LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-03-06 14:00:56
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Tư Duy đường đột tỏ tình không phải là để tìm kiếm một kết quả ngay lập tức, anh cũng không hối thúc bắt Lâu Già phải trả lời gì đó vào thời điểm này.

“Lần đầu tiên chị gặp người tỏ tình mà không cần nghe câu trả lời đấy.” Lâu Già cười khẽ một tiếng, nghĩ ngợi một hồi lâu mới nói: “Tưởng Tư Duy, em kì lạ thật.”

Lặng lẽ yêu thầm, tỏ tình không cần đáp án.

“Em chỉ hy vọng hai chúng ta sẽ có một bắt đầu chính thức trước.” Tưởng Tư Duy nói: “Chị hãy suy nghĩ một thời gian, không cần phải gấp gáp cho em câu trả lời.”

Dù sao anh cũng đã chờ đợi nhiều năm như vậy rồi, chẳng thiếu chút thời gian này.

Nhịp tim Lâu Già dần dà bình tĩnh lại, cô lẳng lặng nhìn Tưởng Tư Duy, giọng điệu từ tốn: “Nếu sau khi suy nghĩ mà chị vẫn quyết định từ chối em thì sao?”

“Thích chị là chuyện của em, chị chấp nhận hay từ chối thì đó đều là quyền lợi của chị.” Tưởng Tư Duy đã nói hết những lời muốn nói nên trông anh có vẻ thoải mái hơn: “Em chỉ mong rằng chị không xem tình cảm của em như một sự áp lực hay gánh nặng, biến nó thành một việc mà chính chị phải chấp nhận.”

“Chắc chắn chị sẽ không nghĩ như thế đâu.” Lâu Già cười: “Số lần chị được người khác tỏ tình từ bé đến lớn còn ít à?”

Tưởng Tư Duy nói hùa theo: “Dĩ nhiên là không ít, số thư tình mà chị nhận được hồi cấp ba có phân nửa là được đưa cho chị thông qua em mà.”

“Đúng ha.” Lâu Già đụng cánh tay anh một cái: “Em nói thật đi, lúc ấy em có từng lén lút giấu thư tình người ta tặng cho chị không hả?”

“…” Ánh mắt Tưởng Tư Duy lơ đễnh, anh bị Lâu Già nhìn đến nỗi thấy chột dạ, sờ sờ mặt bảo: “Từng giấu một ít…”

Lâu Già phì cười thành tiếng.

Lúc này Tưởng Tư Duy mới nóng mặt, nhỏ giọng giải thích: “Mấy lá thư tình em giấu… Toàn là của những bạn nam trông có vẻ học không giỏi thôi.”

“Thế á?” Lâu Già nhìn anh.

Tưởng Tư Duy đã hơi không chịu nổi, từ từ lùi lại phía sau: “Cũng có một ít… Của những người mà có vẻ chị chắc chắn sẽ thích nữa.”

“Giỏi nhỉ Tưởng Tư Duy!” Lâu Già tức giận cười: “Bảo sao nhiều người viết thư tình cho chị như thế mà chị chẳng gặp được lấy một người chị thấy thích!”

Tưởng Tư Duy khựng lại tại chỗ.

Dưới ánh trăng, nụ cười anh trong sáng, giọng nói cũng thể hiện ý cười rõ ràng: “Chị à, yêu sớm là vi phạm nội quy trường, em làm thế là vì tốt cho chị mà.”

“Có cái cứt!” Lâu Già giơ ngón giữa với anh.

Tưởng Tư Duy sẽ không giải thích rõ, ý đồ riêng vốn không ai có thể thấy được, cũng chẳng có gì đáng để nói, chưa kể hồi anh mới nghe tin Lâu Già và Chương Lâm đang hẹn hò, thậm chí đến cả điều ước trong sinh nhật anh cũng ước hai người họ sẽ chia tay.

Chỉ là sau đó thấy dáng vẻ đau khổ vì chia tay của Giản Nhung Nhung, Tưởng Tư Duy lại không muốn Lâu Già buồn bã nên mới bắt đầu bất đắc dĩ chúc hai người hạnh phúc bên nhau dài lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-15.html.]

Nhưng bây giờ xem ra điều ước sinh nhật cũng chẳng linh nghiệm đến thế.

