4.
Tôi nhận trạng thái tinh thần của gã rõ ràng là vấn đề, chạy nhưng cái khóa quần c.h.ế.t tiệt kẹt cứng!
Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, lách định lướt qua gã để lao khỏi nhà vệ sinh, nào ngờ đôi chân tay gã ghì chặt lấy. Tôi lảo đảo ngã sấp xuống đất.
"Cứu với! Cứu mạng!"
Tôi dùng hết sức bình sinh đạp mạnh gã, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu buông tay.
"Thịnh ca, em thích lắm, em là fan của mà! Tại sợ, tại chạy cơ chứ?"
"Ngay từ cái đầu tiên tivi, em chắc chắn 'thẳng' !"
"Trùng hợp quá Thịnh ca ơi, em cũng thích đàn ông, em ..."
Sức lực của gã đàn ông đó lớn đến kinh ! Cùng là đàn ông với mà tài nào vùng vẫy thoát .
"Cút ! Đồ biến thái!"
"Buông nhanh!"
Cả gã định nhào tới đè nghiến lấy ! Tôi dốc lực đạp gã ngã nhửa một nữa. Thế nhưng khi còn đang chật vật bò dậy, cổ chân gã tóm chặt kéo xệch cả về phía gã.
Móng tay cào cấu vô vọng xuống sàn nhà, tay thì túm chặt lấy quần , trong lòng dâng lên cảm giác hoảng loạn và bất lực cùng cực.
"Có ai , cứu với! Ở đây biến thái!"
Điện thoại thì để quên trong phòng đồ. Tầm cả đoàn phim đang bận rộn dọn dẹp để về nhà, ít chú ý đến cái nhà vệ sinh hẻo lánh . Mùi hôi thối nồng nặc sộc mũi như dựng lên một bức tường tuyệt vọng.
Cho đến khi một mùi hương thanh khiết lạnh lùng xộc tới, xé tan thứ!
Gã đàn ông Lê Hành xông tung một cước đá văng đất.
"Mẹ kiếp, mày chán sống hả?"
Từng cú đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống mặt gã . Nhìn Lê Hành đang trong cơn thịnh nộ như đ.á.n.h c.h.ế.t đến nơi, mới run rẩy đưa tay níu lấy .
"Lê Hành, đủ , giao cho cảnh sát ."
Cảnh sát nhanh chóng đến đưa tên đó . Lê Hành bế thốc , lúc sợ đến mức tay chân bủn rủn để thẳng một mạch về phía xe chuyên dụng của .
Anh đặt lên chiếc ghế riêng của , còn đưa bình giữ nhiệt cho : "Uống chút nước ấm , để bình tĩnh ."
Hai tay ngoan ngoãn ôm lấy cái bình. Làn nước ấm áp làm ướt đôi môi, tạo nên một lớp bóng nước đầy thu hút. Ánh mắt Lê Hành tối sầm , vô thức dời tầm mắt , nhưng khựng ở vị trí bụng .
Cảm nhận cái khác lạ của , cả cứng đờ. Lần khi "phản ứng", cũng bằng ánh mắt y hệt thế !
Tôi theo hướng mắt xuống phía ...
Trời đất ơi! Cửa đóng then cài gì mà toang hoác thế ! Vừa ở nhà vệ sinh một trận hỗn loạn, quên béng mất cái vụ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lo-cung-voi-anh-de-roi-lam-sao-day/2.html.]
Tôi luống cuống tay chân, định dùng một tay kéo khóa lên, nhưng cái khóa quần vẫn ngang bướng y như lúc nãy.
"Để giúp em."
Giọng vang lên trong xe. Tôi cứ ngỡ định cầm giúp cái bình nước, ai dè, đưa tay về phía "chỗ đó".
Xoẹt ——
Lê Hành đúng là "giúp giúp cho trót", còn tận tâm cài luôn cái cúc quần cho nữa!
