“Thói quen thì sao bảo thay đổi là thay đổi liền được.” Lâu Già không muốn nhớ lại quá khứ, bèn tăng tốc: “Lần này anh định ở lại bao lâu?”
“Chưa quyết định.” Chương Lâm nhìn cô, nói như có ý ám chỉ: “Chủ yếu xem kế hoạch có thành công không.”
Lâu Già hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh ta, im lặng vài giây, cô nói: “Lâu rồi anh không về nước, có rất nhiều chuyện đều đã thay đổi.”
“Muôn sự tại người.” Chương Lâm nói.
“Đôi khi quá cố chấp với quá khứ cũng không phải là một chuyện tốt.” Cô không thích dông dài, kể cả đối với người hay đối với một việc cũng thế: “Chương Lâm, anh muốn quyên tặng muốn làm việc tốt, em rất hoan nghênh anh đến đây nhưng ngoại trừ chuyện này ra thì em không có gì khác có thể cho anh nữa cả.”
“Tại sao?” Chương Lâm bỗng nhiên hỏi: “Vì Tưởng Tư Duy?” Lâu Già bất ngờ trước sự nhạy bén của anh, không trả lời.
Chương Lâm nói: “Ánh mắt cậu ấy nhìn em rất khác, anh biết rõ điều đó có ý nghĩa gì.”
Lâu Già không trả lời vấn đề này, chỉ nói: “Trong cuộc sống của anh, em vẫn luôn là lựa chọn sau khi anh đã cân nhắc thiệt hơn, hẹn hò yêu đương cũng thế, mà chia tay cũng thế, e rằng bây giờ em cũng là lựa chọn sau khi anh đã cân nhắc thiệt hơn.”
“Con người em rất thẳng thắn, khi làm việc không thích plan B, làm người cũng không thích đi lại đường cũ, em chỉ thích nhìn về phía trước, cũng tin rằng trong cuộc sống sau này của em sẽ xuất hiện những người muôn hình muôn vẻ. Là Tưởng Tư Duy hay là người khác không quan trọng, quan trọng là em phải thích. Em không cần phải cân nhắc xem cậu ấy có phù hợp không, chỉ cần em thích, mà cậu ấy cũng sắn sàng cho em thứ em mong muốn thì em sẽ vui vẻ tiếp nhận sự xuất hiện của cậu ấy.” Cô nói với giọng bình tĩnh: “Nhưng bất kể là thế nào thì người này cũng không thể là anh được.”
“Anh nên hiểu ra từ sớm, nhưng chỉ là anh… Không cam tâm.” Chương Lâm cười một tiếng như tự giễu: “Là do anh đã nghĩ mọi chuyện quá tốt đẹp rồi.”
Lâu Già không lên tiếng an ủi.
Hai người im lặng đi đến cửa nhà dân, Chương Lâm lại nói: “Tư Duy rất tốt, hai người…”
“Những chuyện này thì không cần anh nói với em.” Lâu Già cắt ngang lời anh, cười nói: “Anh nghỉ ngơi sớm đi, em về trước.”
Chương Lâm không giữ cô lại, cũng không có tư cách để giữ lại nữa.
Sáng sớm hôm sau, Lâu Già nhận được tin nhắn tạm biệt từ anh: [Lâu Già, sáng mai anh sẽ lên máy bay về Mỹ, chúc em hạnh phúc.]
Cô không trả lời, để điện thoại xuống đi ra ngoài ký túc xá. Ánh nắng rất đẹp.
Một ngày mới cũng rất đẹp.
Lâu Già sải bước đi về phía trước, bắt gặp Tưởng Tư Duy mới vừa chạy bộ buổi sáng về ở cổng sân, cô nhìn thời gian: “Em dậy sớm thế?”
Ánh mắt Tưởng Tư Duy lảng tránh, không dám nhìn cô, sờ mũi nói: “Bị muỗi chích nên tỉnh giấc.”
“Phòng em không có nhang đuổi muỗi à?”
“Không, tối qua…” Bất ngờ nhắc đến từ nhạy cảm, Tưởng Tư Duy càng chột dạ hơn: “Em với anh Tấn uống quá chén.”
Lâu Già ẩn ý “à” một tiếng: “Đúng là uống hơi quá chén.”
Nghe cô nói mà đầu óc Tưởng Tư nóng lên, tay chân hơi ngứa ngáy: “Em đi tắm trước, cả người toàn mồ hôi khó chịu quá.”
Anh cuống cuồng rời đi, đến nỗi tay chân cũng đồng đều nhau. Lâu Già cười một tiếng rất rõ.
Tưởng Tư Duy nghe thấy thế thì đi nhanh hơn, một chân vấp phải bậc thang khiến cả người anh ngã thẳng vào lòng Phương Tấn mới từ ký túc xá đi ra.
