Lỡ Ăn Bánh Cúng Thần Rắn Mỗi Đêm Đều Ép Tôi "Ăn" Đến No - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-05-02 06:42:26
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xoạt...
Tiếng vải lụa lướt nền đá vang lên. Minh Hy giật , vội vàng vơ lấy bộ quần áo rách mướp của che chắn.
Mặc Diên từ bức tượng bước . Hắn thu cái đuôi khổng lồ, hiện diện trong hình hài một nam nhân cao lớn, vận trường bào đen tuyền uy nghiêm. Gương mặt trông sảng khoái và hồng hào một cách đáng ghét, đôi mắt vàng kim đầy ý nhị.
"Tỉnh... ?" – Mặc Diên tiến gần, xuống cạnh phiến đá.
"Ngài... Ngài đừng gần!" – Minh Hy lùi , tay ôm chặt lấy n.g.ự.c – "Con trả nợ đêm thứ nhất nhé! Ngài giữ lời, để con yên trong ngày hôm nay!"
Mặc Diên gì, đưa bàn tay lạnh lẽo , chạm nhẹ vành tai đang đỏ bừng của Minh Hy. Cậu định né tránh, nhưng bàn tay mang theo một luồng linh khí mát rượi, khiến cơn đau nhức ở thắt lưng dịu ngay lập tức.
"Ăn... ."
Hắn đưa cho một quả đào rừng to tròn, mọng nước. Minh Hy quả đào, Mặc Diên, trong lòng cảnh giác tột độ: "Ngài đừng lừa con nhé? Ăn quả xong bắt con nợ thêm mười năm ?"
Mặc Diên khẽ híp mắt, nụ tà mị hiện : "Quả ... là để... bồi bổ. Em... quá... yếu."
"Con yếu là tại ai hả?!" – Minh Hy tức quát lên, nhưng vì đói nên vẫn giật lấy quả đào, gặm một miếng thật lớn. – "Ngon thật... đúng là đồ của Thần khác."
Vừa ăn, Minh Hy len lén Mặc Diên. Nam nhân dù lạnh lùng nhưng ánh mắt gì đó lạ, giống như một miếng mồi, mà giống như một món bảo bối quý giá.
"Đại ca... , Ngài Thần Rắn," – Minh Hy nuốt miếng đào, nhỏ giọng hỏi – "Tại Ngài chọn con? Ở làng bao nhiêu cô gái xinh , bao nhiêu trai khỏe mạnh, Ngài cứ nhắm một đứa sinh viên cận thị, nhát gan như con?"
Mặc Diên im lặng một lúc, vươn tay kéo Minh Hy sát gần lồng n.g.ự.c , để tựa đầu lên vai . Cái đuôi rắn nhỏ xíu (so với tối qua) từ gấu áo thò , quấn nhẹ cổ chân Minh Hy như một lời khẳng định.
"Vì... mùi hương... linh hồn em... giống hệt... đĩa bánh nếp ."
"Hả?" – Minh Hy đơ – "Ý ngài là linh hồn con vị ngọt và dẻo ạ?"
"Không... nó mang vị... của sự sống." – Mặc Diên cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu . – "Mười năm ... em cứu ... khi đang lột xác bên suối. Giờ... đến lượt ... giữ em ."
Minh Hy sững sờ. Mười năm ? Cậu nhớ mang máng hồi nhỏ về quê, cứu một con rắn nhỏ mắc kẹt trong đống đá bên suối, còn lấy khăn tay băng bó cho nó nữa. Không lẽ... con rắn nhỏ xíu đó chính là vị thần "to xác" đang ôm bây giờ?
"Hóa là trả ơn bằng cách 'ăn' ?" – Minh Hy thở dài, trong lòng bỗng thấy bớt sợ hơn một chút. Cậu cái vòng xăm vảy rắn cổ chân , thầm nghĩ: "Thôi thì, nợ từ mười năm , chạy đường nào cũng thoát. Thần với chả rắn, đúng là dai như đỉa mà!"
Cậu sang, gương mặt nghiêng trai của Mặc Diên, bất giác tò mò đưa tay lên sờ đôi tai nhọn của : "Vậy... đêm nay Ngài định cho con về nhà ngoại một lát ? Con sợ ngoại lo lắng."
Mặc Diên siết chặt eo , đôi mắt vàng kim tối sầm : "Về... thì ... mang theo. Em... là của ... ... rời xa nửa bước."
Minh Hy trợn tròn mắt: "Mang Ngài theo? Với cái đuôi mười mét đó? Ngài định làm sập nhà ngoại con định làm cả làng lên cơn đau tim tập thể hả?!"
Mười ngày miếu trôi qua như một giấc chiêm bao đầy "sóng gió" với Minh Hy. Từ một sinh viên nhát gan, giờ đây thể thản nhiên gối đầu lên cái đuôi khổng lồ của Mặc Diên để ngủ, thậm chí còn dám phàn nàn khi làm vảy rắn cọ xát chân làm nhột.
Thế nhưng, lời hứa với bà ngoại vẫn còn đó. Ngày thứ mười một, Minh Hy nhất quyết đòi xuống núi.
"Ngài Mặc Diên, ngài thể nhốt con ở đây mãi ! Con còn về ăn Tết với ngoại, còn lên thành phố học! Nếu ngài thực sự coi con là 'phu nhân', ngài mắt gia đình vợ chứ!"
Mặc Diên Minh Hy đang chống nạnh quát tháo, đôi mắt vàng kim của vị thần oai nghiêm bỗng hiện lên vẻ... phân vân. Hắn bao giờ nghĩ đến việc " mắt" con . cái vẻ kiên quyết của "vợ" , đành thở dài, phất tay một cái.