Dĩ nhiên, chuyện này cũng là nguyên nhân rất lớn dẫn đến việc Tưởng Tư Duy ước có thành tâm hay không, chỉ là chính bản thân anh vẫn một mực không chịu thừa nhận.

Tất nhiên Lâu Già không hề hay biết sự tính toán nhỏ này trong lòng Tưởng Tư Duy, còn dự định sẽ tổ chức sinh nhật năm nay đàng hoàng cho anh.

Cô vốn đã lên kế hoạch sẽ đưa Tưởng Tư Duy đi bộ đường dài lên núi và cắm trại, tiện thể ngắm bình minh và hoàng hôn luôn, nhưng chẳng biết Phương Tấn nghe tin tức này từ đâu mà một hai bảo muốn đi cùng.

Cuối cùng từ hai người bất đắc dĩ biến thành cả đoàn lớn, do Ưng Hy và cháu trai của một nhà người dân địa phương dẫn đoàn. Một nhóm gồm sáu người, bắt đầu mang theo hành trang lên núi sau khi ăn trưa xong.

Thôn Ngô Đồng gần như được bao quanh bởi non núi nối liền, rừng cây cao đồ sộ và rậm rạp xum xuê, kết hợp với những mảng xanh và lam, tựa như một bức tranh sơn dầu tả thực.

Lâu Già mang theo máy ảnh, suốt đường đi vừa dừng vừa chụp, vô thức trở thành người đi cuối cùng trong đoàn.

Từ đầu đến cuối Tưởng Tư Duy luôn đi theo bên cạnh cô.

“Đó là con sóc đất à?” Lâu Già buông máy ảnh xuống, bắt lấy cánh tay Tưởng Tư Duy và chỉ về hướng một gò đất nhỏ nằm chếch phía trước: “Ở đó đó, em thấy không?”

Tưởng Tư Duy nheo mắt lại, nhìn sang hướng tay cô chỉ: “Hình như là thế.”

“Sao nó không sợ con người nhỉ.” Trước đây Lâu Già đã từng đến Tây Bắc đi bộ đường dài, trong rừng cây thường hay có những đám sóc đất thoắt ẩn thoắt hiện qua lại, tốc độ nhanh đến mức máy ảnh cũng chẳng chụp lại được.

“Có phải chúng không để ý đến bọn mình không?” Tưởng Tư Duy đi về phía trước vài bước, tạo ra âm thanh khá lớn, chú sóc đất kia cử động nhẹ nhưng cũng không chạy đi quá xa.

Lâu Già đi đến gần chụp chú ta vài bức, sau đó đưa máy ảnh cho Tưởng Tư Duy: “Chụp giúp chị một tấm chung cho chị với nhóc này đi.”

Tưởng Tư Duy lùi lại hai bước theo sự chỉ dẫn của Lâu Già, anh nửa ngồi xổm nửa quỳ trên mặt đất, trong khung hình, Lâu Già hơi nghiêng người sang một bên, một tay đưa ra chỉ vào vị trí của chú sóc đất.

Ánh nắng rọi xuống từ những tán cây trong rừng, khiến nụ cười trên khuôn mặt cô rạng rỡ hơn nhiều.

Tưởng Tư Duy nhìn đến mức ngẩn ngơ. “Xong chưa?” Lâu Già hỏi.

“Xong ngay đây.” Tưởng Tư Duy căn chuẩn ống kính lần nữa, bấm nút chụp vài lần: “Được rồi.”

Lâu Già đi nhanh đến: “Để chị xem thử em chụp thế nào.”

Tưởng Tư Duy đưa máy ảnh cho Lâu Già rồi nói nhanh một câu nghe rất giống tiếng địa phương, cô chỉ nghe ra được nghĩa của một chữ “chị” trong đó.

Lâu Già nhìn anh: “Nói luyên tha luyên thuyên gì thế? Chị nghe chả hiểu gì.” “Chị xinh quá.” Tưởng Tư Duy nói lại lần nữa bằng tiếng Trung.

Lâu Già không diễn tả được cảm giác trong khoảnh khắc ấy, một mặt cảm thấy đó là chuyện đương nhiên nhưng một mặt cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cô mượn cớ xem ảnh để không nói gì, chỉ là tay cầm máy ảnh hơi run.

Ảnh của cô cũng không có gì đặc biệt cả, cô đeo máy ảnh vào cổ: “Đi thôi.” Tưởng Tư Duy cũng không nói gì, chậm rãi đi theo.

Loading...