Lỡ Tay Gửi Nhầm Ảnh Giả Gái Vào Nhóm Ký Túc Xá - Chương 1: Số lượt tải xuống là một

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:13:36
Lượt xem: 11

Editor: Trang Thảo.

 

Đang lúc chơi game, Đại Tráng bảo gửi file nén bài tập nhóm nhóm chat ký túc xá. Tôi vội vã gửi trận đấu ngay lập tức. chỉ một giây , một linh cảm chẳng lành xộc lên khiến bật dậy khỏi ghế như lò xo.

 

Tôi hình như làm một việc tày trời.

 

Run rẩy mở cửa sổ trò chuyện để thu hồi file nén, c.h.ế.t lặng khi thấy dòng chữ nhỏ hiện lên phía tập tin: [Đã tải xuống: 1.]

 

Tay chân bỗng chốc lạnh toát. Không dám chần chừ thêm một giây nào, lướt tay xóa sạch file đó khỏi kho dữ liệu của nhóm, đó mới gửi bản bài tập nhóm chuẩn xác. Chỉ vài động tác đơn giản thôi mà run bần bật như bệnh nhân Parkinson.

 

Hồi lâu , thất thần ngẩng đầu chiếc gương bàn. Khuôn mặt trong gương xám xịt như tro tàn, trông t.h.ả.m hại vô cùng. Tôi xong đời thật .

 

Bởi vì file nén gửi nhầm là ảnh giả gái của chính . Trang điểm nhẹ, mặc tất đen, đội tóc giả. Chỉ cần là quen thì chắc chắn sẽ nhận ngay lập tức. Giả gái vốn là sở thích thầm kín, là niềm an ủi duy nhất trong thế giới tinh thần nghèo nàn của . Chẳng ai bí mật cả, mà vì một phút lơ đãng, nó một bạn cùng phòng thấy.

 

Là ai? Là ai tải cái file nén đó về?

 

Cú “lộ tẩy” đột ngột khiến chẳng còn tâm trí mà chơi game nữa. Cả lo âu, sợ hãi, suýt chút nữa thì bật .

 

Kẻ đó bí mật của , sẽ thế nào? Liệu rêu rao cho ngoài cùng chế giễu khiến bại danh liệt ? Hay sẽ dùng điểm yếu để uy hiếp, bắt làm những việc đắn? Những hậu quả đáng sợ khiến vã mồ hôi lạnh. Tôi c.ắ.n môi, ép bình tĩnh . Không hoảng, tìm kẻ đó . Đến lúc , dù là đe dọa, dụ dỗ quỳ xuống xin tha, chỉ cần giữ kín bí mật , sẵn sàng trả bất cứ giá nào.

 

Tôi nhanh chóng rà soát ba bạn cùng phòng. Đại Tráng là đợi gửi file, khả năng cao là thấy đầu tiên. Tôi run rẩy nhắn tin riêng cho : “Đại Tráng, bài tập nhóm gửi trong nhóm ông xem ?”

 

Trang Thảo

Hồi lâu mới trả lời: “Vừa nãy mới xem điện thoại thì giáo viên hướng dẫn kéo họp . Để giờ xem luôn. Ok, vấn đề gì, lát nộp.”

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Hì, vất vả cho ông quá.”

 

Vậy là loại Đại Tráng. Tôi lập tức chuyển sang hỏi Lưu Vũ: “Anh Vũ, đó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lo-tay-gui-nham-anh-gia-gai-vao-nhom-ky-tuc-xa/chuong-1-so-luot-tai-xuong-la-mot.html.]

Phải nửa ngày Lưu Vũ mới hồi âm: “Vừa nãy đang combat gắt quá. Đánh trận đấu kéo dài cả tiếng đồng hồ, cuối cùng nhờ đẩy trụ lén mới thắng đấy, ha ha! Có chuyện gì thế ông em, lấy hộ chuyển phát nhanh ?”

 

“Không ! Ông chơi tiếp , tự giải quyết !”

 

Lưu Vũ cũng loại vì khi chơi game thường xem tin nhắn. Vậy hiện tại chỉ còn duy nhất một , Tần Đãng.

 

Truyện dịch của Góc Đam Mỹ Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại dammy.me. Các bạn  tại dammy.me để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn nhiều 🫰

 

Tần Đãng nổi tiếng là nam thần cao lãnh của trường, tính tình trầm mặc, ít . Với gương mặt trai như trúng độc đắc, thứ hai trong danh sách nam thần của trường. Người thứ nhất, thật bất ngờ, là thầy hiệu trưởng hói đầu của chúng .

 

Bình thường trong ký túc xá, chúng đều tự giác dám làm phiền Tần Đãng quá nhiều. Mối quan hệ giữa chỉ dừng ở mức xã giao, họa hoằn lắm dịp cả phòng tụ tập ăn uống, mới cơ hội cạnh . Giờ đây, trở thành nghi phạm duy nhất. Điều khiến tâm trạng mới thả lỏng của trở nên nặng nề.

 

Tôi siết chặt điện thoại, chuẩn tâm lý thật kỹ định mở cửa sổ chat với Tần Đãng. lúc đó, cửa phòng bật mở. Tôi ngơ ngác đầu, đối diện với Tần Đãng bước . Thời tiết bên ngoài se lạnh, mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, cổ áo dựng cao che bớt một phần cằm. Hắn liếc một cái im lặng về phía bàn .

 

Tôi c.ắ.n môi, dậy đến bên cạnh : “Tần Đãng, chuyện hỏi ông...”

 

“Chuyện gì?”

 

Tôi căng thẳng nuốt nước miếng: “Cái đó, nãy ông xem...”

 

Lời của đột ngột dừng . Tôi thấy Tần Đãng rút một chiếc điện thoại màu đen từ trong một cuốn sách bàn. Sau khi mở khóa, lướt qua một loạt thông báo dài dằng dặc. Thấy im lặng, Tần Đãng nhướng mi bằng đôi mắt đen nhánh: “Hửm?”

 

Tôi lỡ miệng thốt lên: “Vừa nãy ông mang điện thoại ?”

 

“Ừ, quên mất. Vậy ông tìm việc gì?” Tần Đãng nhàn nhạt đáp.

 

Tôi lập tức nở một nụ rạng rỡ như nhặt tiền: “Không ! Không gì! Ông bận !”

 

Nói xong, nhảy chân sáo về chỗ , lòng nhẹ nhõm vô cùng. chỉ một giây , cứng đờ . Không đúng. Cả ba bạn cùng phòng đều thấy, kẻ tải file nén đó là ai?

Loading...