Bùm!
Thay vì cái đuôi khổng lồ, Mặc Diên hiện trong hình hài một nam nhân cao lớn, vận một bộ đồ thun đơn giản mà "mượn" (thực chất là dùng linh lực biến ) hệt như đồ của Minh Hy. Trông lúc giống một mẫu lạnh lùng hơn là một vị thần rắn nghìn năm.
"Đi." – Hắn nắm lấy tay Minh Hy, dứt khoát kéo xuống núi.
Khi hai cổng nhà ngoại, Minh Hy tim đập thình thịch. Cậu đẩy cửa bước : "Ngoại ơi! Con về nè!"
Bà ngoại từ trong nhà bước , tay cầm bó nhang. Nhìn thấy Minh Hy vẫn lành lặn, bà thở phào một cái, nhưng ngay khi ánh mắt bà chạm nam nhân cao lớn lưng , bà ngoại khựng , bó nhang tay rơi xuống đất.
"Mặc... Mặc Diên đại nhân?"
Bà ngoại vội vàng định quỳ xuống, nhưng Mặc Diên nhanh tay đỡ bà dậy. Hắn cúi đầu chào một cách trịnh trọng, giọng trầm ấm: "Ngoại... con đưa... Hy... về thăm bà."
Minh Hy bên cạnh, mồm há hốc: "Ngoại... ngoại ngài ?"
"Tổ sư !" – Bà ngoại gõ đầu Minh Hy một cái rõ đau – "Cả làng ai mà chẳng Ngài. Ngài là vị thần bảo hộ cho làng mười mấy đời nay . Chỉ cái ngữ vô tri như mới dám lên miếu gặm bánh của Ngài thôi!"
Bà ngoại mời Mặc Diên nhà. Buổi mắt diễn trong khí trang nghiêm ... buồn . Mặc Diên ngay ngắn chiếc ghế gỗ, đôi mắt vàng kim chăm chăm mâm xôi gà bà ngoại dọn , trông vô cùng nghiêm túc như đang chuẩn ký một bản hiệp ước quan trọng.
"Đại nhân... Hy nó tính tình trẻ con, nhát gan, gì mong Ngài lượng thứ." – Bà ngoại cung kính .
Mặc Diên sang Minh Hy đang lén lút gặm đùi gà, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng lạ thường. Hắn nắm lấy bàn tay mỡ màng của , đan chặt những ngón tay đó.
"Hy... ngoan lắm. Con... sẽ giữ... em ... cả đời."
Minh Hy đỏ mặt, ho sù sụ: "Ngài cái gì mặt ngoại thế hả?! Còn nữa, đừng gọi con là Hy, gọi là Minh Hy cơ mà!"
"Hy... dễ ." – Mặc Diên thản nhiên đáp, cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Minh Hy ngay mặt bà ngoại.
Bà ngoại cảnh tượng đó, khẽ mỉm chỗ khác: "Thôi, cái duyên cái nó vồ lấy . Đại nhân , cũng chẳng dám cản. Chỉ mong Ngài ... cho nó về thăm thường xuyên là ."
Một tháng , tại căn hộ nhỏ của Minh Hy ở thành phố.
"Mặc Diên! Đã bảo là lúc ở nhà thì cất cái đuôi mà! Ngài làm đổ cái bình hoa của con !"
Tiếng quát tháo của Minh Hy vang vọng khắp phòng. Mặc Diên đang sofa, cái đuôi đen bóng khổng lồ của quấn quanh chiếc bàn , đôi mắt vàng kim thản nhiên .
"Tại... cái bàn... nhỏ quá." – Hắn bình thản đáp.
Mặc Diên cuối cùng cũng theo Minh Hy lên thành phố "học làm con ". Hắn dùng linh lực che giấu hình dáng, trở thành một vệ sĩ lạnh lùng luôn theo Minh Hy mỗi khi đến trường. Các cô gái trong khoa thực vật học ai nấy đều mê mệt " trai" của Minh Hy, nhưng chẳng ai dám gần vì cái sát khí tỏa từ .
Minh Hy thở dài, leo lên sofa lọt thỏm lòng Mặc Diên, tựa đầu lên bờ vai vững chãi của .
"Ngài , mười con lợn ... con cúng đủ cho miếu của Ngài nhé. Nợ nần xóa bỏ hết chứ?"
Mặc Diên xoay Minh Hy , để đối diện với . Hắn cúi xuống, hôn lên nốt ruồi nhỏ mắt , giọng khàn đặc đầy yêu thương:
"Lợn ... trả. ... nợ tình... thì trả... mỗi đêm."
Cái đuôi rắn khổng lồ một nữa quấn lấy Minh Hy, siết nhẹ. Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc bao trùm lấy , nhưng còn sự sợ hãi, mà chỉ còn là sự ấm áp và an tuyệt đối.
"Đồ rắn lưu manh..." – Minh Hy thì thầm, vòng tay ôm lấy cổ phu quân của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lo-an-banh-cung-than-ran-moi-dem-deu-ep-toi-an-den-no/chuong-8.html.]
Dưới ánh đèn thành phố rực rỡ, vị Thần Núi nghìn năm và sinh viên vô tri nên một kết thúc hậu cho bản . Nợ từ mười năm , nợ từ một đĩa bánh nếp, giờ đây trả bằng một đời gắn bó bên .
Còn bà ngoại ở quê, mỗi khi lên miếu thắp nhang, bà mỉm bức tượng đại xà. Bà , ở một nơi xa xôi, "đại ca Rắn" đang chăm sóc cháu bà .