Tưởng Tư Duy hoàn toàn không thể khước từ lời đề nghị của Lâu Già, giơ tay lau nước mắt xong, anh lại nhìn cô, hỏi trông đến là đáng thương: “Vậy chị muốn suy nghĩ bao lâu ạ?”
Lâu Già cong ngón tay gõ trán anh, hơi buồn cười nói: “Em đừng có được voi đòi tiên.”
Tưởng Tư Duy mới vừa khóc xong nên chóp mũi và mắt đều ửng đỏ, trông rất đáng thương. Anh mím môi, hỏi nhỏ: “Nhưng em chỉ còn hơn một tháng nữa là phải về rồi.”
Lâu Già không nghĩ quá nhiều, trả lời theo ý anh: “Vậy chị sẽ suy nghĩ xong trước thời điểm em phải về.”
Tưởng Tư Duy lập tức bảo được, đôi mắt ươn ướt tức khắc sáng rực lên.
Lâu Già bỗng có cảm giác bản thân rơi vào cái bẫy của anh: “Tưởng Tư Duy, có phải em ở sắn đây để chờ chị không thế?”
“Không có mà.” Tưởng Tư Duy lầm bầm một tiếng, sờ mặt nói: “Nếu chị không phát hiện thì em cũng không có ý định sẽ tỏ… nói thẳng với chị ngay hôm nay.”
“Nếu không muốn chị phát hiện thì em đừng có thể hiện rõ ràng như vậy chứ.” Lâu Già ra sức xoa đầu anh, cảm giác mềm mại đến mức khiến cô kìm lòng chẳng đặng bóp thêm hai lần: “Được rồi, sắp xếp nhanh lên, lát nữa còn phải đi ăn cơm nữa.”
“Vâng.” Tưởng Tư Duy ngoan ngoãn trả lời, chỉ ước bản thân là cún con thật rồi chui tỏm một phát vào lòng Lâu Già làm nũng.
Quá trình hoàn thành công việc không có gì rắc rối, Tưởng Tư Duy về cơ bản là không để Lâu Già chạm tay vào, một mình anh giải quyết hết những việc còn lại trước giờ ăn cơm tối.
Thậm chí còn dư thời gian để làm vệ sinh qua một lần.
Lâu Già bảo cần có thời gian để suy nghĩ nên Tưởng Tư Duy cũng không muốn bám dính lấy cô, buổi tối lúc ăn cơm, anh không ngồi cùng bàn với Lâu Già nhưng ánh mắt cứ dõi theo bóng dáng Lâu Già không rời.
Thấy cô đứng dậy đi trả khay cơm, anh cũng dứt khoát bưng khay cơm chưa ăn hết của mình vừa đi vừa gắp đồ ăn cho vào miệng, rồi rời khỏi nhà ăn với Lâu Già.
Chỉ là miếng cuối cùng độn quá nhiều cơm nên hồi lâu sau Tưởng Tư Duy vẫn chưa nuốt hết nổi, còn suýt khiến bản thân nghẹt thở.
Lâu Già vừa cạn lời vừa buồn cười, đi lấy một ly nước cho anh: “Em nói xem em đang nghĩ gì thế, chị cũng có chạy mất đâu.”
Tưởng Tư Duy không có thời gian nói chuyện, sau khi nuốt ngụm nước cuối cùng, anh mới hỏi lạc quẻ: “Tối nay chị có việc gì không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-13.html.]
“Chị phải viết giáo án một lát, sao thế?”
“Vậy lúc chị viết giáo án xong, nếu còn sớm thì có thể ra ngoài với em được không?” Tưởng Tư Duy: “Em đưa chị đến nơi này.”
“Được thôi.” Lâu Già lại hỏi: “Đi đâu thế, hiệu trưởng La nói buổi tối không được đi xa quá đâu, trên núi có thể sẽ có heo rừng đấy.”
“Bí mật, nhưng chắc chắn là an toàn.” Tưởng Tư Duy cười một tiếng: “Nhớ mặc quần áo dài tay nhé, tốt nhất là màu đen.”
Lâu Già thật sự hơi tò mò nhưng đoán chắc Tưởng Tư Duy sẽ không nói nên cô chỉ đành suy nghĩ trong lòng, tốc độ viết giáo án cũng nhanh hơn bình thường đôi chút.
Mới hơn 9 giờ tối, cô đã sắp xếp xong toàn bộ, sau đó nhắn tin cho Tưởng Tư Duy.
Tưởng Tư Duy đi ra từ căn phòng ở đầu còn lại của hành lang, vẫy vẫy tay với Lâu Già ở bên này. Anh mặc cả cây đen, đôi mắt kia cực kỳ sáng ngời trong bóng đêm: “Đi thôi.”
Lâu Già chỉ mặc một chiếc áo gió màu đen bên ngoài áo phông tay ngắn, phối cùng một chiếc quần túi hộp khá tương tự Tưởng Tư Duy.
Hai người đi cùng nhau, nếu không nhìn kỹ còn tưởng hai người đang mặc đồ đôi.
“Muộn thế này rồi không lên núi được đâu phải không?” Lâu Già đi theo Tưởng Tư Duy ra ngoài sân, thấy anh cứ đi thẳng về hướng dẫn ra sau ngọn núi bèn lên tiếng hỏi một câu.
“Không lên núi đâu, ngay cạnh chân núi thôi.” Tưởng Tư Duy nói: “Lần trước lúc đi nhặt củi, em nghe mấy chú ở bếp nói.”
“Được.” Lâu Già không hỏi lại nữa.
Đi gần 20 phút, Tưởng Tư Duy mới dừng lại rồi lần mò lấy đồ trong túi ra: “Chờ đã, chị đeo cái này trước đã.”
“Gì đây?” Lâu Già nhìn anh, cũng thấy cái bịt mắt anh đang cầm trong tay: “Tưởng Tư Duy, rốt cuộc em đang làm gì đấy.”
“Lát nữa chị sẽ biết ngay.” Tưởng Tư Duy đưa cái bịt mắt cho cô: “Cái này là đồ mới đó, em chưa lấy ra dùng đâu.”
Lâu Già hết cách với anh, không thể làm gì khác ngoài việc nhận lấy rồi đeo lên: “Nếu em dám để chị bị ngã thì ngày mai chị cho em lên trang đầu tờ báo luôn đấy.”
“Em sẽ không để chị bị ngã đâu.” Tưởng Tư Duy nói: “Nhưng để phòng tránh rủi ro thì em có thể nắm tay chị đi không?”