LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-03-06 13:59:50
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâu Già chỉ đành đưa tay ra, giây tiếp theo, đầu ngón tay bỗng được sự ấm áp bao bọc lấy, cô muốn rụt tay lại theo bản năng nhưng đã bị Tưởng Tư Duy nắm chặt.

“Đừng động đậy mạnh, đường ở đây khó đi lắm.” Hình như anh đang đi rất gần, gần đến nỗi Lâu Già có thể thấp thoáng ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên người anh.

Chẳng hiểu sao cô cảm thấy hơi căng thẳng, nhiệt độ mà đầu ngón tay cô chạm đến cũng càng lúc càng nóng hơn.

Không biết đi bao lâu, Lâu Già nhận ra Tưởng Tư Duy đã dừng lại, đang định giơ tay lấy bịt mắt xuống thì lại bị anh cản lại.

“Chờ chút nữa.” Tưởng Tư Duy khẽ giọng nói.

Không khí ở vùng núi về đêm rất yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu vang và tiếng gió giao thoa, cành lá đung đưa, thỉnh thoảng còn có vài âm thanh lớn không biết tên.

Lâu Già đứng ở phía kia, lắng nghe tiếng thở của cả hai đi đôi với những âm thanh này thay nhau vang lên, lòng cô dần dần bình tĩnh lại.

Cô ngửi thấy mùi cỏ cây trong rừng vào đêm hè, chân đạp lên lớp bùn đất mềm mại, còn có mùi xà bông thoang thoảng trong hơi thở từ đầu đến cuối.

“Đến rồi.” Trong lúc đang ngẩn ngơ, Lâu Già nghe tiếng Tưởng Tư Duy, đang định hỏi đến cái gì thì anh bỗng nhiên đưa tay cởi bịt mắt của cô ra.

Tầm nhìn mờ khoảng vài giây nhưng Lâu Già vẫn nhìn thấy rất nhiều ánh sáng nhấp nhô giữa không trung, tựa như bầu trời sao đang chuyển động.

Cô mở to mắt ngắm nhìn, tầm mắt dần rõ ràng hơn, cô thấy rõ những ánh sao đang chuyển động kia là những con đom đóm đã không còn phổ biến thường thấy nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-14.html.]

Chúng nay lượn ở trong bụi cỏ, ở giữa không trung, đầy khắp núi đồi, dần dà hội tụ lại tạo thành một “bầu trời sao” độc nhất vô nhị.

“Đẹp thật.” Lâu Già ngửa đầu nhìn những đốm sáng nhấp nháy, thậm chí còn có một số đáp lên bề mặt áo gió đen của cô.

Cô đưa tay đụng một cái, đám đom đóm lại vỗ cánh phành phạch bay về nơi xa nhưng chẳng mấy chốc lại có những chú đom đóm khác lần lượt hạ cánh trên quần áo của họ.

“Em vốn định chờ đến lúc thích hợp mới đưa chị đến đây.” Tưởng Tư Duy đột nhiên nói: “Chỉ là không ngờ hôm nay lại có chút bất ngờ xảy ra.”

Lâu Già quay đầu nhìn anh, nhịp tim dường như cũng lên xuống nhanh như những chú đom đóm này.

“Mặc dù có hơi đường đột nhưng em luôn cảm thấy mình phải nói rõ những lời này, cũng không muốn để chị suy nghĩ về em trong sự mơ hồ bối rối.” Ánh mắt Tưởng Tư Duy rất nghiêm túc: “So với những người khác, có thể em không được ưu tú bằng, cũng không đủ trưởng thành, ở trước mặt chị em luôn trở nên ngốc nghếch theo thói quen nhưng hình như em không còn cách nào khác nữa, vừa nhìn thấy chị em đã không không biết phải suy nghĩ thế nào, chị cười với em làm em cảm thấy dường như mọi thứ đều đáng giá.”

“Chị nói chị không cần kiểu tình yêu có được sau khi đã cân nhắc, em không biết sự do dự và nhút nhát của mình có được tính là cân nhắc hay không, dù sao trước đây thậm chí em còn chẳng nghĩ đến việc có một ngày mình có thể đứng trước mặt chị và nói những lời này với chị.” Anh cười một tiếng nhưng mắt lại đỏ hoe: “Nhưng có lẽ ông trời thấy em đáng thương quá nên đã cho em cơ hội này, em không muốn vuột mất nó, cũng không muốn bỏ lỡ chị.”

Từ đầu đến cuối Tưởng Tư Duy luôn đứng ở nơi cách Lâu Già khoảng hai bước chân, tựa như rất nhiều thời khắc trong quá khứ, anh luôn lẳng lặng đi theo sau lưng cô, chờ cô quay đầu.

Hốc mắt Lâu Già bất chợt nóng lên.

“Lâu Già.” Những lời này đã được giấu trong lòng rất lâu, giờ phút này cuối cùng nó đã có thể thấy được ánh mặt trời, cảm xúc của Tưởng Tư Duy khó mà kìm nén được.

Yết hầu nơi cổ anh chuyển động nhẹ, giọng vừa trầm vừa nặng nề: “Em thích chị.”

Loading...