng hát của Tưởng Tư Duy thật sự rất khó để diễn tả nhưng gương mặt của anh quá quyến rũ.
Ngay cả tiếng lòng đã tĩnh lặng rất lâu của Lâu Già cũng kìm chẳng đặng mà nhảy lên lần nữa để ủng hộ anh.