“Ôi ông trời ơi!” Phương Tấn sợ hết hồn.
Lâu Già không thể nhịn cười nổi, thấy Tưởng Tư Duy luống cuống tay chân rời khỏi n.g.ự.c Phương Tấn, cô đi đến hỏi hai người: “Không bị đụng phải chỗ nào chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/lo-tham-thuong-chi-roi-se-ra-sao/chuong-10.html.]
“Không.” Phương Tấn bóp vai Tưởng Tư Duy: “Sức nhóc con này mạnh thật đấy, cũng may nhờ thịt thà trên người anh chứ không hôm nay cả hai chúng ta đều bị ngã ở đây rồi.”
Tưởng Tư Duy sờ mặt, ngượng ngùng cười một tiếng: “Em đi gấp quá, xin lỗi anh Tấn, em đi tắm trước, hai người nói chuyện đi.”
Anh không thèm nhìn Lâu Già, bước nhanh vào nhà vệ sinh bên cạnh.
Lâu Già và Phương Tấn đã sửa soạn xong để chuẩn bị ra ngoài, họ vừa trò chuyện vừa đi đến nhà ăn. Cả ngày hôm nay, Tưởng Tư Duy đều không xuất hiện bên cạnh cô mấy.
Sẩm tối, Lâu Già và Ưng Hy ở văn phòng sắp xếp lại tài liệu. “Tiểu Tưởng đâu rồi?” Ưng Hy hỏi.
Lâu Già lắc đầu: “Không để ý, chắc là ra sau núi nhặt gỗ với nhóm Phương Tấn rồi.”
Hôm nay là chủ nhật nên trường học được nghỉ, mọi người ai cũng bận rộn, lúc này Lâu Già mới nhớ ra hình như hôm nay đều chẳng mấy khi thấy Tưởng Tư Duy.
“Hai người cãi nhau à?” Ưng Hy ngẩng đầu nhìn Lâu Già. “Đâu có.” Lâu Già dừng tay: “Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Bình thường cậu ấy đều đi theo bên cạnh cô mà, thấy cô thì trong phạm vi một mét chắc chắn sẽ thấy bóng dáng cậu ấy.” Ưng Hy nói: “Giống hệt con Tiểu Mao hay đi theo chú Dương ở nhà ăn ấy.”
Chú Dương là đầu bếp nấu ăn ở nhà ăn, Tiểu Mao là chú chó địa phương mà ông ấy đã nhặt về ở trên núi.
“Rõ ràng thế à?” Lâu Già cười, cảm thấy cách miêu tả của Ưng Hy rất thích hợp.
“Rất rõ ràng luôn.” Ưng Hy khẳng định chắc nịch.
Lâu Già nghĩ ngợi giây lát, sau đó nhắn tin cho Tưởng Tư Duy hỏi anh đi đâu rồi.
Tưởng Tư Duy trả lời tin nhắn rất nhanh: [Ở sau núi.]
Lâu Già cầm điện thoại, nhất thời không biết nên nói gì, đang định trả lời thì anh lại nhắn thêm một tin.
Tưởng Tư Duy: [Em nghe anh Tấn nói hôm nay sếp Chương về rồi.]
Lâu Già sửng sốt một giây mới nhận ra anh đang nói đến Chương Lâm, không biết tại sao tự dưng anh lại nhắc đến chuyện này, cô trả lời một chữ “Ừ”.
Bên trên hiển thị dòng chữ “Đang nhập tin nhắn…” cực kỳ lâu. Tưởng Tư Duy: [Hai người làm hòa chưa?]
Lâu Già: […]
Lâu Già: [Không có.]
Lại là một khoảng thời gian chờ nhập tin nhắn rất dài.
Tưởng Tư Duy: [Tại sao? Không phải anh ta đến tìm chị để làm hòa à?] Lâu Già nhướng mày, trả lời: [Sao em biết anh ấy đến tìm chị để làm hòa?] Tưởng Tư Duy: [Anh ta biểu hiện rõ thế còn gì, em nhìn ra ngay.]
Lâu Già: […]
Tưởng Tư Duy lại hỏi: [Chị không đồng ý à?] Lâu Già: [Ừ.]
Tưởng Tư Duy: [Tại sao?]
Lâu Già cảm thấy buồn cười: [Sao em nhiều tại sao thế hả?] Hồi lâu sau Tưởng Tư Duy mới nhắn lại: [Em muốn biết.]
Lâu Già cảm thấy anh cố chấp đến mức đáng yêu, nghĩ đến lời Ưng Hy mới nói, cô trả lời một câu: [Vì trong nhà chị có nuôi một chú cún nhỏ ^_^]