Này... ơi! Anh kéo khóa một phát mượt mà như lụa thế , làm em trông chẳng khác gì một thằng " xanh" giả vờ kẹt khóa để thả thính !
Gương mặt vốn đang trắng bệch vì sợ hãi, nay phủ thêm một lớp đỏ bừng thẹn thùng.
Trong khoang xe yên tĩnh, trái tim đang diễn một trận binh biến hỗn loạn. Tôi khẽ vuốt ve cái bình giữ nhiệt trong tay. Sự hoảng hốt dần xoa dịu bởi hương thơm thanh mát của hoa mộc và quế .
shgt
Cái thứ nước trắng nhạt nhẽo vô vị mà bình thường chẳng bao giờ thèm uống, nay thấy chút vị ngọt đầu môi.
Cái bình ... thực âm thầm sưu tầm một cái y hệt từ lâu . Nó ở bên cạnh Lê Hành từ lúc còn vạn hào quang cho tới khi ai ngó ngàng tới. Cái bình giữ nhiệt cùng với phong cách "cán bộ lão thành" của Ảnh đế họ Lê bao lên hot search, đến mức mấy blog giải trí còn trêu là phụ kiện thể thiếu của mỗi khi phim công tác.
5.
là họa phúc khôn lường!
Sau sự cố đó, mối quan hệ giữa và Lê Hành một bước nhảy vọt ngắn hạn, rõ ràng là thiết hơn nhiều!
Lấy danh nghĩa là để "đền ơn", thường xuyên tặng đồ ăn vặt, sữa, và nào cũng nhận hết. Thậm chí, còn kiên nhẫn giảng giải kịch bản cho nữa.
Dưới bóng ô che nắng, đường xương quai hàm sắc sảo như d.a.o tạc của dường như cũng trở nên mềm mại hơn. Tôi ngẩn ngơ , lúc đến thất thần.
"Thịnh Tuần!"
Nghe thấy đối phương gọi tên thứ 67, vội vàng nở nụ tươi rói .
"Dù đây là cảnh cuối cùng khi đóng máy, nhưng em cũng cần quá căng thẳng."
"Trước giờ em vẫn luôn thể hiện mà."
Đáy mắt hiện lên những tia sáng rạng rỡ: "Thật ? Anh thật sự thấy em thể hiện ạ?"
Trong phút chốc vì quá kích động, trực tiếp xuyên qua những trang kịch bản, nắm chặt lấy tay ! Rồi hoảng hốt buông , cúi đầu vuốt phẳng những nếp nhăn tờ giấy hết đến khác.
giấy nhăn thì vẫn cứ nhăn, cũng giống như trái tim đang loạn nhịp của , khó lòng bình lặng như ban đầu.
Vành tai khẽ đỏ lên, nhưng vẫn cố dùng chút kỹ năng vụng về để che giấu tình cảm: "Xin , em kích động quá. Từ tới giờ ai khen em diễn cả, ngay cả quản lý của em cũng bảo em là kiểu diễn viên ' nhan sắc mà diễn xuất'."
Yết hầu của Lê Hành khẽ chuyển động, bật một tiếng khẽ. Đôi môi mỏng định gì đó thì đạo diễn lớn tiếng gọi hai chúng cảnh cuối cùng.
Đi Lê Hành nửa bước, ánh mắt rực lửa của tham lam ngắm bóng lưng từng chút một. Tôi chỉ bước chân chậm một chút, thời gian trôi chậm một chút. Không đóng máy nhanh như thế, cũng chia xa.
Tuy nhiên, cảm giác mất mát khi phim đóng máy nhanh chóng thế bởi một nỗi bồn chồn lo lắng khác. Tôi sợ rằng sẽ còn lý do gì để liên lạc gặp gỡ Lê Hành nữa. Vì , quyết định sẽ lấy hết can đảm, tìm cơ hội trong buổi tiệc mừng đóng máy để tỏ tình với !