LỠ THẦM THƯƠNG CHỊ RỒI SẼ RA SAO - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-03-06 13:58:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nhận thức rõ điều này, Tưởng Tư Duy quyết đoán cắt đứt mọi quan hệ với quá khứ.

Nhưng điện thoại hay tin nhắn thì có thể chặn, tất cả những thứ liên quan đến cô thì có thể vờ như không thấy nhưng tình cảm thì không cách nào kìm nén cả.

Tưởng Tư Duy không muốn đánh mất cơ hội hiếm có này, hy vọng có thể học được một tí bài học và kinh nghiệm từ sự thất bại của Chương Lâm.

“Chia tay không phải vì hết thích.” Lâu Già nói: “Nhưng không quay lại là vì không còn thích nữa.”

Đây không tính là câu trả lời nằm ngoài dự đoán nhưng vẫn khiến Tưởng Tư Duy cảm thấy có chút cay đắng, anh cố chấp hỏi: “Nếu còn thích thì tại sao lại chia tay?”

“Tất cả những gì anh ấy cho chị đều là sau khi đã cân nhắc xong xuôi anh ấy mới để lại cho chị.” Lâu Già bỏ một chồng sách lên kệ: “Chị không cần kiểu tình yêu như thế.”

Tưởng Tư Duy ngồi xổm dưới sàn, cúi đầu sắp xếp lại sách trong thùng: “Vậy nếu có người có thể cho chị kiểu tình yêu không cần cân nhắc, là toàn bộ tình yêu của người ấy thì chị có bằng lòng cân nhắc đến người ấy không?”

Lâu Già trả lời không chút nghĩ suy: “Dĩ nhiên là bằng lòng.”

“Nếu người đó là…” Tưởng Tư Duy ngẩng đầu lên, hàng mi khẽ run, tim đập nhanh một cách dị thường: “Là người mà trước giờ chị chưa từng nghĩ đến, chị cũng bằng lòng sao?”

Lâu Già cúi đầu nhìn anh, nhìn rất nghiêm túc một lúc mới gật đầu nói: “Bằng lòng.”

Tưởng Tư Duy như thở phào nhẹ nhõm, lại như có chút kích động, chợt đứng phắt dậy từ dưới đất nhưng vì ngồi xổm một thời gian quá lâu nên bắp chân anh hơi tê, cả người ngã nhào vào lại trong thùng sách.

Lâu Già giật cả mình, sau khi bình tĩnh lại nhìn dáng vẻ chật vật của anh thì lại thấy buồn cười, cô bèn ngồi xổm xuống: “Không sao chứ?”

“Không sao ạ.” May mà Tưởng Tư Duy đã lấy hết sách trong thùng ra rồi nên anh không ngồi đè lên, chỉ là cảm thấy hơi mất mặt.

Lâu Già đứng lên, vươn tay về phía anh: “Vậy thì đứng lên nhanh đi, hôm nay không sắp xếp xong đống này thì tối nay chúng ta đừng hòng mà được ăn cơm.”

Tưởng Tư Duy không do dự đưa tay lên, nhiệt độ lòng bàn tay giao thoa làm tim anh đập mạnh hơn, thậm chí anh còn có cảm giác cả người như nhũn ra, vô thức dồn toàn bộ lực vào hai bàn tay đang nắm chặt nhau.

Giây tiếp theo.

Cả người Lâu Già ngã xuống theo lực kéo của chàng trai.

Khi này Tưởng Tư Duy mới tỉnh hồn lại, luống cuống tay chân đỡ lấy cô. Cái thùng bị rách ban đầu không chịu nổi sức nặng của hai người nên đã bị đè bẹp hoàn toàn.

Đầu anh đập mạnh xuống đất, lưng bị góc thùng giấy đ.â.m vào không biết là chỗ nào, còn Lâu Già thì vững vàng ngã vào lòng anh.

Một tràng âm thanh hỗn loạn kết thúc. Cả thế giới tựa như hóa lặng thinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-12.html.]

Đầu Tưởng Tư Duy đập xuống đất hơi mạnh nên nhất thời hơi choáng nhưng trái tim trong lồng n.g.ự.c anh lại đang đập không theo một trật tự nào.

Lâu Già không cần cố gắng lóng tai nghe cũng có thể nghe thấy âm thanh “thình thịch” kia, mỗi một tiếng đều đang thay anh gào thét tình cảm của chính mình.

Cô im lặng ngồi dậy, tựa lưng vào kệ sách.

Tưởng Tư Duy cũng ngồi dậy theo, đối mặt với Lâu Già. Ánh hoàng hôn lúc sẩm tối rọi vào qua khung cửa sổ, trong không khí phấp phới những hạt bụi li ti.

Anh ù ù cạc cạc, hốc mắt lại hơi nong nóng: “Có phải chị đã đoán ra hết rồi không?”

“Ừ.” Lâu Già không nói dối: “Em rõ ràng như thế, chị cũng chẳng phải kẻ ngu.”

Tưởng Tư Duy hơi buồn cười nhưng nước mắt lại rơi xuống trước: “Em cũng muốn giấu nó đi lắm nhưng em không kìm nén được, thật sự không kìm nén được.”

“Chị đâu có nói muốn em giấu nó đi.” Lâu Già cười nói.

“Vậy chị…” Tưởng Tư Duy cảm thấy vừa rơi nước mắt vừa nói những lời này hình như hơi kì cục, bèn giơ tay lau mặt qua loa: “Chị nghĩ thế nào?”

“Hơi bất ngờ.” Lâu Già nói.

“Chỉ thế thôi ạ?” Mắt Tưởng Tư Duy đỏ hoe: “Không thấy em giống một… Thằng biến thái sao?”

Lâu Già không ngờ trong lòng Tưởng Tư Duy lại nghĩ như thế, nhíu mày nói: “Em thích chị, chị lại thấy em như thằng biến thái, bộ đầu óc chị có vấn đề hay gì?”

“Không phải, ý em không phải như thế.” Tưởng Tư Duy hốt hoảng giải thích, tất cả mọi việc hôm nay đều không nằm trong kế hoạch của anh nên anh cũng hơi không biết nên nói thế nào, trầm mặc vài giây, anh mới thẳng thắn nói: “Em chỉ cảm thấy chị thì luôn xem em như em trai, còn em lại có ý đồ như thế với chị, hình như đó là điều không nên.”

“Chị chỉ xem em là em trai mình.” Lâu Già cảm thấy buồn cười: “Chứ em cũng có phải em ruột chị đâu.”

Tưởng Tư Duy nghe mà mũi cay xè, bất chợt lại muốn khóc nhưng anh không muốn để Lâu Già nhìn thấy, cúi đầu hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”

Lần này Lâu Già bật cười thật: “Tưởng Tư Duy, giữa hai chúng ta rốt cuộc là ai thích ai thế?”

“… Em thích chị.” Anh buồn rầu nói. “Thế để chị suy nghĩ.”

Tưởng Tư Duy chợt ngẩng đầu lên: “Suy nghĩ… Gì cơ ạ?”

“Suy nghĩ xem có nên chấp nhận tình cảm của em không.” Lâu Già nghiêng người về trước, kéo gần khoảng cách với anh: “Tư Duy, chị không thấy tình cảm của em là sai, chị cũng rất thích em, chỉ là cái thích của chị bây giờ có lẽ còn đôi chút khoảng cách với cái thích mà em muốn.”

“Dù sao em cũng phải cho chị chút thời gian để nó từ từ thay đổi chứ.” Cô giơ tay chạm vào khóe mắt ươn ướt của anh, lau đi lệ nóng: “Được không?”

Loading...